Nghịch Thiên
Chương 236
Cột nước khổng lồ bắn lên, che khuất cả vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi. Huyết Long Mãng lao tới, không chỉ bằng tốc độ kinh hoàng mà còn mang theo một áp lực vô hình, một loại uy thế thuộc về sinh vật thượng giới, đủ để nghiền nát ý chí của bất kỳ phàm nhân nào. La Phàm cảm nhận được luồng khí tức tanh tưởi, pha lẫn mùi máu và linh lực cuộn trào như bão tố ập đến. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng.
“Uy thế của Thượng Giới sao?” La Phàm lẩm bẩm, nắm chặt thanh kiếm trong tay. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Dù linh khí nơi đây tinh khiết và mạnh mẽ hơn vô vàn so với hạ giới, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ bị áp đảo. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong hắn, nuôi dưỡng một ý chí không thể khuất phục.
Huyết Long Mãng há cái miệng rộng ngoác, lộ ra những chiếc răng nanh sắc như lưỡi dao găm, có thể dễ dàng xé nát một tảng đá. Một luồng huyết khí nồng đặc phun ra, mang theo độc tố ăn mòn, hướng thẳng vào La Phàm. Hắn không né tránh hoàn toàn mà nghiêng người, để luồng khí độc lướt qua vai, chỉ đủ để cảm nhận sự bỏng rát trên da thịt. Cùng lúc đó, hắn đạp mạnh xuống mặt nước hồ, thân hình biến thành một vệt mờ, lách qua thân hình khổng lồ của con mãng xà.
Keng! Keng! Keng!
Thanh kiếm của La Phàm vung lên, tạo thành những đường cong hoàn mỹ, chém liên tiếp vào vảy của Huyết Long Mãng. Tuy nhiên, âm thanh kim loại va chạm vang vọng, và những tia lửa tóe ra. Vảy của con mãng xà cứng rắn đến kinh ngạc, tựa như được rèn từ một loại thần thiết nào đó. Những nhát chém của hắn chỉ để lại vài vết xước nông, không đủ để xuyên thủng lớp phòng ngự dày đặc.
Huyết Long Mãng gầm lên một tiếng giận dữ. Nó không ngờ một kẻ đến từ hạ giới lại có thể chống chịu được đòn tấn công của mình, thậm chí còn dám phản kích. Cái đuôi khổng lồ như một cây roi thép, mang theo sức mạnh đủ để đánh sập cả ngọn núi, quật mạnh xuống. La Phàm cảm nhận được không khí xung quanh bị xé rách, một luồng áp lực kinh hoàng ập tới. Hắn không thể né tránh hoàn toàn. Hắn buộc phải dùng kiếm đỡ.
Rầm!
Lực phản chấn kinh khủng truyền thẳng từ thanh kiếm vào cánh tay, khiến La Phàm lảo đảo. Hắn bị đánh văng ra xa hàng chục trượng, thân thể cắm phập xuống mặt hồ, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Nước hồ bắn tung tóe, ướt sũng toàn thân. Một cảm giác tê dại lan truyền khắp cánh tay, và La Phàm biết rằng, nếu không phải nhờ vào công pháp cấm kỵ và huyết mạch cường đại của mình, cánh tay hắn đã gãy vụn.
“Mạnh thật!” La Phàm lau vết máu dính trên khóe môi. Đây mới chỉ là một con yêu thú sơ cấp ở Thượng Giới, nhưng sức mạnh của nó đã vượt xa bất kỳ cường giả nào hắn từng đối mặt ở hạ giới. Hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể đang vận chuyển nhanh hơn, cố gắng làm quen với môi trường mới và sức ép khủng khiếp này. Thiên Linh Liên mà hắn vừa nuốt vào trước đó đang phát huy tác dụng, từng chút một củng cố tu vi, giúp hắn duy trì sự ổn định sau những đòn công kích mạnh mẽ.
Huyết Long Mãng không cho La Phàm có cơ hội hồi phục. Nó há miệng, một quả cầu huyết sắc ngưng tụ nhanh chóng, phát ra ánh sáng chói mắt. Đây là yêu thuật bản mệnh của nó, mang theo linh lực tinh thuần của Thượng Giới, có thể xuyên thủng cả phòng ngự của những cường giả cùng cấp.
La Phàm nhíu mày. Hắn không thể để nó bắn trúng. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Hắn không chỉ là một kiếm tu. Hắn còn là một kẻ mang trong mình “Nghịch Đạo”.
Trong khoảnh khắc sinh tử, La Phàm vận chuyển toàn bộ linh lực trong đan điền. Một luồng khí tức xám đen, pha lẫn kim quang rực rỡ bùng nổ từ cơ thể hắn. Đây là sức mạnh của “Nghịch Thiên Huyết Mạch” mà hắn đã thức tỉnh, một loại năng lượng không thuộc về bất kỳ thiên đạo nào, một loại sức mạnh có thể chống lại mọi quy tắc.
Thanh kiếm trong tay La Phàm không còn chỉ là một lưỡi kiếm sắc bén. Nó được bao phủ bởi luồng năng lượng xám đen kỳ dị, phát ra tiếng rít ù ù như hàng vạn linh hồn đang gào thét. La Phàm không né tránh. Hắn lao thẳng tới, đối đầu trực diện với quả cầu huyết sắc.
