Nghịch Thiên
Chương 221
Trần Phong bước chân vào sâu hơn trong hành lang đá đổ nát, mỗi tiếng bước chân đều vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch, như thể đánh thức một quá khứ đã ngủ quên từ vạn cổ. Ánh sáng mờ ảo từ một nguồn không xác định hắt lên những bức tường đá, nơi những hình vẽ kỳ lạ hiện rõ mồn một.
Không giống những di tích thông thường khắc họa sự huy hoàng của đế chế hay công trạng của anh hùng, những hình ảnh ở đây mang một vẻ thô sơ nhưng đầy sức mạnh. Đó là những sinh vật khổng lồ với hình dáng nửa rồng nửa rắn, nửa chim nửa người, thân hình vạm vỡ cuồn cuộn sức mạnh nguyên thủy. Chúng không phải là linh thú bình thường, mà dường như là những tồn tại mang theo Đạo vận, đại diện cho những quy tắc khắc nghiệt nhất của trời đất. Đối diện với chúng là những bóng người mờ ảo, không rõ dung mạo, nhưng trên thân toát ra hào quang rực rỡ, dù nhỏ bé hơn rất nhiều nhưng lại mang một khí thế kiên cường, bất khuất, dám đối đầu trực diện với những sinh vật khổng lồ kia.
Một bức tranh đặc biệt thu hút sự chú ý của Trần Phong. Nó khắc họa một cây cổ thụ khổng lồ, cành lá vươn tới tận trời xanh, gốc rễ cắm sâu vào lòng đất. Trên những cành cây là vô số thế giới nhỏ bé lơ lửng, như những quả trứng sắp nở. Nhưng điều đáng nói là, có một bóng người nhỏ bé đang dùng kiếm chém vào thân cây, không phải với ý định hủy diệt, mà như muốn cắt đứt một sợi dây liên kết vô hình. Xung quanh bóng người đó, vô số tia sét trừng phạt giáng xuống, nhưng ánh mắt của người đó vẫn kiên định, không hề nao núng.
“Đây là… Đại Đạo Chi Thụ?” Trần Phong lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một cảm giác rung động mãnh liệt. Hắn từng đọc qua trong các cổ tịch bị cấm đoán của Thiên Nguyên Đại Lục, rằng vũ trụ sơ khai có một Đại Đạo Chi Thụ, là gốc rễ của mọi quy tắc, mọi sinh linh. Nhưng việc có người dám dùng kiếm chém vào nó, đó là một hành động điên rồ, một sự phản nghịch tuyệt đối.
Hắn tiến lại gần hơn, chạm tay vào những vết khắc đá lạnh lẽo. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, mang theo sự bất cam và phẫn nộ từ vạn cổ xuyên qua đầu ngón tay, trực tiếp tràn vào linh hồn hắn. Trần Phong nhíu mày, vội vàng thu tay lại. Khí tức này không phải là oán niệm đơn thuần, mà là ý chí kiên cường không chịu khuất phục, bị giam cầm trong những bức tường đá này qua hàng triệu năm.
Càng đi sâu, hành lang càng trở nên rộng lớn, dẫn vào một không gian bán nguyệt với vô số trụ đá chống đỡ trần nhà cao vút. Giữa trung tâm là một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một vật phẩm duy nhất: một cái hộp đá vuông vức, màu xám tro, không có bất kỳ hoa văn nào, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Hộp đá trông bình thường, nhưng Trần Phong có thể cảm nhận được một luồng năng lượng kinh khủng bị phong ấn bên trong, một thứ gì đó có thể định đoạt cả số phận.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua, mang theo mùi của sự mục nát và linh hồn tan vỡ. Từ những khe hở trên vách đá, từng đốm sáng xanh lập lòe xuất hiện, rồi dần tụ lại thành hình người. Chúng không có da thịt, chỉ là những bộ xương khô khốc được bao bọc bởi một lớp linh hồn mờ ảo. Đôi mắt trũng sâu của chúng phát ra ánh sáng xanh biếc, nhìn chằm chằm vào Trần Phong với sự thù địch rõ rệt.
“Kẻ xâm nhập,” một giọng nói khàn khàn, như tiếng đá cọ xát vào nhau, vang lên từ một trong những bộ xương. “Nơi đây là vùng cấm địa, kẻ phàm tục không được phép bước vào.”
Trần Phong khẽ hừ lạnh. “Ta không phải kẻ phàm tục, và ta cũng không tin vào bất cứ cấm địa nào do ‘Thiên’ đặt ra. Nếu muốn ngăn cản, vậy thì hãy thử xem.”
