Nghịch Thiên
Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:37:55 | Lượt xem: 4

Từng bước chân của Trần Phong vững vàng đạp trên nền đất lạ lẫm, mỗi nhịp thở hít vào đều mang theo một luồng linh khí dày đặc, tinh khiết đến mức khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Đây không còn là linh khí mỏng manh của Phàm Trần, cũng chẳng phải linh khí hỗn tạp của đại lục Thiên Nguyên. Nơi đây, linh khí tựa như sương mù, trong suốt và dồi dào, len lỏi vào từng tế bào, khiến kinh mạch của hắn như giãn nở, khát khao hấp thụ.

Bầu trời trên cao vẫn rực rỡ ngũ sắc, nhưng không phải là một hiện tượng nhất thời, mà là một quy luật tự nhiên của thế giới này. Những tầng mây cuồn cuộn, ánh sáng lấp lánh như dát vàng, dát ngọc, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở. Xa xa, những dãy núi đá vôi sừng sững, cao vút chạm tới tầng mây, đỉnh núi ẩn hiện trong màn sương ngũ sắc, giống như những vị thần linh đang ngủ yên. Cây cối nơi đây cũng khác lạ, thân cây to lớn như cột trời, lá cây phát ra ánh sáng nhàn nhạt, từng phiến lá như được khắc vẽ những đường vân pháp tắc cổ xưa. Ngay cả một cọng cỏ dại ven đường cũng ẩn chứa một luồng sinh cơ mạnh mẽ, vượt xa những linh dược quý hiếm nhất ở Thiên Nguyên đại lục.

“Đây là… Thượng Giới ư?” Trần Phong thì thầm, ánh mắt lướt qua khung cảnh choáng ngợp. Hắn cảm thấy mình như một con ếch vừa nhảy ra khỏi đáy giếng, đối diện với một đại dương vô bờ bến. Sức mạnh mà hắn tự hào ở thế giới cũ, ở đây, có lẽ chỉ là khởi điểm yếu ớt nhất.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cơ thể mình. Linh khí dồi dào không ngừng tràn vào, thúc đẩy cảnh giới tu luyện mà hắn đã cố gắng tích lũy từ lâu. Những rào cản tưởng chừng bất di bất dịch nay trở nên mỏng manh hơn. Tuy nhiên, cùng với đó là một cảm giác áp lực vô hình. Áp lực từ chính Thiên Đạo của thế giới này, hay từ những quy tắc khắc nghiệt hơn mà hắn còn chưa thấu hiểu.

Trần Phong không vội vã tu luyện. Hắn biết, điều quan trọng nhất bây giờ là thích nghi và tìm hiểu. Hắn tiếp tục bước đi về phía dãy núi hùng vĩ, nơi trực giác mách bảo có thể ẩn chứa những bí mật và cơ duyên. Hắn không biết mình sẽ gặp phải điều gì, nhưng ngọn lửa Nghịch Thiên trong trái tim hắn không hề suy giảm, ngược lại, càng bùng cháy dữ dội hơn khi đối diện với sự vô hạn và thách thức mới.

Khi hắn tiến sâu hơn vào vùng đất lạ, một luồng khí tức cường đại bất chợt lướt qua. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên. Trên bầu trời, ba bóng người đang lướt đi trên những thanh kiếm quang rực rỡ, tốc độ nhanh như sao băng. Hào quang tỏa ra từ họ mạnh mẽ đến kinh ngạc. Chỉ là ba người trẻ tuổi, nhìn qua không quá hai mươi lăm, nhưng tu vi của họ lại cao đến mức khiến Trần Phong phải cau mày. Mỗi người đều mang theo khí tức của một cường giả cấp bậc Tông Sư đỉnh phong, thậm chí là Bán Thánh ở thế giới cũ của hắn. Nhưng ở đây, họ lại cưỡi kiếm bay lượn một cách nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở.

“Đây chỉ là những người trẻ tuổi thôi ư?” Trần Phong thầm nhủ. Một cảm giác bị áp bức không hề nhỏ dâng lên. Hắn hiểu rằng, ở đây, mình không còn là kẻ đứng trên vạn người nữa. Hắn là một “người ngoài cuộc”, một kẻ yếu kém trong mắt những cường giả Thượng Giới.

