Nghịch Thiên
Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:01:36 | Lượt xem: 4

La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh mới mẻ luân chuyển trong cơ thể. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn sẽ không chỉ là tu luyện, mà là một sự thách thức, một sự lật đổ thầm lặng. Hắn không còn là một phế vật yếu ớt, mà là một kẻ mang trong mình tiềm năng vô hạn của sự “Nghịch Thiên”. Con đường phía trước có thể đầy máu và nước mắt, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ làm cho cả Thượng Giới phải run sợ, phải chứng kiến sự trỗi dậy của một “hạt bụi” mà họ đã từng khinh miệt.

Tâm trí hắn giờ đây sáng tỏ hơn bao giờ hết. Cái gọi là “Thiên Đạo” mà hắn từng cảm nhận như một bức tường sừng sững, giờ đây đã lộ ra những khe nứt, những điểm yếu mà trước đây hắn không thể nào nhận thấy. Hạt giống Nghịch Thiên không chỉ là một năng lực, mà là một nhãn quan mới, cho phép hắn nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của quy tắc, thấu hiểu bản chất mục ruỗng bên trong.

Hắn khẽ siết chặt nắm đấm, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch đang reo vang dưới lớp da. Sức mạnh này không phải đến từ linh khí trời đất đơn thuần, mà đến từ chính ý chí của hắn, ý chí muốn lật đổ, muốn tái định nghĩa. Nó là sự phản kháng của một phàm nhân bị ruồng bỏ, sự bùng nổ của một trái tim không cam chịu số phận.

“Thượng Giới…” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang sắc bén. Nơi đó, những kẻ tự xưng là Tiên Thần, những kẻ đã áp đặt cái gọi là “Thiên Mệnh” lên vạn vật, đang chờ đợi. Hắn biết, con đường đến đó sẽ không dễ dàng. Nhưng sau bao nhiêu lần sinh tử, sau bao nhiêu lần bị dồn vào đường cùng, hắn đã học được một điều: không có gì là không thể phá vỡ.

Hắn đang đứng trên đỉnh Vọng Thiên Phong, nơi chỉ một ngày trước, hắn đã đánh bại Tề Vân Tiêu, một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” được các tông môn lớn hậu thuẫn. Trận chiến đó không chỉ là sự khẳng định sức mạnh cá nhân, mà còn là một tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp Đại Lục Trung Châu, rằng thời đại của những kẻ được “Thiên Mệnh” ưu ái đang dần kết thúc.

Tiếng xì xào bàn tán về trận chiến vẫn còn đó, nhưng La Chinh không quan tâm. Hắn đã đạt được mục đích của mình ở đây. Vạn Tượng Phong Vân, đại lục này, đã quá nhỏ bé để chứa đựng dã tâm và sức mạnh Nghịch Thiên của hắn. Hắn cần một sân khấu lớn hơn, một đối thủ xứng tầm hơn.

“La Chinh!”

Một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau. Hắn quay lại, thấy Lạc Thanh Ngư đang bước đến, bên cạnh nàng là Bạch Vũ, cùng một vài đệ tử cốt cán của Nghịch Thiên Môn. Kể từ khi thành lập Nghịch Thiên Môn, Lạc Thanh Ngư đã trở thành cánh tay phải đắc lực của hắn, quản lý mọi việc nội bộ một cách chu toàn.

“Môn chủ, mọi việc đã an bài. Các tông môn lớn đều đã quy thuận hoặc bị tiêu diệt. Đại Lục Trung Châu giờ đây đã nằm trong tay chúng ta.” Lạc Thanh Ngư báo cáo, giọng nàng pha chút tự hào. Nàng đã chứng kiến sự trỗi dậy của La Chinh từ một kẻ vô danh đến người đứng đầu một thế lực hùng mạnh nhất đại lục.

La Chinh gật đầu. “Tốt lắm. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của chúng ta không chỉ dừng lại ở đây.”

Bạch Vũ, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, tiến lên: “Môn chủ, ngài đang nghĩ đến Thượng Giới phải không? Các cao nhân từ Thượng Giới đã bắt đầu chú ý đến chúng ta. Mấy ngày nay, có tin đồn về việc một vị sứ giả từ Tiên Phủ Cửu Thiên đã hạ phàm, đang tìm kiếm một người có dị tượng, sức mạnh vượt xa phàm trần.”

La Chinh nheo mắt. Tiên Phủ Cửu Thiên, một trong những thế lực đứng đầu Thượng Giới, nơi quy tụ những Tiên nhân mạnh nhất. Bọn họ đã bắt đầu hành động nhanh hơn hắn dự kiến.

“Sứ giả?” La Chinh hỏi, giọng điềm tĩnh. Hắn đã biết sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này. Sức mạnh của hắn, sự phá vỡ quy tắc của hắn, không thể nào không bị Thượng Giới phát hiện.