“Phá!”
Hắn rống lên một tiếng, thanh kiếm chém ra một đường kiếm quang rực rỡ, mang theo ý chí Nghịch Thiên không gì sánh bằng. Kiếm quang này không chỉ sắc bén mà còn mang theo một lực lượng ăn mòn, một loại “Đạo” đối lập với “Thiên Đạo” mà yêu thú thượng giới tuân theo.
Rắc! Rắc! Rắc!
Kiếm quang va chạm với quả cầu huyết sắc. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một âm thanh chói tai, như thủy tinh bị vỡ vụn. Quả cầu huyết sắc của Huyết Long Mãng bị kiếm quang của La Phàm xuyên thủng, sau đó nứt ra từng mảng nhỏ, rồi tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.
Huyết Long Mãng ngây người. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lộ ra vẻ kinh hoàng. Yêu thuật bản mệnh của nó, thứ đã giúp nó đứng vững ở Thượng Giới bao năm nay, lại bị một phàm nhân phá hủy dễ dàng đến vậy? Điều này đã vượt quá nhận thức của nó.
La Phàm không dừng lại. Hắn đã hiểu. Ở Thượng Giới này, không chỉ đơn thuần là sức mạnh linh lực. Nó còn là sự lĩnh ngộ về “Đạo”. Và “Nghịch Đạo” của hắn, tuy còn non trẻ, nhưng lại mang theo một tiềm năng hủy diệt những gì thuộc về “Thiên Đạo” truyền thống.
Lợi dụng khoảnh khắc Huyết Long Mãng còn đang chấn động, La Phàm vận chuyển thân pháp, tốc độ tăng lên gấp bội. Hắn lướt qua thân thể khổng lồ của nó, không chém vào vảy cứng nữa, mà nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng: mắt, mang tai, và đặc biệt là cổ họng, nơi thường không được bảo vệ kỹ càng bằng lớp vảy dày đặc.
Thanh kiếm của La Phàm, được bao phủ bởi “Nghịch Thiên Lực”, trở nên sắc bén và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn chém một đường ngang vào cổ họng của Huyết Long Mãng. Lần này, không còn là tiếng kim loại va chạm. Thay vào đó, là tiếng “roẹt” ghê rợn, cùng với một dòng máu đỏ tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả mặt hồ.
Huyết Long Mãng gầm lên một tiếng đau đớn thảm thiết, thân hình khổng lồ quằn quại. Nó vùng vẫy dữ dội, tạo ra những đợt sóng thần trên mặt hồ, khiến cả khu rừng xung quanh cũng phải chao đảo. Nhưng La Phàm không cho nó cơ hội. Hắn nhảy lên lưng con mãng xà, lao thẳng về phía đầu. Năng lượng Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bùng nổ, dồn hết vào thanh kiếm.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo? Ngươi chỉ là con mãng xà đầu tiên ta chém giết ở đây thôi!” La Phàm gầm lên, ánh mắt rực lửa. Hắn không chỉ muốn giết con mãng xà, mà còn muốn thông qua trận chiến này, tuyên bố sự tồn tại của mình với Thượng Giới, với “Thiên Đạo” đang ngự trị nơi đây.
Thanh kiếm của hắn vung lên cao, chém thẳng xuống đỉnh đầu của Huyết Long Mãng. Lần này, hắn không chỉ dùng lực, mà còn dùng cả ý chí Nghịch Thiên đã hun đúc bấy lâu nay. Một luồng kiếm quang xám đen chói lòa xé toạc không khí, mang theo sự tàn phá và hủy diệt không thể ngăn cản.
Xoẹt!
Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu Huyết Long Mãng. Máu và óc bắn tung tóe. Thân hình khổng lồ của nó cứng đờ lại, sau đó đổ sụp xuống mặt hồ, tạo ra một tiếng động vang vọng khắp cả khu vực. Nước hồ bắn lên cao hàng trăm trượng, sau đó rơi xuống như một cơn mưa máu, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
La Phàm đứng thẳng trên đầu con mãng xà đã chết, thanh kiếm vẫn còn vương máu. Hắn thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên nghị. Đây là chiến thắng đầu tiên của hắn ở Thượng Giới, một chiến thắng không hề dễ dàng, nhưng đã chứng minh rằng, dù ở bất kỳ cảnh giới nào, ý chí Nghịch Thiên của hắn cũng có thể tạo nên kỳ tích.
Hắn nhìn xuống hồ nước đang dần nhuốm màu đỏ. Con Huyết Long Mãng này tuy mạnh, nhưng nó chỉ là khởi đầu. Thượng Giới rộng lớn hơn nhiều, và những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay đại diện cho “Thiên Đạo” chắc chắn sẽ còn mạnh hơn gấp bội. Nhưng điều đó không làm hắn chùn bước.
La Phàm rút một viên đan dược hồi phục ra, nuốt xuống. Hắn cảm nhận linh lực trong cơ thể đang dần ổn định hơn sau trận chiến kịch liệt. Thiên Linh Liên đã giúp hắn rất nhiều trong việc thích nghi và duy trì sức chiến đấu. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong màn sương đêm.
“Thiên Đạo, ta đến đây!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm lay chuyển cả trời đất. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu.