Nghịch Thiên
Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:37:22 | Lượt xem: 4

Luồng sáng chói lòa nuốt chửng Trần Phong, không phải là cảm giác xé rách không gian hay đau đớn như hắn từng trải qua khi dịch chuyển giữa các tiểu thế giới. Thay vào đó, một cảm giác nhẹ bẫng, như thể linh hồn hắn đang được gột rửa, trôi nổi trong một dòng xoáy của ánh sáng và năng lượng thuần khiết. Thời gian dường như ngừng lại, rồi lại trôi đi với tốc độ chóng mặt, khiến mọi giác quan của hắn trở nên mơ hồ.

Khi tầm nhìn dần trở lại, thứ đầu tiên đập vào mắt Trần Phong không phải là một khung cảnh cụ thể, mà là màu sắc. Bầu trời nơi đây không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải lụa ngũ sắc rực rỡ, lấp lánh như hàng tỷ viên ngọc quý được dát lên vòm trời. Những đám mây trôi lãng đãng không phải là hơi nước thông thường, mà là những khối khí linh lung, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, đôi khi ngưng tụ thành những hình thù kỳ dị như phượng hoàng vờn mây, rồng lượn trên đỉnh núi.

Hắn đứng trên một nền đá cổ kính, dưới chân là những phiến đá khổng lồ chạm khắc hoa văn phức tạp, đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi. Xa xa, những dãy núi trùng điệp vươn lên tận mây xanh, đỉnh núi bị bao phủ bởi sương mù huyền ảo, lấp ló bóng dáng những kiến trúc đồ sộ mà chỉ nhìn thoáng qua đã khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Cây cối xung quanh cũng khác lạ, thân cây không phải gỗ mà là ngọc bích, lá cây ánh lên màu vàng kim, mỗi chiếc lá đều ẩn chứa linh khí nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường.

Trần Phong hít một hơi thật sâu. Linh khí! Đây mới là linh khí chân chính! Nồng độ linh khí ở đây đặc quánh đến mức như những giọt sương, chỉ cần hít thở cũng cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch giãn nở. Dù đã từng ở những nơi linh khí sung túc nhất hạ giới, nhưng so với nơi này, tất cả đều chỉ là ao tù nước đọng. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà các cường giả hạ giới mơ ước cả đời được đặt chân đến!

Một cảm giác vừa choáng ngợp vừa hưng phấn dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã đến rồi. Cái thế giới mà hắn từng nghe qua trong những truyền thuyết, cái nơi mà những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh” ẩn mình. Nhưng cùng với sự hưng phấn đó, là một áp lực vô hình đè nặng. Linh khí quá nồng đậm, quy tắc không gian vững chắc đến mức đáng sợ. Cử động của hắn dường như chậm hơn, mỗi chiêu thức thi triển cần nhiều lực hơn. Sức mạnh của hắn ở hạ giới là vô địch, nhưng ở đây, hắn cảm thấy mình chỉ như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la.

“Thượng Giới… quả nhiên không tầm thường.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt quét qua một lượt khung cảnh hùng vĩ. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại ẩn chứa trong không gian, những luồng khí tức mà ngay cả khi hắn đạt đến đỉnh phong ở hạ giới cũng chưa từng cảm nhận được. Một số khí tức tĩnh lặng như núi lửa ngủ yên, một số lại cuồn cuộn như dòng sông ngầm, ẩn chứa uy năng kinh người.

Bỗng nhiên, một luồng ý niệm vô hình lướt qua tâm trí Trần Phong, như một lời cảnh cáo, một sự khinh miệt lạnh lẽo. Đó không phải là một giọng nói, mà là một cảm giác, một ý chí vũ trụ bao trùm lấy hắn, đánh giá hắn, rồi hờ hững bỏ qua. Giống như một vị vua cao cao tại thượng nhìn xuống một con kiến bò dưới chân, không thèm bận tâm nhưng cũng không cho phép con kiến đó vượt quá giới hạn của mình.

“Cái này… chính là ‘Thiên’ của Thượng Giới sao?” Trần Phong nhíu mày. Cái ý chí này khác hẳn với “Thiên Mệnh” yếu ớt mà hắn vừa phá vỡ ở hạ giới. Nó không cố gắng thao túng hay sắp đặt một cách lộ liễu, mà đơn giản là *tồn tại*, một cách tuyệt đối và không thể lay chuyển, áp đặt quy tắc của nó lên mọi vật chất và sinh linh. Nó là một thể chế, một trật tự được thiết lập từ vô số kỷ nguyên, vững chắc như trường thành vạn dặm.