“Phải. Nghe nói là một vị Tiên Tôn cấp thấp, nhưng sức mạnh của y cũng đủ để quét ngang cả đại lục này.” Bạch Vũ giải thích. “Y đang ở Tông Thiên Thành, truyền lệnh triệu tập tất cả các cường giả đỉnh cao của Đại Lục Trung Châu, dường như muốn điều tra về nguồn gốc sức mạnh của ngài.”

Lạc Thanh Ngư lo lắng: “Môn chủ, chúng ta có nên tránh đi không? Dù ngài mạnh đến đâu, đối đầu với Tiên Tôn vẫn là quá mạo hiểm.”

La Chinh khẽ cười. “Trốn tránh ư? Chẳng phải mục tiêu của chúng ta là lật đổ cái gọi là ‘Thiên Đạo’ sao? Nếu ngay cả một Tiên Tôn cấp thấp cũng không dám đối mặt, thì nói gì đến Thượng Giới?”

Ánh mắt hắn kiên định. “Đây chính là cơ hội. Cơ hội để chúng ta chính thức tuyên chiến với Thượng Giới, để những kẻ trên cao kia biết rằng, ‘hạt bụi’ mà họ khinh miệt đã đến lúc bùng nổ.”

Hắn quay sang Bạch Vũ: “Cứ để y tìm. Chúng ta sẽ không tránh né. Ngược lại, hãy thông báo rộng rãi: Nghịch Thiên Môn sẽ tổ chức một đại hội tại Tông Thiên Thành sau ba ngày. Mời tất cả các cường giả, các tông chủ, các đế vương còn lại đến dự. Và đặc biệt, mời vị sứ giả từ Tiên Phủ Cửu Thiên kia.”

Lạc Thanh Ngư và Bạch Vũ nhìn nhau, trong mắt họ là sự kinh ngạc nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. La Chinh không chỉ muốn đối mặt, hắn muốn tạo ra một sự kiện, một lời tuyên bố. Hắn muốn biến cuộc gặp gỡ này thành một màn trình diễn sức mạnh, một lời thách thức không thể chối từ.

“Nhưng Môn chủ, nếu vị sứ giả đó ra tay…” Lạc Thanh Ngư vẫn còn chút e ngại.

“Cứ để y ra tay.” La Chinh ngắt lời, giọng hắn tràn đầy tự tin. “Nếu y có thể dễ dàng đánh bại ta, thì Thượng Giới cũng chẳng đáng để ta phải bận tâm. Nhưng nếu y không thể…” Hắn cười khẩy, “thì đó sẽ là khởi đầu cho một cuộc lật đổ.”

Hắn đã không còn là La Chinh của ngày xưa, kẻ luôn phải ẩn mình, che giấu. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm sâu sắc, và nó cần ánh sáng để phát triển. Ánh sáng đó chính là sự chú ý của Thượng Giới, là sự đối đầu trực diện.

Ba ngày sau, Tông Thiên Thành, trung tâm chính trị và tu luyện của Đại Lục Trung Châu, trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tin tức về đại hội của Nghịch Thiên Môn và lời mời công khai đến vị sứ giả Tiên Phủ Cửu Thiên đã gây chấn động toàn bộ đại lục. Vô số cường giả đổ về, không chỉ để chứng kiến, mà còn để đánh giá, để xem liệu La Chinh có thực sự điên rồ, hay hắn có một lá bài tẩy kinh thiên động địa nào đó.

Trong một khách điếm sang trọng ở Tông Thiên Thành, một nam tử trung niên vận áo bào trắng thêu hoa văn mây trôi, khí chất thoát tục, đang nhấp chén trà. Y chính là Tiên Tôn Phù Vân, sứ giả từ Tiên Phủ Cửu Thiên.

“Thú vị.” Phù Vân Tiên Tôn khẽ cười, đặt chén trà xuống. “Một kẻ phàm nhân dám công khai thách thức Tiên Giới. Đã bao nhiêu vạn năm rồi, ta chưa từng thấy kẻ nào cuồng vọng đến mức này.”

Bên cạnh y, một tu sĩ địa phương đang run rẩy: “Bẩm Tiên Tôn, La Chinh này quả thực là quái vật. Y đã liên tục phá vỡ mọi quy tắc, giết chết vô số Thiên Kiêu, thậm chí còn đánh bại Tề Vân Tiêu, kẻ được cho là có Thiên Mệnh.”

Phù Vân Tiên Tôn nhướng mày. “Thiên Mệnh? Ở hạ giới này, cái gọi là Thiên Mệnh chẳng qua cũng chỉ là một chút khí vận được Tiên Giới ban tặng mà thôi. Tuy nhiên, việc một phàm nhân có thể phá vỡ nó, lại có chút hứng thú.”