Hắn tiếp tục đi, cố gắng thu liễm khí tức, không muốn gây sự chú ý. Nhưng vận may dường như không đứng về phía hắn. Khi hắn đi ngang qua một khu rừng linh mộc cổ thụ, nơi những cây cổ thụ tỏa ra linh khí bàng bạc, một tiếng cười khẩy vang lên.

“Ôi chao, nhìn xem ai kìa? Một con kiến nhỏ từ hạ giới bò lên đây sao?”

Trần Phong dừng bước, ánh mắt sắc bén quét qua. Ba thiếu niên, trang phục lụa là gấm vóc, khí chất ngạo mạn, đang đứng chắn đường hắn. Một người trong số đó, vẻ mặt khinh thường ra mặt, tu vi hiển nhiên là mạnh nhất trong ba người, có lẽ đã đạt tới cấp độ mà Trần Phong chưa từng thấy ở thế giới cũ.

“Các ngươi là ai?” Trần Phong lạnh lùng hỏi, không hề nao núng.

Thiếu niên đứng giữa, dáng vẻ tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngông nghênh, cười nhạo: “Ngươi không biết chúng ta là ai sao? Vậy thì ngươi đúng là kẻ không có mắt. Chắc hẳn ngươi vừa mới bò lên từ cái xó xỉnh hạ giới nào đó, đúng không? Cái mùi phàm tục trên người ngươi còn chưa tẩy sạch đây này.”

Hai thiếu niên còn lại cũng phá ra cười lớn, ánh mắt nhìn Trần Phong như nhìn một món đồ chơi thú vị.

Trần Phong không đáp lời, hắn chỉ quan sát. Hắn cảm nhận được sức mạnh của ba người này vượt xa mình ở thời điểm hiện tại. Nếu đánh trực diện, hắn chưa chắc đã có phần thắng. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trải qua bao nhiêu sinh tử, đối mặt với cường địch vô số, ý chí của hắn đã sớm được tôi luyện thành thép.

“Nhìn kìa, hắn ta còn dám nhìn chằm chằm chúng ta như thế. Thật là to gan!” Một thiếu niên khác lên tiếng, vẻ mặt khó chịu. “Để ta dạy cho hắn biết quy tắc ở đây.”

Nói đoạn, thiếu niên này bước tới, bàn tay vung lên, một luồng linh lực mạnh mẽ hình thành một chưởng ấn xanh biếc, mang theo sức gió rít gào, thẳng tắp đánh về phía Trần Phong. Hắn muốn một đòn hạ gục Trần Phong, thể hiện sự vượt trội của mình.

Trần Phong không né tránh. Hắn biết rằng lùi bước lúc này chỉ càng khiến đối phương khinh thường. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân linh khí bùng nổ. “Thiên Cương Quyết” vận chuyển tới cực hạn, nắm đấm siết chặt, một đạo quyền kình màu vàng kim mang theo hỏa diễm rực cháy bùng ra, đối chọi trực diện với chưởng ấn xanh biếc.

ẦM!

Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo nên một tiếng nổ lớn, chấn động cả khu rừng. Cây cối xung quanh bị sức ép làm cho lá rụng tả tơi, mặt đất nứt nẻ. Trần Phong cảm thấy một luồng lực đạo kinh khủng truyền đến, cánh tay hắn tê dại, cả người lùi lại ba bước. Nhưng thiếu niên kia cũng không hề dễ chịu, chưởng ấn của hắn bị đánh tan, còn bản thân hắn cũng lùi lại nửa bước, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Ngươi… Ngươi là hạ giới phế vật mà dám đỡ được một chưởng của ta ư?” Thiếu niên kia khó tin nhìn Trần Phong. Hắn vốn nghĩ chỉ cần một chưởng đã đủ để Trần Phong quỳ rạp dưới đất cầu xin.

Trần Phong hừ lạnh một tiếng, lau vết máu rịn ra ở khóe môi. “Hạ giới phế vật? Vậy thì ngươi, cường giả Thượng Giới, cũng chỉ có thế thôi sao?”

