Nghịch Thiên
Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:48:06 | Lượt xem: 4

Sắc lệnh của Hắc Minh được ban ra, không phải là một làn sóng, mà là một cơn địa chấn quét qua toàn bộ Đại lục. Từ những tông môn ẩn mình trong rừng sâu, đến các đế quốc hùng mạnh trải dài hàng vạn dặm, cho đến những phàm nhân thấp kém nơi thôn dã, tất cả đều nghe thấy lời tuyên cáo chấn động: “Thống nhất Đại lục, tìm kiếm cổ vật, chuẩn bị phi thăng!”

Ban đầu là sự bàng hoàng, sau đó là những tiếng xì xào nghi ngờ, và cuối cùng là sự phẫn nộ bùng phát. Ai dám? Ai dám ngang nhiên tuyên bố thống nhất Đại lục, điều mà ngay cả các Thiên Kiêu hay Đế Vương có Thiên Mệnh cũng chưa từng làm được? Hắc Minh là ai? Một thế lực mới nổi đã làm mưa làm gió trong vài năm gần đây, nhưng so với nền tảng hàng ngàn năm của các siêu tông môn và đế quốc cổ xưa, Hắc Minh vẫn chỉ là một kẻ ngoại lai. Hơn nữa, cái mục tiêu “chuẩn bị phi thăng” và “lật đổ Thiên Đạo” nghe có vẻ điên rồ, như một lời tuyên chiến với cả vũ trụ.

Trong Hắc Minh Điện, nơi chỉ huy tối cao của thế lực Hắc Minh, La Phàm ngồi trên ngai vàng đen kịt, ánh mắt tĩnh lặng như vực sâu không đáy. Bên cạnh hắn, Thiên Phá Hạt Châu lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo, thi thoảng lại rung lên một nhịp đập yếu ớt, như trái tim của một sinh vật cổ xưa đang chuẩn bị thức tỉnh.

“Bẩm Minh Chủ,” một vị tướng quân với giáp trụ đen tuyền, vẻ mặt kiên nghị, quỳ một gối trước ngai vàng. “Sắc lệnh đã được truyền đi khắp các châu lục. Phản ứng rất dữ dội. Bắc Hoang Tông, Thiên Kiếm Các, và Đại Chu Đế Quốc đã công khai tuyên bố coi Hắc Minh là phản đồ, kêu gọi các thế lực liên minh chống lại chúng ta.”

La Phàm nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt tuấn mỹ. “Phản đồ? Vậy thì để bọn chúng xem, kẻ nào mới là kẻ phản nghịch chân chính.” Hắn phẩy tay, Thiên Phá Hạt Châu bay đến trước mặt, ánh sáng từ nó chiếu rọi gương mặt hắn, khiến đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm. “Các ngươi đã đánh thức một con quỷ, và con quỷ này sẽ đến để phá nát cái trật tự giả dối của các ngươi.” Lời nói ngày hôm qua của hắn vang vọng không chỉ trong tâm trí, mà còn in sâu vào ý chí của toàn bộ Hắc Minh.

“Minh Chủ, liệu chúng ta có nên điều chỉnh lại kế hoạch?” Một vị quân sư già nua, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ hỏi. “Việc thống nhất Đại lục là chuyện đại sự, cần thời gian và chiến lược lâu dài. Hơn nữa, việc công khai mục tiêu phi thăng và lật đổ Thiên Đạo… e rằng sẽ khiến tất cả các Thiên Mệnh Chi Tử trên Đại lục liên thủ chống lại chúng ta.”

La Phàm đứng dậy, bước xuống khỏi ngai vàng, chậm rãi đi về phía bức họa đồ Đại lục rộng lớn trải trên sàn điện. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua các vùng đất, các tông môn được đánh dấu. “Thời gian? Chúng ta không có nhiều thời gian. Thiên Đạo đã bắt đầu siết chặt định mệnh của ta, và cả định mệnh của Đại lục này. Những gì các ngươi gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ được sắp đặt. Để mở ra cánh cửa Thượng Giới, để thực sự đối đầu với ‘Thiên’, chúng ta cần sức mạnh của toàn bộ Đại lục này.”

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những người trung thành đang đứng đó. “Thống nhất Đại lục không chỉ là chiếm đất, chiếm tài nguyên. Nó là để tập hợp tất cả những kẻ bị ruồng bỏ, những người có ý chí chống đối, những người muốn phá bỏ xiềng xích của Thiên Mệnh. Chúng ta cần kiến thức cổ xưa, những bí mật bị chôn vùi, những phương pháp tu luyện cấm kỵ mà chỉ những thế lực lâu đời mới nắm giữ. Và trên hết, chúng ta cần sức mạnh của niềm tin, niềm tin vào một tương lai không bị định đoạt.”

La Phàm vươn tay, Thiên Phá Hạt Châu bay vào lòng bàn tay hắn, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ. “Thiên Phá Hạt Châu đã chỉ dẫn ta. Trên Đại lục này, có ba vật phẩm cổ xưa, được gọi là ‘Thiên Môn Chi Khóa’. Chúng là chìa khóa để mở ra con đường phi thăng chân chính, không phải là con đường giả tạo mà Thượng Giới đã thiết lập để lọc chọn những kẻ tuân phục.”

Vị quân sư và các tướng quân đều lộ vẻ chấn động. “Thiên Môn Chi Khóa? Nghe nói đó là những cổ vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết, có thể mở ra một cánh cửa đến tận sâu thẳm Hỗn Độn.”

“Chính xác,” La Phàm gật đầu. “Và một trong số chúng nằm trong tay Bắc Hoang Tông, vật phẩm còn lại ở Thiên Kiếm Các, và cái cuối cùng được cất giấu sâu trong kho báu của Đại Chu Đế Quốc.” Hắn nhìn các tướng lĩnh. “Các ngươi đã hiểu lý do vì sao ta phải tuyên chiến với bọn chúng rồi chứ?”

Không ai còn nghi ngờ. Mục tiêu của Hắc Minh không chỉ là tranh bá, mà là một cuộc chiến vì sinh tồn, vì tự do, một cuộc chiến Nghịch Thiên thực sự. Bắc Hoang Tông, Thiên Kiếm Các, Đại Chu Đế Quốc… chúng không chỉ là chướng ngại vật trên con đường thống nhất Đại lục, mà còn là nơi cất giấu những chìa khóa quan trọng nhất để La Phàm có thể bước chân lên Thượng Giới và thực hiện lời thề của mình.

“Tướng quân Lâm Phong!” La Phàm gọi tên vị tướng quân đầu tiên. “Ngươi dẫn dắt Hắc Minh Quân tiến đánh Bắc Hoang Tông. Ta muốn ‘Thiên Môn Chi Khóa’ của chúng trong vòng một tháng.”

“Rõ!” Lâm Phong gầm lên, khí thế hùng hồn. Hắn biết, Bắc Hoang Tông là một tông môn có nền tảng vững chắc, với vô số cường giả ẩn mình. Nhưng mệnh lệnh của Minh Chủ là tối thượng, và với sức mạnh hiện tại của Hắc Minh, không gì là không thể.

“Quân sư Mặc Lão,” La Phàm quay sang vị quân sư già. “Ngươi sẽ phụ trách việc thu thập thông tin về Thiên Kiếm Các và Đại Chu Đế Quốc. Ta muốn biết mọi điểm yếu, mọi bí mật, và đặc biệt là cách chúng bảo vệ ‘Thiên Môn Chi Khóa’.”

“Lão phu tuân lệnh!” Mặc Lão cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn. Đã bao năm rồi, lão mới lại được chứng kiến một cơ hội Nghịch Thiên lớn đến vậy.

“Và về phần ta,” La Phàm nắm chặt Thiên Phá Hạt Châu, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết mạch. “Ta sẽ đích thân thăm viếng những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đang kêu gào chống đối chúng ta. Để chúng hiểu rằng, cái gọi là Thiên Mệnh của chúng, trước mặt ý chí Nghịch Thiên của ta, chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa rẻ tiền.”

Một luồng sát khí vô hình tỏa ra từ La Phàm, khiến cả Hắc Minh Điện như đông cứng lại. Những cường giả của Hắc Minh đều cảm nhận được sự thay đổi trong Minh Chủ của họ. Hắn không còn là một kẻ tu luyện đơn thuần, mà đã biến thành một vị vua của sự nổi loạn, một chiến thần của ý chí Nghịch Thiên. Cái “con quỷ” mà hắn nhắc đến, giờ đây đang thực sự thức tỉnh.

Trong những ngày tiếp theo, Đại lục chìm vào hỗn loạn. Hắc Minh Quân, dưới sự chỉ huy của Lâm Phong, như một cơn bão táp quét qua vùng Bắc Hoang, khiến các tông môn nhỏ bé tan rã, các thế gia cường đại cũng không thể chống đỡ. Tiếng chuông báo động vang lên khắp nơi khi Bắc Hoang Tông, một trong ba thế lực lớn nhất, bị Hắc Minh bao vây.

Cùng lúc đó, tin tức về những “Thiên Mệnh Chi Tử” bị La Phàm đích thân đánh bại cũng liên tiếp truyền về. Không một ai trong số họ có thể trụ vững quá mười chiêu trước La Phàm. Hắn không giết hết, nhưng hắn phế bỏ đan điền, phá hủy đạo tâm, để lại cho chúng sự tuyệt vọng tột cùng, chứng minh rằng “Thiên Mệnh” của chúng chỉ là hư ảo.

Những hành động tàn bạo và quyết đoán này khiến danh tiếng của Hắc Minh, và đặc biệt là của Minh Chủ La Phàm, trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Từ chỗ bị coi là kẻ điên rồ, giờ đây hắn được nhìn nhận như một ác ma thực sự, một kẻ dám thách thức tất cả những quy tắc đã được thiết lập. Nhưng cũng chính sự tàn bạo đó đã gieo mầm hy vọng vào trái tim của những người yếu thế, những kẻ bị áp bức, những người luôn mơ ước về một thế giới công bằng hơn.

La Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn xuống cảnh tượng chiến tranh đang bùng nổ khắp nơi. Thiên Phá Hạt Châu lơ lửng trước ngực hắn, ánh sáng của nó phản chiếu vào đôi mắt kiên định. Cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu. Hắn biết, Thượng Giới, Chư Thần, Chư Tiên… đang theo dõi. Chúng sẽ không ngồi yên. Nhưng hắn cũng đã sẵn sàng. Con đường Nghịch Thiên đã được mở ra, và hắn sẽ là người tiên phong, phá nát mọi xiềng xích, mọi định mệnh giả dối, cho đến khi chân lý mới của vũ trụ được viết lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8