Một nụ cười khinh bạc nở trên môi Trần Phong. “Ngươi càng mạnh, ta càng có hứng thú.” Hắn không hề bị uy áp đó làm cho dao động. Ngược lại, ý chí “Nghịch Thiên” trong hắn càng bùng cháy dữ dội. Hắn đã thề sẽ lật đổ “Thiên”, và giờ đây, mục tiêu của hắn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn bắt đầu thử vận chuyển linh lực trong cơ thể. Quả nhiên, tốc độ chậm hơn, nhưng linh lực của hắn cũng trở nên tinh thuần và cô đọng hơn rất nhiều nhờ hấp thu linh khí Thượng Giới. Dù vậy, hắn biết, với tu vi hiện tại, hắn chắc chắn là kẻ yếu nhất ở nơi này. Việc che giấu thực lực là điều tối quan trọng. Hắn cần tìm hiểu, cần xây dựng lại từ đầu.

Chợt, một âm thanh xào xạc vang lên từ phía lùm cây ngọc bích gần đó. Trần Phong lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc bén quét về phía âm thanh. Một bóng dáng nhỏ bé nhảy ra, không phải là yêu thú hung dữ như hắn dự đoán, mà là một sinh vật lông trắng như tuyết, có đôi tai dài và đôi mắt to tròn long lanh. Nó nhìn hắn đầy tò mò, không chút sợ hãi. Đó là một con thỏ, nhưng nó lại toát ra khí tức linh thú cấp thấp, thậm chí còn mạnh hơn một số yêu thú cấp cao ở hạ giới.

Con thỏ linh thú nhảy nhót vài vòng quanh Trần Phong, rồi đột nhiên há miệng, nhả ra một viên linh quả màu đỏ tươi, đặt dưới chân hắn, sau đó quay đầu chạy biến vào bụi cây. Trần Phong ngạc nhiên nhặt lấy viên linh quả. Nó tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến linh hồn hắn như được tưới mát. Đây chắc chắn là một loại thiên tài địa bảo quý hiếm ở hạ giới, nhưng ở Thượng Giới lại bị một con thỏ linh thú tùy tiện mang ra tặng.

Hắn lắc đầu cười khổ. “Quả nhiên, Thượng Giới không chỉ là nơi cường giả hội tụ, mà còn là nơi tài nguyên phong phú đến mức khó tin.” Viên linh quả này chắc chắn sẽ giúp hắn củng cố tu vi vừa đột phá, nhưng quan trọng hơn, nó cho hắn thấy sự khác biệt nghiệt ngã giữa hai thế giới. Một con thỏ tùy tiện cũng có thể có linh vật mà ở hạ giới, vô số cường giả tranh giành đầu rơi máu chảy.

Trần Phong không vội vàng ăn linh quả. Hắn cần phải tìm hiểu nơi này. Phải tìm một nơi an toàn để ổn định, sau đó mới bắt đầu hành trình của mình. Hắn không biết mình đang ở đâu trên Thượng Giới, nhưng chắc chắn hắn không thể đứng mãi ở đây. Cánh cổng mà hắn vừa đi qua đã biến mất, không để lại dấu vết. Con đường trở về hạ giới đã bị cắt đứt, ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Hắn nhìn lên bầu trời ngũ sắc, ánh mắt kiên định. “Thiên, ngươi muốn ta từ con số không xây dựng lại ư? Được thôi. Ta đã từng làm điều đó ở hạ giới, và ta sẽ làm điều đó một lần nữa ở Thượng Giới này. Ngươi nghĩ rằng bằng cách đưa ta đến đây, ngươi có thể nghiền nát ý chí của ta sao? Ngươi đã lầm rồi. Mỗi bước chân của ta đều là một sự phản kháng. Mỗi lần ta trỗi dậy, là một lần ngươi phải run sợ.”

Trần Phong cất viên linh quả vào không gian trữ vật, sau đó bắt đầu di chuyển. Hắn không có la bàn, không có bản đồ, không có bất kỳ thông tin nào về nơi này. Hắn chỉ có trực giác, ý chí sắt đá, và một trái tim rực cháy ngọn lửa “Nghịch Thiên”. Hắn lựa chọn đi về phía những dãy núi hùng vĩ, nơi có vẻ ẩn chứa nhiều bí mật và cơ duyên hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách. Bởi vì, hắn chính là hạt giống “Nghịch Thiên”, và hạt giống đó, một khi đã nảy mầm, sẽ không bao giờ ngừng vươn lên, phá vỡ mọi xiềng xích, lật đổ mọi định mệnh.

Dưới bầu trời ngũ sắc rực rỡ, bóng dáng Trần Phong nhỏ bé nhưng kiên cường, từng bước tiến vào vùng đất xa lạ, nơi những truyền thuyết về Tiên, Thần, Yêu, Ma không còn là hư ảo, mà là hiện thực tàn khốc đang chờ đợi một kẻ phàm nhân dám thách thức cả “Thiên Đạo”.

Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8