Lời nói của Trần Phong như một cái tát vào mặt thiếu niên kia, khiến hắn ta tức giận đến đỏ bừng mặt. “Ngươi… Ngươi dám sỉ nhục ta! Đại ca, tiểu tử này quá ngông cuồng, không thể tha thứ!”

Thiếu niên đứng giữa, người được gọi là đại ca, ánh mắt đã không còn vẻ trêu đùa mà thay vào đó là sự lạnh lẽo. “Ồ, có chút bản lĩnh. Không ngờ một kẻ hạ giới lại có thể tiếp được một chiêu của Lục đệ. Xem ra ngươi cũng có chút khác biệt so với những con kiến khác. Nhưng mà, sự khác biệt đó cũng chỉ khiến ngươi chết thảm hơn thôi.”

Hắn ta chậm rãi bước tới, khí tức trên người tăng vọt. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Trần Phong cảm thấy hô hấp khó khăn, xương cốt toàn thân như muốn vỡ vụn. Đây là sức mạnh của một cường giả thực sự ở Thượng Giới, vượt xa cảnh giới của hắn hiện tại.

“Ngươi có thể đỡ được một chiêu của Lục đệ, nhưng ta sẽ cho ngươi thấy, khoảng cách giữa Thượng Giới và hạ giới là như thế nào.” Đại ca kia nói, bàn tay vươn ra, một luồng ánh sáng màu tím huyền ảo ngưng tụ, hình thành một thanh kiếm khí sắc bén, tỏa ra khí tức hủy diệt.

Trần Phong biết, nếu đối đầu trực diện, hắn sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng hắn không hề hối hận. Hắn là Trần Phong, là hạt giống Nghịch Thiên. Hắn có thể bị đánh bại, nhưng tuyệt đối không quỳ gối. Hắn nghiến răng, ánh mắt quyết tuyệt. Hạt châu Hỗn Độn trong đan điền khẽ rung động, một luồng năng lượng nguyên thủy tràn ra, sẵn sàng bùng nổ.

Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ nhàng vang lên từ sâu trong rừng. Một bóng người lướt qua như làn khói, dừng lại giữa Trần Phong và ba thiếu niên kia.

Đó là một cô gái. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh ngọc bích, mái tóc đen dài như thác nước buông xõa. Khuôn mặt nàng được che bởi một tấm lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt phượng sáng ngời, thanh khiết như băng tuyết. Nàng không tỏa ra khí tức áp bức, nhưng sự xuất hiện của nàng lại khiến ba thiếu niên kia lập tức thu lại vẻ ngạo mạn, thay vào đó là sự kính cẩn.

“Tam sư tỷ?” Thiếu niên đại ca hơi giật mình, vội vàng cúi người hành lễ. “Không ngờ sư tỷ lại ở đây.”

Cô gái không đáp lời, chỉ khẽ liếc nhìn Trần Phong, ánh mắt nàng dừng lại trên người hắn vài giây, như có thể nhìn thấu mọi bí mật. Sau đó, nàng quay sang ba thiếu niên, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng không thể nghi ngờ.

“Các ngươi đang làm gì ở đây? Phá rối ở khu vực cấm địa của Tông môn, còn bắt nạt một người mới đến?”

Thiếu niên đại ca vội vàng giải thích: “Tam sư tỷ hiểu lầm rồi. Tiểu tử này là một kẻ hạ giới vừa bò lên, không biết trời cao đất rộng, còn dám buông lời sỉ nhục chúng ta. Đệ chỉ muốn dạy cho hắn một bài học.”

“Dạy bài học?” Cô gái khẽ nhếch môi dưới tấm lụa. “Ta thấy các ngươi đang muốn gây sự thì đúng hơn. Về đi. Khu vực này không phải là nơi các ngươi có thể tùy tiện gây gổ.”

Ba thiếu niên nhìn nhau, không dám cãi lời. Sức ảnh hưởng của cô gái này rõ ràng là rất lớn. Với ánh mắt đầy vẻ không cam lòng, thiếu niên đại ca liếc Trần Phong một cái đầy thù hằn, sau đó cúi đầu: “Vâng, Tam sư tỷ. Chúng đệ xin cáo lui.”

