Nghịch Thiên
Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:23:47 | Lượt xem: 5

Trần Phong tựa như một mũi tên xé gió, thân ảnh hóa thành một vệt sáng mờ ảo lướt qua những đỉnh núi trùng điệp, những dòng sông uốn lượn bên dưới. Tốc độ của hắn đã vượt xa tưởng tượng của bất kỳ cường giả bình thường nào ở Đại Lục Vạn Tượng này. Mỗi lần đạp không, không gian dường như bị bóp méo, rồi lại giãn ra, đẩy hắn đi xa hơn, nhanh hơn. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Vạn Tượng Sơn sừng sững, cùng với những khuôn mặt tự mãn của các Thiên Kiêu mà hắn chưa từng gặp, cứ thế hiện lên, càng khiến ý chí Nghịch Thiên của hắn thêm kiên định.

Hắn không chỉ đơn thuần là muốn đo lường thực lực. Hắn muốn phá vỡ cái ảo tưởng về “Thiên Mệnh”, muốn chứng minh rằng số phận không phải là thứ do trời định, mà do chính bản thân mỗi người nắm giữ. Cái cảm giác bị ruồng bỏ, bị khinh miệt thuở nào, vẫn như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong đan điền, thúc đẩy hắn không ngừng tiến về phía trước.

Trên đường đi, hắn lướt qua một khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Bỗng nhiên, một luồng yêu khí nồng đậm bốc lên, theo sau là tiếng gầm rống chói tai. Một con Hổ Yêu cấp bậc Huyền Phách đỉnh phong, toàn thân lông vàng rực, đôi mắt đỏ ngầu, đang vung móng vuốt tấn công một đoàn lữ khách gồm vài tu sĩ trẻ tuổi. Đoàn người kia hiển nhiên không phải đối thủ của Hổ Yêu, đã có hai người ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ cỏ cây.

Trần Phong thoáng dừng lại. Hắn không phải thánh nhân, nhưng cũng không thể làm ngơ trước cảnh tượng này. Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội tốt để hắn vận động gân cốt, kiểm tra lại sức mạnh sau khi đã đột phá thêm một tiểu cảnh giới cách đây không lâu.

“Gầm!”

Hổ Yêu vồ tới, mang theo một luồng gió tanh tưởi. Các tu sĩ còn lại hoảng loạn, chỉ biết giơ vũ khí yếu ớt chống đỡ. Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn không cần rút kiếm, chỉ đơn giản là nhấc tay phải lên, một luồng sức mạnh vô hình nhưng hùng hậu dâng trào. Đó không phải là linh khí thuần túy, mà là sự tổng hợp của Hỗn Độn Khí đã được hắn tôi luyện, mang theo một uy áp khiến vạn vật phải run sợ.

Một đạo chưởng ấn màu xám tro, không tiếng động, không chút hoa lệ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, trực tiếp đánh thẳng vào đầu Hổ Yêu. Con Hổ Yêu đang hung hãn bỗng chốc cứng đờ giữa không trung, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập vẻ hoảng sợ tột độ. Nó muốn né tránh, nhưng thân thể dường như bị một lực lượng vô hình ghim chặt.

“Rầm!”

Đạo chưởng ấn va chạm. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có dư chấn kinh thiên động địa. Con Hổ Yêu khổng lồ, toàn thân cứng như thép, trong nháy mắt hóa thành một đám bụi mịn màu vàng, tiêu tán vào không khí, không để lại dù chỉ một chút dấu vết. Nơi nó vừa đứng, chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm, đen kịt, như thể bị một lỗ đen nuốt chửng.

Các tu sĩ còn sống sót đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra. Bọn họ thậm chí còn không nhìn rõ người ra tay là ai, chỉ thấy một cái bóng mơ hồ lướt qua, rồi con Hổ Yêu hung tàn đã biến mất không còn tăm hơi. Sức mạnh đó… thật sự quá đáng sợ, vượt xa mọi cấp bậc Huyền Phách mà họ từng biết.