Hắn biết đây là những linh hồn thủ hộ của Cổ Mộ Chi Địa, hoặc có thể là những tàn niệm của cường giả cổ xưa bị giam cầm. Chúng mang theo ý chí của kẻ kiến tạo nơi này, hoặc của chính “Thiên” để bảo vệ bí mật. Nhưng Trần Phong đã trải qua quá nhiều sinh tử, đối mặt với quá nhiều hiểm nguy để có thể lùi bước trước vài bộ xương mục nát.
Ngay lập tức, hơn mười bộ xương thủ hộ đồng loạt lao tới, không khí xung quanh chúng vặn vẹo như bị xé rách bởi những móng vuốt và xương cốt sắc nhọn. Chúng không có thân thể vật lý, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của linh hồn, đủ để xuyên thủng ý chí và làm tan rã đan điền của một tu sĩ bình thường.
Trần Phong không né tránh, mà thay vào đó, hắn chủ động đón đầu. Kim Thân Quyết vận chuyển, toàn thân hắn phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt, cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh. Hắn tung ra một quyền. “Phá Thiên Quyền!”
Quyền phong mang theo linh lực cuồng bạo, không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn ẩn chứa một luồng ý chí kiên định, không chịu khuất phục. Quyền này không chỉ đánh vào thân thể mà còn trực tiếp nhắm vào linh hồn. Bộ xương đầu tiên đối mặt với hắn, linh hồn nó lập tức chấn động, lớp khí xanh bao quanh nó tan rã, để lộ ra những mảnh xương khô rơi lả tả xuống đất.
Mặc dù chúng không có thân thể vật lý để bị phá hủy hoàn toàn, nhưng sự chấn động linh hồn đã khiến chúng tạm thời mất khả năng chiến đấu. Trần Phong không ngừng nghỉ, hắn như một con hổ lao vào bầy sói, mỗi quyền, mỗi cước đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ là những đòn đánh trực diện, mạnh mẽ và dứt khoát, thể hiện sự khinh thường với những kẻ cản đường.
Những bộ xương thủ hộ không ngừng tái tạo, linh hồn chúng dường như được gắn kết với một nguồn năng lượng vô tận nào đó trong Cổ Mộ. Nhưng mỗi khi chúng tái tạo, chúng lại yếu đi một chút, sự phản kháng của chúng dần trở nên chậm chạp và thiếu kiên nhẫn hơn. Trần Phong đã nhận ra điều này. Chúng không phải là bất tử, mà chỉ là được cung cấp năng lượng liên tục. Vấn đề là nguồn năng lượng đó đến từ đâu.
Hắn quét mắt qua căn phòng rộng lớn, nhìn về phía hộp đá ở trung tâm. Áp lực từ chiếc hộp càng lúc càng mạnh, dường như nó đang hấp thụ năng lượng từ xung quanh để duy trì sự tồn tại của những linh hồn thủ hộ này.
“Thì ra là vậy.” Trần Phong cười khẩy. “Muốn dùng những linh hồn mục nát này để bảo vệ bí mật của ngươi sao? Không dễ như vậy đâu!”
Hắn tung ra một đòn “Phong Lôi Chưởng”, linh lực Lôi Điện bùng nổ, tạo thành một luồng sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay những bộ xương đang cố gắng vây lấy hắn. Cùng lúc đó, hắn thi triển “Vô Ảnh Bộ”, thân ảnh hóa thành một làn khói mờ ảo, lướt qua những kẻ địch đang hỗn loạn, lao thẳng về phía bệ đá trung tâm.
Những bộ xương thủ hộ nhận ra ý đồ của hắn, chúng gầm gừ những tiếng rít chói tai, cố gắng truy đuổi. Nhưng tốc độ của Trần Phong quá nhanh, chỉ trong nháy mắt, hắn đã đứng trước hộp đá cổ xưa.
Chiếc hộp đá này không có khóa, cũng không có bất kỳ cơ quan nào. Nó chỉ đơn giản là một khối đá nguyên khối, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức cực kỳ hỗn độn, như thể chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ bên trong. Trần Phong vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của hộp đá.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ bên trong, không phải là sát ý hay công kích, mà là một dòng thông tin cuồn cuộn, một đoạn ký ức bị phong ấn từ vạn cổ. Những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí Trần Phong: những vị Tiên Thần uy nghi, những trận chiến tàn khốc làm rung chuyển tinh không, một “Thiên Đạo” tối cao với ánh mắt vô cảm nhìn xuống vạn vật, và rồi, một bóng người đơn độc đứng giữa vô vàn xác chết, tay cầm một thanh kiếm đã nứt nẻ, ánh mắt đầy sự bất khuất và phẫn nộ, hướng thẳng lên bầu trời.
