Nghịch Thiên
Chương 229
Trần Phong bước vào màn sương xám đặc quánh, cảm giác như thể không khí xung quanh đặc lại thành một chất lỏng vô hình, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng. Tầm nhìn của hắn bị hạn chế tối đa, chỉ còn lại những mảng màu mờ ảo, không thể phân định rõ ràng phương hướng. Nhưng trong sự hỗn loạn của thị giác, thính giác và xúc giác, có một thứ lại trở nên rõ ràng đến kinh ngạc: luồng năng lượng khác biệt mà hắn đã cảm nhận được từ trước.
Nó không phải là linh khí tinh thuần, cũng không phải là yêu khí hay ma khí. Nó là một loại năng lượng cổ xưa, nặng nề và mang theo một áp lực vô hình, như thể nó đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, chứng kiến vô số sự luân chuyển của càn khôn. Luồng năng lượng này không tấn công trực diện, mà thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng ý niệm trong tâm trí Trần Phong, cố gắng bẻ cong ý chí của hắn.
“Thú vị,” Trần Phong lẩm bẩm, nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. Hắn cảm nhận được sự thách thức, nhưng không phải kiểu thách thức thô bạo của những trận chiến trước đó. Đây là một cuộc đối đầu thầm lặng, một cuộc chiến của ý chí và tinh thần. Hắn nhận ra, màn sương này không chỉ là một chướng ngại vật vật lý, mà là một cánh cổng dẫn đến một không gian đặc biệt, một nơi mà những kẻ yếu ớt về tâm hồn sẽ mãi mãi lạc lối, hoặc bị nghiền nát.
Hắn nhắm mắt lại, loại bỏ mọi ảo ảnh thị giác không cần thiết, chỉ dựa vào cảm quan tâm linh và luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong không gian. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, không một chút do dự. Sâu thẳm bên trong hắn, hạt giống Nghịch Thiên đang nảy mầm, không ngừng hấp thu áp lực từ bên ngoài, chuyển hóa nó thành ý chí kiên định hơn.
Càng đi sâu, áp lực càng lớn. Hắn bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm vọng lại từ sâu thẳm tâm trí mình. Đó là những giọng nói thì thầm về sự vô vọng, về định mệnh không thể thay đổi, về sự nhỏ bé của một cá thể trước sức mạnh của vũ trụ. “Ngươi chỉ là một hạt cát, một con kiến nhỏ bé. Dù ngươi có cố gắng đến đâu, cũng không thể thoát khỏi bàn tay của Thiên Mệnh. Mọi nỗ lực của ngươi đều là vô ích. Hãy chấp nhận số phận, chấp nhận sự sắp đặt, và ngươi sẽ tìm thấy bình yên…”
Trần Phong nhếch mép. “Bình yên của kẻ nô lệ, ta không cần.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc, như muốn nhìn thẳng vào nguồn gốc của những tiếng thì thầm đó. Hắn biết, đây là một thử thách tâm cảnh, một chiêu thức thâm độc nhằm bẻ gãy ý chí của những người muốn Nghịch Thiên.
Bỗng nhiên, màn sương mù bắt đầu biến đổi. Không còn là màu xám đơn điệu, mà hiện lên những ảo ảnh sống động. Hắn thấy lại những khoảnh khắc bi kịch nhất trong cuộc đời mình: người thân ngã xuống, sự khinh miệt của kẻ thù, đan điền bị phế, khoảnh khắc tuyệt vọng tưởng chừng không thể gượng dậy. Những hình ảnh đó chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được nỗi đau, sự giận dữ, và cả sự bất lực đã từng bủa vây hắn.
Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ hư vô, cất lên: “Đây là định mệnh của ngươi, Trần Phong. Một kiếp người đầy bi thương và thất bại. Ngươi đã từng đứng dậy, nhưng đó chỉ là chút ánh sáng le lói trước cơn bão lớn. Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi tất cả? Ngươi chỉ đang tự lừa dối mình mà thôi. Mọi con đường ngươi đi, mọi lựa chọn ngươi tạo ra, đều đã được sắp đặt từ trước. Ngươi không hề có tự do.”