Trần Phong không thèm ngoảnh lại. Hắn tiếp tục hành trình của mình, tốc độ không hề suy giảm. Đối với hắn, con Hổ Yêu kia chỉ là một chướng ngại vật nhỏ, không đáng để hắn lãng phí thêm thời gian. Cái hắn quan tâm là Vạn Tượng Sơn, là những Thiên Kiêu đang tụ tập ở đó, là những linh quả có thể giúp hắn đột phá.

Ba ngày sau.

Một dãy núi hùng vĩ, cao ngất trời xanh, hiện ra trước mắt Trần Phong. Đó chính là Vạn Tượng Sơn, nơi tụ hội linh khí của cả một vùng rộng lớn, nơi mà theo truyền thuyết, vạn vật đều mang trong mình một “tượng” của Đạo. Những đỉnh núi nhọn hoắt đâm thẳng lên trời, bị bao phủ bởi một làn sương mù ảo diệu quanh năm. Linh khí ở đây đặc quánh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành từng dải lụa ngũ sắc lượn lờ giữa không trung, khiến những ngọn cây cổ thụ cũng trở nên xanh tốt lạ thường, tỏa ra một mùi hương ngòn ngọt, dễ chịu.

Trần Phong chậm rãi giảm tốc, cuối cùng đáp xuống một ngọn đồi ở rìa Vạn Tượng Sơn. Hắn không vội vã tiến vào. Hắn cần thăm dò. Hắn biết, những nơi linh khí dồi dào như thế này thường ẩn chứa vô số nguy hiểm, không chỉ từ yêu thú mà còn từ chính con người.

Từ vị trí của hắn, có thể thấy rõ ràng đã có rất nhiều tu sĩ tụ tập xung quanh Vạn Tượng Sơn. Lều trại mọc lên san sát, những ánh lửa bập bùng trong màn đêm, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, thậm chí là tiếng tranh chấp nhỏ vang vọng. Rõ ràng, Vạn Tượng Sơn đang thu hút một lượng lớn cường giả đến đây, không chỉ vì linh quả mà còn vì những bí mật khác.

Trần Phong kích hoạt Mắt Luân Hồi, tầm nhìn của hắn xuyên phá màn đêm, quét qua từng đỉnh núi, từng khe đá. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ, ẩn hiện khắp nơi. Trong số đó, có một vài luồng khí tức đặc biệt hùng hậu, mang theo một vẻ cao ngạo và tự tin cố hữu, như thể chúng sinh ra đã được định sẵn để đứng trên vạn người. Đó chính là Thiên Kiêu, những kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn muốn đối đầu.

Hắn thu hồi tầm mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. “Thiên Mệnh Chi Tử sao? Để ta xem, cái ‘Thiên Mệnh’ mà các ngươi tự hào, rốt cuộc có thể chống đỡ được bao lâu trước một kẻ ‘Nghịch Thiên’ như ta.”

Hắn bắt đầu đi bộ dọc theo rìa núi, hòa mình vào đám đông tu sĩ đang tụ tập. Hắn muốn lắng nghe, muốn thu thập thông tin. Một nhóm tu sĩ đang ngồi quây quần bên đống lửa, trò chuyện rôm rả.

“Nghe nói, lần này Vạn Tượng Sơn xuất hiện Vạn Tượng Linh Quả ngàn năm có một!” một tu sĩ trẻ tuổi nói, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn.

“Đúng vậy! Vạn Tượng Linh Quả có thể giúp người ta đột phá Huyền Linh cảnh, thậm chí còn có cơ hội lĩnh ngộ ‘Vạn Tượng Chi Đạo’, tăng cường tiềm lực! Tiếc là, loại linh quả này mười vạn năm mới kết một lần, lại chỉ có ba trái, ai mà dễ dàng có được?” một tu sĩ lớn tuổi hơn thở dài, vẻ mặt tiếc nuối.

