Nghịch Thiên
Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:03:42 | Lượt xem: 4

La Chinh cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị một cỗ cối xay khổng lồ nghiền nát. Không gian xung quanh không còn là hư vô đen kịt mà biến thành một dải lụa hỗn loạn của màu sắc và năng lượng, xoáy tít như một cơn lốc vũ trụ. Mỗi giây phút trôi qua, từng thớ thịt, từng mạch máu, từng sợi gân cốt của hắn đều gào thét dưới áp lực kinh hoàng. Đó không chỉ là lực xé toạc về vật lý, mà còn là sự kéo giãn, bóp méo từ cấp độ nguyên tử, cấp độ linh hồn.

Tiếng gầm của hắn tan biến trong sự hỗn loạn của Vực Thâm Không Gian, không để lại chút âm vọng nào. Nhưng ý chí trong lòng hắn thì không hề suy suyển. “Ta sẽ không cúi đầu!” Lời thề đó như một ngọn lửa cháy rực trong tâm khảm, chống lại cái lạnh lẽo và sự hủy diệt của hư không.

Hắn biết mình đang đi trên Thiên Lộ, con đường mà vô số cường giả đã từng thử sức, nhưng cũng là nơi chôn vùi biết bao giấc mộng. Con đường này không phải để phàm nhân bước đi, nó là một dòng chảy nghịch lý của không gian và thời gian, một thử thách tột cùng cho bất kỳ ai dám thách thức ranh giới giữa các giới vực. La Chinh cảm nhận được linh khí trong đan điền của mình đang bị hút cạn với tốc độ kinh hoàng, nhưng đồng thời, một nguồn năng lượng cổ xưa, ẩn sâu trong huyết mạch và vật phẩm nghịch thiên hắn đoạt được từ trước, đang bùng nổ, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố.

Đó là hạt châu màu đen mà hắn vô tình nuốt được khi còn ở Phàm Trần Khởi Điểm, vật phẩm tưởng chừng vô dụng lại chính là chìa khóa mở ra tiềm năng nghịch thiên của hắn. Giờ đây, hạt châu ấy không ngừng rung động, phát ra một thứ năng lượng u tối nhưng lại vô cùng bền bỉ, chống đỡ cho cơ thể La Chinh trước sự tàn phá của hư không. Từng luồng khí đen từ hạt châu ấy lan tỏa, hàn gắn những vết nứt vô hình trên linh hồn và thể xác hắn, giúp hắn duy trì sự tỉnh táo giữa cơn điên loạn.

Thế nhưng, sự bảo vệ đó cũng có giới hạn. La Chinh cảm thấy ngũ quan mình đang dần mất đi khả năng cảm nhận. Thị giác chỉ còn là một mớ hỗn độn màu sắc, thính giác bị lấp đầy bởi tiếng gầm rú của không gian vỡ vụn, xúc giác thì chỉ còn là sự đau đớn tột cùng. Hắn như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhấn chìm. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã.

Hắn nhớ về những kẻ đã hãm hại hắn, những kẻ đã coi hắn là phế vật, những kẻ đã cướp đi người thân của hắn. Nỗi hận thù, khao khát báo thù không chỉ là động lực mà còn là một loại linh dược, duy trì sự sống cho hắn. Hắn nhớ về lời thề của mình, lời thề định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Nếu hắn gục ngã ở đây, tất cả sẽ chấm dứt. Hắn sẽ chỉ là một hạt cát bị cuốn trôi trong dòng chảy của số phận, một kẻ thất bại trước “Thiên”.

“Không!” Hắn gầm lên trong tâm trí, tiếng gầm vang vọng đến tận cùng linh hồn. “Ta sẽ không chấp nhận số phận đó! Ta là La Chinh, ta sẽ nghịch chuyển tất cả!”

Lúc này, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không còn là sự xé toạc dữ dội, mà là một lực hút mạnh mẽ, kéo hắn về phía trước với tốc độ chóng mặt. Dải lụa hỗn loạn của không gian bắt đầu thu hẹp lại, tập trung vào một điểm sáng duy nhất ở phía xa. Điểm sáng đó ban đầu chỉ là một đốm nhỏ, nhưng càng lúc càng lớn dần, cho đến khi nó bùng nổ thành một vầng hào quang chói lọi, nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn của La Chinh.