Trần Phong dừng lại. Hắn không phủ nhận những ký ức đó. Chúng là một phần của hắn, là ngọn lửa đã tôi luyện ý chí của hắn. Nhưng hắn cũng không chấp nhận cách diễn giải của giọng nói kia. “Nếu đã được sắp đặt, vậy tại sao ta vẫn còn sống? Tại sao ta vẫn còn đứng ở đây, đối diện với ngươi?” Hắn hỏi, giọng nói vang vọng sự kiên định.
Ảo ảnh thay đổi. Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao, dưới chân là vô số thi thể của những kẻ đã từng là đối thủ của hắn, những Thiên Kiêu, những cường giả. Hắn là kẻ chiến thắng, nhưng sự cô độc bao trùm lấy hắn. Những người thân yêu của hắn lại hiện ra, nhưng tất cả đều quay lưng lại, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và xa lạ. Giọng nói tiếp tục: “Ngươi có thể mạnh mẽ, nhưng ngươi sẽ mãi mãi cô độc. Con đường Nghịch Thiên của ngươi sẽ khiến ngươi mất đi tất cả. Ngươi sẽ trở thành một con quỷ cô độc, bị chính những người ngươi muốn bảo vệ ruồng bỏ.”
Trần Phong khẽ nhắm mắt. Hắn cảm nhận được sự dao động trong tâm trí mình, một chút sợ hãi len lỏi. Đó là nỗi sợ mất mát, một phần rất con người mà hắn không thể rũ bỏ. Nhưng rồi, hắn mở bừng mắt. Trong đôi mắt hắn không còn sự dao động, chỉ có một ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
“Vậy thì sao?” Hắn nói, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực. “Nếu đó là cái giá phải trả để phá vỡ xiềng xích của Thiên Mệnh, để những người khác không phải chịu sự sắp đặt vô lý, ta chấp nhận. Sự cô độc của ta, nó sẽ là bằng chứng cho sự tự do của Vạn Giới. Ngươi cho rằng ta sẽ mất tất cả? Ngươi nhầm rồi. Những người thực sự hiểu ta, thực sự ủng hộ ta, sẽ không bao giờ quay lưng. Và dù họ có quay lưng, ta vẫn sẽ bước đi. Bởi vì con đường này, không phải vì họ, mà vì chính ta, vì chân lý mà ta tin tưởng.”
Lời nói của Trần Phong như những mũi tên sắc bén, đâm thẳng vào trung tâm của ảo ảnh. Màn sương mù rung chuyển dữ dội. Những hình ảnh bi thương, cô độc bắt đầu vặn vẹo, méo mó rồi tan biến như bong bóng xà phòng. Giọng nói trầm thấp kia dường như trở nên tức giận hơn, nhưng cũng yếu ớt hơn.
“Ngươi… Ngươi không thể thoát khỏi! Thiên Mệnh là quy tắc, là chân lý! Ngươi chỉ là một kẻ điên rồ!”
“Chân lý?” Trần Phong cười khẩy. “Chân lý của kẻ áp đặt. Quy tắc của kẻ thao túng. Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào thứ gọi là ‘Thiên Mệnh’ khi nó chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự kiểm soát? Ngươi chỉ là một ảo ảnh lớn hơn, một thử thách để lọc bỏ những kẻ yếu lòng. Nhưng ta, ta không yếu lòng. Ta là kẻ Nghịch Thiên.”
Khi Trần Phong nói ra những lời đó, một luồng năng lượng bùng nổ từ sâu thẳm đan điền của hắn. Đó là sức mạnh của viên cổ châu bí ẩn mà hắn đã dung hợp, là sự thức tỉnh của huyết mạch cấm kỵ mà hắn đã che giấu bấy lâu, và là sự thăng hoa của Nghịch Đạo tâm pháp mà hắn đang tu luyện. Những sợi xích vô hình trói buộc tâm trí hắn bỗng chốc vỡ vụn. Một ánh sáng rực rỡ bùng lên từ cơ thể Trần Phong, xuyên thủng màn sương mù.
Ánh sáng đó không chỉ xua tan sương mù, mà còn chiếu rọi vào một không gian rộng lớn, hiện thực hóa trước mắt hắn. Hắn không còn ở trong màn sương mù vô định nữa, mà đang đứng giữa một đấu trường cổ kính, đổ nát, được xây dựng bằng những khối đá khổng lồ mang dấu vết của thời gian. Nơi đây không có ai khác, chỉ có sự im lặng chết chóc và một bức tượng khổng lồ sừng sững ở giữa.