“Ngươi nói đúng. Lần này, các đại tông môn, thế gia đều đã phái Thiên Kiêu mạnh nhất của họ tới. Nghe nói, Lý Thiên Dương của Thiên Kiếm Tông, Tần Mộng Dao của Băng Tâm Các, và thậm chí là Mộ Dung Vô Song của Hoàng Triều Mộ Dung đều đã đến rồi!”

Trần Phong nghe vậy, trong lòng khẽ động. Thiên Kiếm Tông, Băng Tâm Các, Hoàng Triều Mộ Dung… đều là những thế lực đứng đầu Đại Lục Vạn Tượng. Và những cái tên kia, chắc chắn là những “Thiên Kiêu” nổi tiếng nhất hiện tại. Mộ Dung Vô Song, cái tên này khiến Trần Phong đặc biệt chú ý, bởi vì hắn từng nghe nói, Hoàng Triều Mộ Dung là một trong những thế lực có liên quan mật thiết đến việc duy trì “trật tự Thiên Mệnh” trên đại lục.

“Cũng có tin đồn, không chỉ Vạn Tượng Linh Quả, mà còn có một Cổ Di Tích sắp mở ra ở đỉnh Vạn Tượng. Cổ Di Tích đó được cho là do một vị Cổ Thần lưu lại, ẩn chứa cơ duyên nghịch thiên!” một tu sĩ khác thì thầm, giọng điệu đầy vẻ thần bí.

Cổ Thần Di Tích? Trần Phong nheo mắt. Đây mới là điều hắn thực sự quan tâm. Linh quả có thể giúp hắn đột phá, nhưng một Cổ Thần Di Tích có thể ẩn chứa những bí mật về “Thiên”, về nguồn gốc của sức mạnh và quy tắc mà hắn đang tìm kiếm.

Hắn tiếp tục đi, lắng nghe thêm nhiều thông tin khác. Hầu hết đều xoay quanh việc các Thiên Kiêu mạnh mẽ đến mức nào, họ có những công pháp bí truyền gì, và họ được “Thiên Đạo” ưu ái ra sao. Những lời lẽ đó, mỗi câu chữ đều như đang củng cố thêm cái “Thiên Mệnh” mà Trần Phong muốn lật đổ.

Hắn nhận ra rằng Vạn Tượng Sơn không chỉ là một ngọn núi chứa đầy linh dược, mà còn là một đấu trường, nơi các Thiên Kiêu sẽ tranh giành, thể hiện sức mạnh của mình. Và ở đó, hắn, một “dị số” không có “Thiên Mệnh” nào, sẽ xuất hiện để đảo lộn tất cả.

Trần Phong dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ lớn, ánh mắt nhìn thẳng về phía đỉnh Vạn Tượng Sơn bị mây mù bao phủ. Hắn cảm nhận được những luồng sức mạnh đang âm thầm dao động trên đó, những ánh mắt sắc bén đang quan sát lẫn nhau, những mưu tính đang được dệt nên.

Hắn không cần phải ẩn mình quá lâu. Hắn đến đây để thách thức, không phải để lẩn trốn. Vạn Tượng Linh Quả, Cổ Thần Di Tích, hay những Thiên Kiêu tự phụ kia… tất cả đều sẽ trở thành bàn đạp cho hành trình Nghịch Thiên của hắn.

Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi Trần Phong. Hắn sẽ khiến Đại Lục Vạn Tượng này, và cả những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, phải biết thế nào là sự phẫn nộ của một kẻ bị ruồng bỏ, thế nào là sức mạnh của một kẻ dám Nghịch Thiên.

Hắn không đi tìm chỗ nghỉ ngơi, cũng không tham gia vào các cuộc trò chuyện vô bổ. Hắn chỉ đứng đó, như một tảng đá cô độc, nhưng bên trong lại ẩn chứa một ngọn núi lửa đang sôi sục. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí dồi dào của Vạn Tượng Sơn, đồng thời dùng thần thức quét qua những khu vực xung quanh, tìm kiếm những điểm yếu, những cơ hội, và cả những kẻ địch tiềm tàng. Trận chiến đầu tiên của hắn ở Vạn Tượng Sơn, có lẽ sẽ không còn xa nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8