Nói rồi, ba người họ xoay người, hóa thành ba đạo kiếm quang bay đi mất hút.

Khi ba thiếu niên đã đi xa, cô gái quay lại nhìn Trần Phong. Ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn chứa sự tò mò. “Ngươi đến từ hạ giới?”

Trần Phong thu lại khí tức, gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ngươi có vẻ không giống những kẻ hạ giới khác.” Nàng khẽ nói. “Họ thường rất yếu ớt, hoặc sợ hãi khi đến đây. Ngươi thì không.”

“Ta có lý do của mình.” Trần Phong đáp. “Cảm ơn cô đã ra tay giúp đỡ.”

“Không cần cảm ơn.” Cô gái lắc đầu. “Ta chỉ không muốn thấy kẻ nào phá rối khu vực này. Ngươi là người mới đến, nên cẩn thận hơn. Thượng Giới không giống như nơi ngươi đã từng sống. Ở đây, một câu nói không đúng chỗ cũng có thể khiến ngươi mất mạng.”

Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Ngươi định đi đâu?”

“Ta muốn đến dãy núi phía trước.” Trần Phong chỉ tay về phía những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mù ngũ sắc. “Ta cảm thấy nơi đó có gì đó gọi mời ta.”

Cô gái nghe vậy, đôi mắt sau lớp lụa khẽ nheo lại. “Dãy núi đó là Vạn Tượng Sơn Mạch, là nơi cấm địa của rất nhiều tông môn lớn, cũng là nơi ẩn chứa vô số nguy hiểm. Ngươi không có dẫn dắt, một mình đi vào đó, e rằng khó toàn mạng.”

“Ta không sợ.” Trần Phong kiên định. “Sợ hãi chưa bao giờ là lựa chọn của ta.”

Nàng im lặng nhìn hắn một lúc lâu, dường như đang đánh giá. Sau đó, nàng khẽ thở dài. “Được rồi. Ngươi có vẻ là một kẻ cố chấp. Nhưng vì ta đã giúp ngươi một lần, thì giúp luôn lần này.”

Nàng lấy ra một tấm ngọc phù màu xanh biếc, đưa cho Trần Phong. “Đây là Ngọc phù Vạn Tượng. Nếu ngươi gặp nguy hiểm không thể đối phó, hãy bóp nát nó. Nó sẽ giúp ngươi một lần thoát hiểm. Nhưng đừng lạm dụng, và đừng để lộ ra ngoài. Sẽ có kẻ muốn cướp nó của ngươi.”

Trần Phong nhận lấy ngọc phù, cảm nhận được một luồng năng lượng tinh thuần ẩn chứa bên trong. Hắn không khỏi ngạc nhiên trước sự giúp đỡ của nàng. “Cô là…?”

“Ta là Lam Diệp của Thanh Vân Tông.” Nàng khẽ đáp, giọng nói vẫn bình thản. “Ngươi cứ đi đi. Chuyến hành trình của ngươi, xem ra, sẽ không hề bình yên.”

Nói rồi, Lam Diệp không đợi Trần Phong kịp nói thêm, thân ảnh nàng đã hóa thành một làn khói xanh, biến mất sâu trong rừng cổ thụ, để lại Trần Phong một mình đứng giữa không gian rộng lớn của Thượng Giới.

Trần Phong nhìn tấm ngọc phù trong tay, rồi lại nhìn về phía Vạn Tượng Sơn Mạch. Hắn biết, Lam Diệp đã đúng. Hành trình này sẽ không bình yên. Nhưng chính sự không bình yên đó mới là điều hắn cần. Bởi vì, hắn chính là hạt giống Nghịch Thiên, và hạt giống đó, một khi đã nảy mầm, sẽ không bao giờ ngừng vươn lên, phá vỡ mọi xiềng xích, lật đổ mọi định mệnh. Từ con số không, hắn sẽ từng bước chứng minh giá trị của mình ở Thượng Giới này.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một chương mới: chương của sự đối đầu với những thế lực siêu phàm, những quy tắc cổ xưa và những định mệnh khắc nghiệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8