Nghịch Thiên
Chương 280
Luồng khí tức đen kịt bùng nổ từ La Chinh không mang theo bất kỳ quy luật nào của linh khí hay ma khí mà người đời từng biết. Nó cuộn xoáy, hỗn độn như vũ trụ sơ khai, nguyên thủy đến mức khiến cả không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Ánh sáng của Tiên lực từ Tiên Tôn Phù Vân vốn rực rỡ và thuần khiết, giờ đây bị luồng khí đen này nuốt chửng, bóp méo, như một vết nhơ khủng khiếp trên bức tranh hoàn mỹ.
Phù Vân Tôn Giả, người đã sống hàng vạn năm, đứng trên đỉnh cao của Đại Lục, lần đầu tiên cảm thấy một sự chấn động sâu sắc trong tâm hồn. Đôi mắt y mở lớn, nhìn chằm chằm vào La Chinh, sự khinh miệt ban đầu đã bị thay thế bằng một vẻ khó tin đến tột độ. Y đã thấy vô số dị nhân, đã đối mặt với đủ loại thần thông cấm kỵ, nhưng chưa bao giờ có thứ gì lại mang một ý chí phản kháng mãnh liệt đến mức có thể trực diện đối đầu với Tiên lực của y. Nó không phải là một sự đối kháng ngang sức, mà là một sự chối bỏ, một sự phá vỡ hoàn toàn quy tắc.
“Đây là cái gì?” Giọng Phù Vân Tôn Giả trầm thấp, chứa đựng sự chất vấn. Tiên lực của y, vốn là biểu tượng của trật tự và quy tắc, giờ đây lại cảm thấy như bị một bàn tay vô hình vặn vẹo. Luồng khí đen của La Chinh không tấn công, nó chỉ tồn tại, nhưng sự tồn tại của nó đã là một lời thách thức hùng hồn.
La Chinh không trả lời. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, như thể một con thú cổ xưa bị giam cầm vạn năm giờ đây được giải thoát. Sức mạnh hỗn độn này không mang lại cảm giác nhẹ nhàng hay thanh thoát như linh lực, mà là một cơn cuồng phong dữ dội, một dòng dung nham nóng chảy trong huyết quản. Nó đau đớn, nhưng cũng mang lại một sự tự do tuyệt đối, một cảm giác có thể phá vỡ mọi thứ. Hạt giống Nghịch Thiên đã không còn là một khái niệm, nó đã là hiện thực, là một phần không thể tách rời của hắn.
Một tiếng rắc nhỏ vang lên. Là mặt đất dưới chân La Chinh nứt ra, không phải vì áp lực, mà vì sự bóp méo của không gian do luồng khí hỗn độn tạo ra. Tóc hắn bay phấp phới dù không có gió, đôi mắt hắn rực lên một thứ ánh sáng đỏ sẫm, không phải ánh sáng của ma quỷ, mà là ánh sáng của sự không khuất phục.
“Ngươi dám thách thức Tiên lực của ta?” Phù Vân Tôn Giả nghiến răng. Y không thể chấp nhận được việc một phàm nhân lại có thể làm được điều này. Tiên lực là biểu tượng của Thiên Đạo, là quyền năng tối thượng mà phàm nhân không thể chạm tới. Đây là sự sỉ nhục.
Bàn tay Phù Vân Tôn Giả chậm rãi nâng lên. Tiên lực trên người y bùng nổ mạnh mẽ hơn, như muốn xé toang luồng khí đen của La Chinh. Một luồng Tiên quang chói lòa bắn ra, không phải là một chiêu thức cụ thể, mà là một sự bùng nổ thuần túy của Tiên lực, ý đồ nghiền nát mọi thứ tạp nham trước mặt.
Luồng Tiên quang va chạm với luồng khí hỗn độn của La Chinh. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng. Thay vào đó, là một âm thanh kỳ dị, như tiếng kim loại rỉ sét bị nghiền nát, tiếng kính vỡ vụn trong không gian chân không. Tiên quang, vốn là nguồn năng lượng của trật tự, khi chạm vào luồng khí hỗn độn của La Chinh, lại giống như một con rắn bị mất đầu, giãy giụa vô định rồi tan rã thành những đốm sáng li ti, biến mất vào hư vô.
Trong khoảnh khắc đó, không chỉ Phù Vân Tôn Giả, mà cả những cường giả còn lại của Đại Lục, những người đang cố gắng bám trụ, đều cảm thấy một sự kinh hoàng tột độ. Tiên lực, thứ mà họ tôn thờ, thứ mà họ tin là bất khả chiến bại, lại bị một phàm nhân phá vỡ một cách dễ dàng đến vậy?
La Chinh hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy sức mạnh này đang tàn phá cơ thể hắn, nhưng cũng đồng thời củng cố nó. Hắn vươn tay ra, không dùng bất kỳ chiêu thức nào, chỉ đơn thuần là nắm lấy một phần của luồng khí hỗn độn đang vờn quanh mình. Luồng khí đen lập tức ngưng tụ, biến thành một quả cầu năng lượng màu đen tuyền, xoay tròn chậm rãi trong lòng bàn tay hắn, phát ra một thứ từ trường kỳ lạ khiến cả không gian xung quanh cũng bị bóp méo.
“Ngươi nói Tiên lực không thể phá vỡ?” La Chinh cất tiếng, giọng hắn khàn khàn, nhưng đầy sức mạnh. “Vậy thì ta sẽ phá vỡ nó cho ngươi xem!”
Hắn ném quả cầu năng lượng về phía Phù Vân Tôn Giả. Nó không nhanh, không mang theo tốc độ kinh hoàng, nhưng sự tồn tại của nó đã là một mối đe dọa không thể tránh khỏi. Nơi quả cầu đi qua, không gian như bị xé rách, để lại một vệt đen kéo dài, như một vết sẹo trên tấm màn vũ trụ.
Phù Vân Tôn Giả không dám khinh suất. Y giơ tay, hàng vạn đạo Tiên quang hội tụ, biến thành một tấm khiên Tiên lực khổng lồ, vững chắc như một tòa thành bất khả xâm phạm. Tấm khiên này được tạo thành từ Tiên lực tinh thuần nhất, đủ để chống đỡ một đòn công kích từ một cường giả đỉnh cao của Đại Lục, thậm chí là làm chệch hướng Tiên thiên linh bảo.
Quả cầu đen va chạm vào tấm khiên Tiên lực. Lần này, vẫn không có tiếng nổ lớn. Thay vào đó, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Tấm khiên Tiên lực, thứ mà Phù Vân Tôn Giả tin tưởng tuyệt đối, không bị vỡ vụn, mà là bị ăn mòn. Từng tia Tiên quang của tấm khiên như bị một con quái vật vô hình nuốt chửng, biến mất không dấu vết. Màu đen của quả cầu lan tỏa, như một vết mực loang trên tờ giấy trắng, nhanh chóng bao trùm toàn bộ tấm khiên.
Chỉ trong vài hơi thở, tấm khiên Tiên lực khổng lồ đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại. Quả cầu đen tuyền vẫn còn đó, nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn mang theo sự hỗn độn nguyên thủy, tiếp tục bay về phía Phù Vân Tôn Giả.
Phù Vân Tôn Giả lùi lại nửa bước, ánh mắt hiện lên sự hoảng loạn. Đây không phải là sức mạnh mà y có thể hiểu được. Nó không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, không thể dùng Tiên lực để đối kháng, vì Tiên lực của y lại trở thành mồi ngon cho nó. Đây chính là “Nghịch Thiên” theo đúng nghĩa đen!
“Tên tiểu tử này… hắn là quái vật gì?” Phù Vân Tôn Giả thầm rủa. Y không còn giữ được vẻ ung dung, cao ngạo của một Tiên Tôn nữa. Sự tồn tại của La Chinh, của cái sức mạnh hỗn độn này, là một sự sỉ nhục, một vết nhơ đối với Thiên Đạo, đối với chính Tiên lực của y.
Y vội vàng kết ấn, Tiên lực trong cơ thể bùng nổ không giữ lại. Không gian xung quanh La Chinh lập tức bị đóng băng, vô số sợi Tiên quang hóa thành xiềng xích, muốn trói buộc và phong ấn hắn. Đây là một chiêu thức trấn áp, dùng Tiên lực thuần túy để cô lập và tiêu diệt mọi kẻ dị đoan.
Nhưng La Chinh, người đang được bao bọc bởi luồng khí hỗn độn, dường như miễn nhiễm với mọi thứ. Khi xiềng xích Tiên quang chạm vào luồng khí đen, chúng lại bị ăn mòn và tan rã. Sức mạnh “Nghịch Thiên” của hắn không chỉ là công kích, mà còn là một lớp bảo vệ tuyệt đối, một lớp màng ngăn cách hắn với mọi quy tắc của vũ trụ.
“Vô ích thôi.” La Chinh cất tiếng, hắn cảm thấy mỗi từ mình nói ra đều mang theo sự nặng nề của vũ trụ. “Cái gọi là quy tắc của ngươi, không thể trói buộc ta.”
Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước chân, nhưng dường như cả không gian xung quanh cũng rung chuyển theo. Áp lực vô hình từ luồng khí hỗn độn ngày càng mạnh mẽ, không chỉ phá vỡ Tiên lực của Phù Vân Tôn Giả, mà còn ép ngược y phải lùi lại.
Phù Vân Tôn Giả cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Y đã quá tự tin vào Tiên lực của mình. Y đã quá coi thường phàm nhân này. La Chinh không phải là một dị số thông thường, hắn là một kẻ nghịch chuyển. Hắn không chỉ muốn đối kháng, hắn muốn lật đổ!
“Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta với thứ sức mạnh tà đạo này sao?” Phù Vân Tôn Giả cố gắng giữ lại chút uy nghiêm cuối cùng. Y biết mình không thể để cho La Chinh tiếp tục thể hiện như vậy. Danh tiếng của Tiên Tôn, của Thiên Mệnh, sẽ bị hủy hoại.
Y vươn tay, một đạo Tiên kiếm từ hư không ngưng tụ, ánh sáng chói lòa, mang theo sát khí kinh người. Đây là Tiên kiếm được ngưng tụ từ Tiên lực đỉnh cao, có thể chém đứt tinh thần, xuyên phá không gian. “Dù ngươi có sức mạnh gì, cũng không thể thoát khỏi lưỡi kiếm của Thiên Đạo!”
La Chinh đứng yên, nhìn thẳng vào Tiên kiếm đang lao tới. Hắn không né tránh. Luồng khí đen kịt xung quanh hắn bùng lên dữ dội hơn, như một ngọn lửa địa ngục. Hắn không cần vũ khí, chính hắn, chính sức mạnh hỗn độn này, đã là vũ khí mạnh nhất.
Khi Tiên kiếm chạm vào luồng khí hỗn độn, cảnh tượng tương tự lại diễn ra. Tiên kiếm không thể xuyên qua. Thay vào đó, từng chút một, Tiên lực cấu thành nên nó bị luồng khí đen nuốt chửng. Lưỡi kiếm sáng chói dần trở nên xám xịt, rồi tan biến như cát bụi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
La Chinh vẫn đứng đó, bất khả xâm phạm. Hắn đã chứng minh, Tiên lực, thứ được coi là tối thượng, cũng có thể bị phá vỡ. Hắn đã chứng minh, ý chí của một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, có thể đối đầu trực diện với cả Thiên Mệnh.
Đây không chỉ là một chiến thắng về sức mạnh, mà là một sự lật đổ về niềm tin. Là khởi đầu cho một chương mới, nơi khái niệm về “Thiên” sẽ bị định nghĩa lại, bởi chính ý chí của một kẻ Nghịch Thiên.
Phù Vân Tôn Giả đứng sững, đôi mắt y thất thần. Y đã thua, không phải thua về cảnh giới, mà thua về ý chí, thua về quy tắc. La Chinh, với thứ sức mạnh hỗn độn của mình, đã phá vỡ mọi định nghĩa mà y từng biết về vũ trụ này. Y biết, từ giây phút này trở đi, Đại Lục sẽ không còn yên bình nữa. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi lật đổ tận gốc rễ cái gọi là “Thiên Đạo” mà y và những kẻ như y vẫn tôn thờ.
Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, không phải gió từ tự nhiên, mà là cơn gió của sự thay đổi, của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.