Nghịch Thiên
Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:16:35 | Lượt xem: 5

Cánh cửa không gian xoáy tít như một hố đen nuốt chửng vạn vật, nhưng đối với Trần Phong, đó lại là cánh cổng dẫn đến một vận mệnh mới. Hắn bước vào, cảm giác như toàn bộ cơ thể bị kéo căng ra, rồi lại nén chặt lại trong khoảnh khắc, một cảm giác vừa đau đớn vừa huyền ảo không thể tả. Xung quanh hắn là vô số luồng sáng đủ màu sắc, xoáy tròn như những dải ngân hà thu nhỏ, lao vun vút qua tầm mắt. Thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại sự dịch chuyển vô tận, một hành trình giữa hư vô.

Trong cái hỗn độn choáng váng ấy, giọng nói trầm ấm mà xa vời của Thanh Vân Tử vang vọng, như xuyên thấu qua mọi tầng không gian để chạm đến tâm trí hắn.

“Tiểu tử, ngươi đã bước vào dòng chảy của ‘Định Mệnh’. Vùng đất ngươi sắp đến, được gọi là Thiên Huyền Đại Lục. Nơi đó rộng lớn gấp vạn lần tiểu thế giới của ngươi, cường giả nhiều như sao trời, tông môn thế gia san sát như rừng. Ngươi ở đó, chỉ là một hạt cát nhỏ bé, một phàm nhân đến từ hạ giới.”

Giọng nói ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, mang theo một tầng ý vị sâu xa hơn.

“Ngươi sẽ gặp những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, những kẻ được ‘Thiên Đạo’ ưu ái, mang trong mình khí vận nghịch thiên, được định sẵn sẽ đứng trên đỉnh vạn vật. Chúng sẽ coi ngươi là dị loại, là chướng ngại vật cần phải gạt bỏ. Hãy nhớ, ‘Thiên Đạo’ ở đó không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là một quy tắc, một hệ thống đã được thiết lập từ xa xưa, điều khiển mọi sinh linh.”

Trần Phong cố gắng ổn định tâm thần, lắng nghe từng lời của Thanh Vân Tử. Hắn cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của vị trưởng lão, nhưng trong lòng không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự phấn khích và ý chí chiến đấu sục sôi. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Hắn không phải là kẻ muốn được “Thiên” ưu ái, hắn là kẻ muốn “Nghịch Thiên”!

“Sức mạnh của ngươi, tuy đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, nhưng ở Thiên Huyền Đại Lục, có thể còn chưa đủ để đặt chân vào hàng ngũ cường giả chân chính. Hãy ẩn mình, quan sát, và đừng bao giờ quên mục tiêu của mình. Hạt giống nghịch thiên đã nảy mầm trong ngươi, giờ là lúc nó cần được tôi luyện trong giông bão.”

“Đây là một tín vật.” Thanh Vân Tử nói, và một luồng sáng ấm áp bao bọc lấy Trần Phong, một viên ngọc bội cổ xưa hiện hữu trong lòng bàn tay hắn. “Nếu ngươi gặp nguy hiểm tột cùng, hoặc muốn tìm ta, hãy truyền linh lực vào đó. Ta sẽ cảm nhận được. Nhưng hãy nhớ, chỉ khi thực sự không còn đường lui.”

“Cánh cửa luân hồi sẽ sớm mở ra cho những kẻ như ngươi, mang theo kỳ vọng và lời nguyền. Ngươi không cô độc, nhưng con đường của ngươi, chỉ một mình ngươi có thể bước đi. Chúc ngươi may mắn, kẻ phá vỡ định mệnh.”

Giọng nói của Thanh Vân Tử dần tan biến vào hư không, như làn khói mỏng manh trong gió. Cùng lúc đó, áp lực không gian bao quanh Trần Phong đột ngột tăng lên tột độ, rồi nhanh chóng biến mất. Một cảm giác nhẹ bẫng ập đến, như thể hắn vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng ngàn cân.