Bức tượng đó khắc họa một vị thần linh với vẻ mặt uy nghiêm nhưng lạnh lùng, một tay giơ lên trời, tay kia cầm một quyển trục cổ. Khắp thân bức tượng tỏa ra luồng năng lượng cổ xưa mà Trần Phong đã cảm nhận trong màn sương. Trên quyển trục, những chữ cổ tối nghĩa được khắc sâu, nhưng Trần Phong lại có thể đọc được chúng bằng một cách kỳ lạ:
“Kẻ chấp nhận Thiên Mệnh sẽ được ban phước.
Kẻ chống đối Thiên Mệnh sẽ bị nguyền rủa.
Đây là quy tắc của Vạn Tượng, là ý chí của Thượng Giới.”
Trần Phong bước đến gần bức tượng, ánh mắt sắc bén quét qua từng dòng chữ. “Vậy ra đây là ý chí của ‘Thiên’ mà họ muốn ép buộc chúng sinh,” hắn thầm nghĩ. Hắn đưa tay chạm vào bức tượng, cảm nhận được luồng năng lượng lạnh lẽo và cứng nhắc của nó. Đây chính là biểu tượng của một hệ thống, một trật tự đã được thiết lập từ lâu, nhằm kiểm soát và định hướng số phận của tất cả.
Nhưng hắn không hề run sợ. Ngược lại, một ngọn lửa kiên cường hơn bùng cháy trong lòng hắn. Hắn đã vượt qua thử thách đầu tiên của “Thiên Mệnh” trong Vạn Tượng Đại Hội. Hắn đã chứng minh rằng ý chí của một cá nhân có thể chống lại sự sắp đặt. Bức tượng, biểu tượng của sự uy quyền, giờ đây trong mắt hắn chỉ là một lời thách thức.
“Ngươi nói kẻ chống đối sẽ bị nguyền rủa?” Trần Phong ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của bức tượng. “Vậy thì, ta chấp nhận lời nguyền rủa đó. Bởi vì sự nguyền rủa của ngươi, chính là sự tự do của ta.”
Ngay khi lời nói đó vừa dứt, bức tượng khổng lồ bỗng rung chuyển dữ dội. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên thân nó, lan nhanh như mạng nhện. Luồng năng lượng cổ xưa trở nên hỗn loạn, không còn vẻ uy nghiêm mà biến thành một sự phẫn nộ vô hình. Trần Phong lùi lại một bước, nụ cười trên môi càng thêm rõ nét. Hắn biết, hắn đã chạm vào một điều cấm kỵ, đã trực tiếp thách thức ý chí ẩn giấu đằng sau nơi này.
Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp đấu trường cổ kính. Bức tượng vỡ vụn thành vô số mảnh đá, bụi bay mù mịt. Khi bụi lắng xuống, nơi bức tượng từng đứng sừng sững giờ chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm và một luồng sáng chói lòa đang bốc lên từ đó. Đó là một cánh cổng dịch chuyển, đang chờ đợi hắn.
Trần Phong nhìn vào cánh cổng, cảm nhận được một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đợi phía bên kia. Hắn đã phá vỡ một tầng ảo ảnh, một lớp xiềng xích của “Thiên Mệnh”. Và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường Nghịch Thiên còn rất dài, với vô số thử thách, vô số lớp ảo ảnh cần được bóc tách, vô số xiềng xích cần được phá vỡ.
Hắn bước chân về phía cánh cổng, không một chút do dự. “Thiên Mệnh… ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, chỉ dám ẩn mình sau những ảo ảnh và sự sắp đặt. Ta sẽ tìm đến tận gốc rễ của ngươi, và ta sẽ lật đổ ngươi.”
Bóng dáng Trần Phong hòa vào luồng sáng chói lòa, biến mất khỏi đấu trường đổ nát. Phía sau hắn, những mảnh vỡ của bức tượng im lìm nằm đó, như một lời tuyên bố đanh thép cho sự khởi đầu của một cuộc chiến vĩ đại, một cuộc chiến chống lại cả định mệnh.