Cơ thể hắn va đập mạnh mẽ, cảm giác như xuyên qua một lớp màng vô hình, rồi rơi tự do. Lực xé toạc biến mất, thay vào đó là một áp lực khổng lồ từ không khí và trọng lực. Hắn rơi xuống, xuyên qua một tầng mây dày đặc, cảm nhận được hơi ẩm và gió thổi qua mặt. Mùi vị của linh khí cũng thay đổi, trở nên đậm đặc và thuần khiết hơn gấp vạn lần so với thế giới hắn vừa rời bỏ.

Hắn mở mắt ra, tầm nhìn còn lờ mờ nhưng đã dần rõ nét. Hắn thấy mình đang rơi xuống một khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao vút chạm tới tận mây xanh, tán lá rộng lớn che khuất cả bầu trời. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng, hình thành từng luồng sương mù trắng xóa lơ lửng giữa không trung. Mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, nhưng đồng thời cũng khiến cơ thể hắn, vốn đã kiệt quệ sau chuyến hành trình, trở nên nặng nề hơn.

Cú rơi kết thúc đột ngột. La Chinh va chạm mạnh xuống mặt đất, tạo ra một tiếng động lớn và một cái hố sâu. Xương cốt toàn thân hắn kêu răng rắc, như muốn vỡ vụn. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, cảm thấy linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức khó có thể nhấc một ngón tay. Nhưng hắn vẫn còn sống. Hắn đã thành công vượt qua Thiên Lộ!

Hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh lực đang hỗn loạn, La Chinh dùng chút sức lực cuối cùng để ngẩng đầu lên. Bầu trời Thượng Giới hiện ra trước mắt hắn không phải là một màu xanh quen thuộc, mà là một dải màu tím hoàng hôn kỳ lạ, lấp lánh những tinh tú khổng lồ mà hắn chưa từng thấy. Những đám mây trôi lững lờ trên cao cũng mang một vẻ tráng lệ, như được dệt từ tơ vàng và ngọc bích.

Đây chính là Thượng Giới, nơi mà các cường giả xưng bá, nơi mà “Thiên” không còn là một khái niệm mơ hồ mà là một trật tự, một quyền uy hữu hình. La Chinh cảm nhận được sự rộng lớn, sự hùng vĩ của thế giới này, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự khinh miệt tiềm ẩn từ chính không gian, từ chính linh khí nơi đây, dành cho kẻ phàm nhân vừa mới đặt chân tới.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể không nghe lời. Hắn ngã phịch xuống lần nữa, cảm thấy bất lực vô cùng. Năng lượng từ hạt châu đen trong cơ thể vẫn đang âm thầm hoạt động, nhưng để phục hồi hoàn toàn sau chấn thương và sự kiệt quệ này cần một khoảng thời gian. Hắn là một kẻ ngoại lai, một “dị số” vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn không hề có chút chỗ dựa nào.

Tiếng động lạ bắt đầu vọng đến từ sâu trong khu rừng. Tiếng sột soạt của lá cây, tiếng gầm gừ trầm thấp, và một thứ mùi vị tanh tưởi lan tỏa trong không khí. La Chinh cố gắng tập trung, nhưng thính giác vẫn còn lờ mờ, và cơ thể hắn thì đang phản kháng mọi mệnh lệnh. Hắn biết, trong bất kỳ thế giới nào, khu rừng rậm rạp đều ẩn chứa những nguy hiểm chết người, đặc biệt là khi hắn đang trong tình trạng yếu ớt nhất.

Một đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối của tán cây. Rồi một đôi khác, và một đôi khác nữa. Chúng đang tiến lại gần. La Chinh cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã vượt qua Thiên Lộ, đã thách thức ranh giới giữa phàm trần và Thượng Giới, nhưng liệu hắn có thể sống sót những giây phút đầu tiên trên mảnh đất xa lạ này không?

Sự kiệt sức, đau đớn, và nguy hiểm cận kề không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng La Chinh. Hắn đã đến được đây, hắn sẽ không gục ngã vì những thứ tầm thường. Hắn sẽ đứng dậy, hắn sẽ chiến đấu, hắn sẽ tiếp tục con đường của mình, cho dù “Thiên” có muốn thử thách hắn đến mức nào đi chăng nữa.

Với một quyết tâm sắt đá, La Chinh cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực còn sót lại, tập trung vào hạt châu đen trong đan điền. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Nghịch Thiên của hắn vừa mới thực sự bắt đầu, và Thượng Giới này, với tất cả sự hùng vĩ và hiểm nguy của nó, chính là chiến trường đầu tiên mà hắn phải chinh phục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8