Trần Phong rơi tự do vài chục trượng, rồi đáp xuống một cách hoàn hảo giữa thảm thực vật xanh tươi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí dày đặc tràn vào lồng ngực. Sự khác biệt là một trời một vực! Linh khí ở đây tinh thuần và dồi dào gấp trăm lần so với tiểu thế giới của hắn, mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, như được gột rửa toàn bộ kinh mạch.

Hắn mở mắt, nhìn xung quanh. Một khu rừng cổ thụ hiện ra trước mắt, những thân cây cao vút chạm mây, cành lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tịch nhưng tràn đầy sức sống. Những bông hoa kỳ lạ với màu sắc rực rỡ hé nở, tỏa ra hương thơm ngào ngạt mà hắn chưa từng ngửi thấy. Thậm chí, những hòn đá tảng trên mặt đất cũng ánh lên vẻ cổ kính, ẩn chứa chút linh quang mờ ảo.

Đây chính là Thiên Huyền Đại Lục, nơi Thanh Vân Tử đã nói đến.

Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận mọi thứ bằng thần thức. Hắn nhận thấy các quy tắc Đạo vận hành ở đây mạnh mẽ và rõ ràng hơn rất nhiều. Cứ như thể, “Thiên Đạo” ở đây không chỉ là một khái niệm, mà là một bức tường vô hình, vững chắc hơn, khắc nghiệt hơn, bao trùm lên mọi sinh linh, mọi ngọn cỏ, dòng nước.

Hắn thử vận chuyển linh lực trong cơ thể. Công pháp Hỗn Độn Quyết vận hành mượt mà, hấp thu linh khí xung quanh với tốc độ kinh người. Sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể sau những trận chiến cuối cùng ở tiểu thế giới, đạt đến một cảnh giới mà hắn nghĩ là không thể vượt qua. Nhưng ở đây, hắn cảm thấy mình vẫn còn rất nhiều không gian để phát triển, để đột phá.

“Hạt cát nhỏ bé sao?” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Vậy thì ta sẽ là hạt cát gây ra bão tố.”

Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn muốn tìm hiểu về thế giới này, về những quy tắc của nó, về những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng đó chính là điều hắn mong đợi.

Khi đi sâu hơn vào khu rừng, Trần Phong bất ngờ dừng lại. Một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến đến gần. Không phải là một con người, mà là một linh thú. Khí tức này cường đại hơn bất kỳ linh thú nào hắn từng đối mặt ở tiểu thế giới, thậm chí còn mạnh hơn cả những cường giả đỉnh phong mà hắn đã từng giao chiến.

Từ trong lùm cây rậm rạp, một con hổ khổng lồ màu xanh lam lao ra. Nó có ba cái đuôi vẫy vung, đôi mắt đỏ rực như máu, trên trán có một ký hiệu sấm sét. Mỗi bước chạy của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, mang theo một luồng gió mạnh như dao cắt. Con Băng Lôi Hổ này, chỉ mới là linh thú cấp thấp ở Thiên Huyền Đại Lục, nhưng sức mạnh của nó đã sánh ngang với cường giả Kim Đan Kỳ ở tiểu thế giới của Trần Phong.

“Gào!” Băng Lôi Hổ gầm lên một tiếng long trời lở đất, phun ra một luồng khí lạnh lẽo mang theo những tia sét xanh biếc, lao thẳng về phía Trần Phong.

Trần Phong đứng yên, không chút hoảng sợ. Hắn nở một nụ cười nhạt. Đây chính là bài kiểm tra đầu tiên của Thiên Huyền Đại Lục sao? Tốt lắm.

Hắn không né tránh, mà tung ra một quyền. Quyền pháp Hỗn Độn của hắn, đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử, giờ đây mang theo một sức mạnh hủy diệt. Một luồng hắc ám pha lẫn kim quang bùng nổ từ nắm đấm của hắn, biến thành một con rồng đen cuộn xoáy, đối đầu trực diện với luồng Băng Lôi.