Hắn thấy rõ hình ảnh của bóng người kia, đó là một nam nhân trẻ tuổi, dung mạo có phần quen thuộc đến kinh ngạc, nhưng lại mang một khí thế hoàn toàn khác biệt, mạnh mẽ và kiên định hơn vạn lần. Nam nhân đó không ngừng chiến đấu, không ngừng thách thức, cho đến khi bị vô số xiềng xích ánh sáng trói buộc, thân thể dần tan biến vào hư vô.
Và rồi, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng trong tâm trí Trần Phong, không phải bằng ngôn ngữ, mà là bằng ý niệm:
“Kẻ mang huyết mạch nghịch thiên… ngươi đã đến… Hộp phong ấn này, chứa đựng… tàn hồn của một kẻ nghịch thiên đã thất bại… nhưng ý chí của hắn, vĩnh viễn không bao giờ tắt… Hắn đã từng là Thiên Mệnh Chi Tử… nhưng lại chọn con đường nghịch lại Thiên Mệnh… Cổ Mộ này, là nơi chôn giấu… bí mật của sự thất bại… và hy vọng của sự tái sinh…”
Trần Phong giật mình, ý chí đó không chỉ là ký ức, mà còn là một lời nhắn nhủ trực tiếp. Hắn đã hiểu, Cổ Mộ Chi Địa này không phải chỉ là nơi chôn cất người chết, mà là một di sản, một lời cảnh báo, và cũng là một cơ duyên. Kẻ bị phong ấn trong hộp đá này, từng là một “Thiên Mệnh Chi Tử”, nhưng lại có một lựa chọn khác, một con đường “Nghịch Thiên” mà hắn cũng đang theo đuổi.
Hơn nữa, giọng nói đó còn nhắc đến “huyết mạch nghịch thiên” của hắn. Điều này chứng tỏ, sự xuất hiện của hắn không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của một kế hoạch lớn hơn, một dòng chảy định mệnh đã được định sẵn từ rất lâu, nhưng lại là một định mệnh để phá vỡ định mệnh.
Bên ngoài, những bộ xương thủ hộ đã tụ tập lại, chúng rít lên những tiếng thù địch, chuẩn bị cho một đợt tấn công mới, mạnh mẽ hơn. Nhưng Trần Phong không còn quan tâm đến chúng nữa. Ánh mắt hắn khóa chặt vào hộp đá, trong lòng dấy lên những làn sóng suy nghĩ cuồn cuộn.
Hắn, một phàm nhân bị ruồng bỏ, từng bước vươn lên, đã phá vỡ mọi xiềng xích của “phế vật”. Giờ đây, hắn không chỉ đối mặt với các “Thiên Kiêu” được cho là mang thiên mệnh, mà còn đang chạm tới bí mật sâu xa hơn về chính “Thiên Mệnh” đó, và cả những kẻ đã từng cố gắng “nghịch thiên” trong quá khứ.
“Tàn hồn của kẻ nghịch thiên thất bại sao?” Trần Phong khẽ thì thầm. “Vậy thì, ta sẽ là kẻ thành công. Ta sẽ lật đổ cái gọi là Thiên Mệnh, và định nghĩa lại ý nghĩa của ‘Thiên’.”
Hắn nắm chặt hộp đá trong tay, cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ từ nó. Đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời hứa, một gánh nặng của quá khứ, và một ngọn đuốc thắp sáng con đường tương lai. Cuộc hành trình “khởi nghịch dòng chảy định mệnh” của hắn, giờ đây đã có một người đồng hành, dù chỉ là một tàn hồn.
Trần Phong quay người lại, đối mặt với bầy linh hồn thủ hộ đang vây quanh. Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn biết, Cổ Mộ Chi Địa này chỉ là cánh cửa đầu tiên. Phía trước còn vô vàn hiểm nguy, vô vàn bí mật, nhưng cũng là vô vàn cơ duyên. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc nữa, mà là người kế thừa ý chí của những kẻ dám đối đầu với “Thiên”.
Hắn hít một hơi thật sâu, khí thế toàn thân bùng nổ. “Được thôi. Để xem, ai mới là chủ nhân thật sự của vận mệnh!”
Một tia sáng chói mắt bùng lên từ thân thể Trần Phong, báo hiệu cho một trận chiến mới, một bước tiến mới trên con đường Nghịch Thiên.