Y đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đám đông đang đổ về quảng trường trung tâm. “Được thôi, ta sẽ đến xem. Xem xem cái gọi là ‘hạt giống Nghịch Thiên’ của ngươi có thể làm được gì trước một vị Tiên Tôn thực sự.”

Ánh mắt của Phù Vân Tiên Tôn lóe lên sự khinh miệt và tò mò. Y không tin một phàm nhân có thể thực sự đối đầu với Tiên Giới. Nhưng sự cuồng vọng của La Chinh, lại khiến y không thể không để tâm. Đây có thể là một dị số cần phải được dọn dẹp, hoặc là một cơ hội để tìm hiểu thêm về những biến động bất thường của hạ giới.

Thời khắc đã điểm. Trên quảng trường trung tâm Tông Thiên Thành, một đài cao được dựng lên. La Chinh, trong bộ hắc bào đơn giản nhưng đầy uy thế, đứng sừng sững trên đó. Sau lưng hắn là Lạc Thanh Ngư, Bạch Vũ và những cường giả của Nghịch Thiên Môn, khí thế hừng hực.

Dưới đài, hàng vạn người đang tụ tập. Tiếng xì xào bàn tán im bặt khi La Chinh ngẩng đầu, ánh mắt quét qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở một vị trí đặc biệt, nơi Phù Vân Tiên Tôn đang thản nhiên đứng đó, tay chắp sau lưng.

“La Chinh ta, hôm nay triệu tập chư vị đến đây, không phải để khoe khoang quyền lực.” Giọng nói của La Chinh vang vọng khắp quảng trường, trầm ấm nhưng đầy sức mạnh. “Mà là để tuyên bố một điều: Cái gọi là Thiên Đạo, cái gọi là Thiên Mệnh, từ nay về sau, sẽ không còn là xiềng xích trói buộc vạn vật nữa!”

Lời tuyên bố này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả quảng trường chấn động. Vô số người há hốc mồm, không tin vào tai mình. La Chinh đang công khai tuyên chiến với “Thiên”?

Phù Vân Tiên Tôn khẽ nhíu mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy. “Thật ngông cuồng. Một con kiến mà dám nói lời đại nghịch bất đạo.”

La Chinh không để ý đến phản ứng của đám đông hay sự khinh miệt của Phù Vân Tiên Tôn. Hắn tiếp tục: “Các ngươi đã quen với việc bị số phận định đoạt, bị các thế lực trên cao thao túng. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, tự do không phải là thứ được ban phát, mà là thứ phải tự mình tranh đoạt!”

Hắn nhìn thẳng vào Phù Vân Tiên Tôn, ánh mắt sắc như dao. “Vị sứ giả của Tiên Phủ Cửu Thiên kia, ngươi đến đây để làm gì? Để áp đặt cái gọi là ‘quy tắc’ của Thượng Giới lên hạ giới ư? Ngươi nghĩ, ta sẽ cúi đầu ư?”

Phù Vân Tiên Tôn bước ra khỏi đám đông, bay lên không trung, lơ lửng đối diện với La Chinh. Một luồng uy áp kinh khủng từ y tỏa ra, khiến không khí như đặc quánh lại, vô số tu sĩ yếu hơn phải quỳ rạp xuống đất, kinh hãi.

“Kẻ phàm nhân cuồng vọng!” Phù Vân Tiên Tôn lạnh lùng nói. “Ngươi đã nói những lời đại nghịch, chọc giận Tiên Phủ Cửu Thiên. Ta đến đây để mang ngươi về quy án, hoặc trực tiếp tiêu diệt ngươi tại chỗ, để răn đe những kẻ có dã tâm tương tự.”

Y giơ tay lên, một đạo Tiên quang xanh biếc tụ lại trong lòng bàn tay, phát ra năng lượng hủy diệt kinh người. “Ngươi nghĩ, sức mạnh phàm trần của ngươi có thể đối kháng với Tiên lực sao?”

La Chinh đứng yên, không hề lùi bước. Hắn cười, một nụ cười đầy thách thức. “Tiên lực ư? Ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là ‘Tiên lực’ của ngươi, cũng chỉ là một thứ có thể bị phá vỡ!”

Đúng lúc đó, từ sâu bên trong cơ thể La Chinh, một luồng khí tức đen kịt bùng nổ, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một thứ sức mạnh hỗn độn, nguyên thủy, mang theo ý chí phản kháng mãnh liệt. Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, biến thành một luồng năng lượng thô bạo, đối đầu trực diện với uy áp của Tiên Tôn Phù Vân.

Đây không chỉ là một cuộc chiến giữa phàm và Tiên. Đây là cuộc đối đầu giữa Định Mệnh và Ý Chí. Là khởi đầu cho một sự lật đổ vĩ đại, một cuộc nghịch chuyển dòng chảy của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8