“Rầm!”

Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, mặt đất nứt toác, cây cối đổ rạp. Con Băng Lôi Hổ gầm lên đau đớn, thân hình khổng lồ bị đánh bay ngược trở lại, đập mạnh vào một thân cây cổ thụ, khiến nó gãy đôi. Nó vùng vẫy một lúc, rồi nằm im bất động, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

Trần Phong thu quyền. Hắn cảm nhận được sự khác biệt. Nếu ở tiểu thế giới, hắn sẽ phải dùng đến toàn bộ sức lực, thậm chí là chiêu thức mạnh nhất mới có thể giết chết con linh thú mạnh mẽ như vậy. Nhưng ở đây, hắn chỉ dùng một phần nhỏ sức mạnh, một đòn quyền đơn giản đã đủ để kết liễu nó.

“Vậy ra, cảnh giới ở đây cao hơn nhiều, nhưng sức mạnh của ta cũng không hề yếu kém.” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn vẫn còn nhiều chiêu thức ẩn giấu, nhiều bí mật chưa được khai phá. Sự tự tin của hắn lại càng tăng lên.

Hắn tiếp tục hành trình, đi xuyên qua khu rừng rậm rạp. Sau vài canh giờ, hắn nghe thấy tiếng người nói chuyện từ xa. Hắn lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắn muốn quan sát trước, tìm hiểu về con người và văn hóa ở thế giới này.

Một nhóm người trẻ tuổi, ăn mặc với những bộ trang phục tinh xảo, đang đi ngang qua. Trên lưng họ đeo những thanh kiếm hoặc cầm những cây trượng phát ra linh quang nhàn nhạt. Khí tức của họ, dù còn trẻ, nhưng đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ Kỳ, thậm chí có vài người đã đạt đến Kim Đan Sơ Kỳ. Đây là những cảnh giới mà ở tiểu thế giới, chỉ có những trưởng lão tông môn mới có thể đạt được.

“Thiên Huyền Đại Lục quả nhiên là khác biệt.” Trần Phong thầm nhủ. Những người trẻ tuổi này, có lẽ chỉ là đệ tử ngoại môn của một tông môn nhỏ, nhưng sức mạnh của họ đã vượt xa những gì hắn biết.

Một trong số đó, một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, với vẻ mặt kiêu ngạo, đang khoe khoang với bạn bè.

“Ta nghe nói, ở Phong Vân Thành sắp diễn ra một đại hội tuyển chọn đệ tử. Các tông môn lớn như Huyền Thiên Kiếm Phái, Lạc Hà Tông đều sẽ đến. Ta nhất định phải tham gia, có lẽ sẽ được các vị trưởng lão để mắt đến!”

“Ngươi nằm mơ giữa ban ngày sao, Lâm huynh?” Một cô gái trẻ bên cạnh cười duyên. “Những tông môn đó chỉ tuyển chọn những ‘Thiên Kiêu’ có linh căn xuất chúng, hoặc những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ có khí vận kinh người. Ngươi có gì mà đòi lọt vào mắt xanh của họ chứ?”

“Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong lẩm bẩm trong lòng. Đây rồi, khái niệm mà Thanh Vân Tử đã nhắc đến. Hắn nhìn chằm chằm vào nhóm người trẻ tuổi, cố gắng thu thập thêm thông tin. Hắn cần một điểm khởi đầu, và dường như, Phong Vân Thành và đại hội tuyển chọn đệ tử kia chính là cơ hội đầu tiên của hắn để bước chân vào thế giới của Thiên Huyền Đại Lục.

Hắn không còn là phế vật ở một tiểu thế giới bị ruồng bỏ nữa. Hắn là Trần Phong, một kẻ mang trong mình ngọn lửa Nghịch Thiên, và hắn đã sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích, phá vỡ mọi quy tắc của cái gọi là “Thiên Mệnh” này.

Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn. Hành trình “Nghịch Thiên” vĩ đại, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8