Nghịch Thiên
Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:14:10 | Lượt xem: 6

Trần Phong và Hùng Bá bước ra khỏi Tửu Quán Vô Danh. Đêm đã về khuya, những con phố nhỏ của trấn Hạ Phong chìm trong tĩnh lặng. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi, đổ bóng dài hun hút trên nền đất đá. Không khí se lạnh phả vào mặt, mang theo mùi của cây cỏ và sương đêm, khác hẳn với mùi rượu nồng và sự bí ẩn ngột ngạt bên trong quán.

Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn. Thông tin mà chủ quán rượu vừa ban tặng không chỉ là một tấm bản đồ, mà còn là một tia sáng rọi thẳng vào con đường mờ mịt phía trước. Thiên Mệnh Tháp! Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng khuấy động những tầng sâu nhất của ý chí. Hắn đã từng là một kẻ phế vật, từng bị định mệnh chà đạp, nhưng giờ đây, hắn có cơ hội để tự tay viết lại vận mệnh của mình.

“Thiên Mệnh Tháp…” Hùng Bá lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Tiểu tử, ngươi có biết nơi đó đại diện cho điều gì không?”

Trần Phong quay sang Hùng Bá, khóe môi khẽ nhếch. “Ta không cần biết nó đại diện cho điều gì. Ta chỉ cần biết, nó là nơi ta sẽ tìm ra câu trả lời cho những gì mình đã trải qua, và là nơi ta sẽ bắt đầu cuộc chiến thực sự của mình.”

“Cuộc chiến thực sự?” Hùng Bá nhướn mày, rồi bật cười trầm thấp. “Ngươi nói đúng. Những gì chúng ta đã trải qua ở tiểu thế giới này, có lẽ chỉ là một màn dạo đầu. Thiên Mệnh Tháp không phải là một nơi dễ dàng đặt chân đến. Nó nằm ở trung tâm của Huyền Vực Đại Lục, một trong những vùng đất rộng lớn nhất của Trung Thiên Giới, nơi quy tụ vô số tông môn, thế gia hùng mạnh và những cường giả đỉnh cao.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vậy thì càng tốt. Càng khó khăn, càng xứng đáng để ta đi.”

Hắn biết, Huyền Vực Đại Lục không phải là trấn Hạ Phong này, cũng không phải là cái gọi là “Đông Hoang” mà hắn từng nghĩ là rộng lớn. Đó là một thế giới hoàn toàn khác, nơi quy tắc tu luyện khắc nghiệt hơn, nơi linh khí dồi dào hơn và cường giả nhiều như mây. Nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc hắn. Hắn muốn thấy tận cùng của cái gọi là “Thiên Mệnh”, muốn đối diện với những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” để chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể lật đổ mọi sắp đặt.

Hai người không nán lại lâu. Dù sao thì, trấn Hạ Phong chỉ là một điểm dừng chân tạm thời. Mục tiêu đã rõ ràng, giờ là lúc lên đường.

“Chúng ta sẽ đi đường nào?” Hùng Bá hỏi, nhìn Trần Phong.

Trần Phong lấy ra tấm bản đồ cũ kỹ từ trong lòng, cẩn thận mở ra dưới ánh trăng. Bằng một ngón tay, hắn chỉ vào một điểm sáng mờ ở phía đông bắc của bản đồ. “Từ đây đến Thiên Mệnh Tháp, con đường không hề gần. Chúng ta phải vượt qua dãy núi Vô Tận, băng qua Vực Sâu Cấm Địa, và rồi tiến vào trung tâm Huyền Vực Đại Lục. Đây là một hành trình dài, có lẽ sẽ mất vài tháng, thậm chí cả năm trời.”

“Vài tháng, hay cả năm, có gì đáng kể?” Hùng Bá cười khẩy. “Với thực lực hiện tại của chúng ta, chỉ cần tránh né những phiền phức không đáng có, thì sẽ không thành vấn đề. Vấn đề là, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi ở Huyền Vực Đại Lục chưa? Nơi đó không phải là nơi mà những kẻ như chúng ta có thể tùy tiện hành sự.”

Trần Phong nhìn lên bầu trời đêm, cảm nhận dòng linh khí cuộn trào trong đan điền. Hắn đã đạt đến cảnh giới Thiên Cảnh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể phi thăng. Tuy nhiên, hắn biết, cảnh giới này ở tiểu thế giới có thể là đỉnh cao, nhưng ở Huyền Vực Đại Lục, nó có thể chỉ là khởi đầu. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều.

“Ta đã sẵn sàng,” Trần Phong nói, giọng trầm ổn. “Mỗi bước chân của ta trên con đường này đều là một sự chuẩn bị. Ta sẽ đón nhận mọi thử thách, mọi nguy hiểm.”

Hùng Bá không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Hắn tin tưởng vào Trần Phong. Từ khi gặp gỡ đến nay, Trần Phong luôn là một người như vậy, không bao giờ lùi bước trước khó khăn, và luôn tìm cách vượt qua mọi giới hạn.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Trần Phong và Hùng Bá đã rời khỏi trấn Hạ Phong. Họ không cưỡi linh thú, cũng không dùng phi thuyền. Trần Phong muốn cảm nhận từng tấc đất dưới chân, muốn tận mắt chứng kiến sự thay đổi của thế giới khi mình tiến sâu hơn vào Trung Thiên Giới.

Vài ngày đầu tiên, cảnh vật xung quanh không có nhiều thay đổi. Vẫn là những ngọn núi hùng vĩ, những khu rừng rậm rạp và những con suối trong vắt. Tuy nhiên, Trần Phong bắt đầu nhận ra một sự khác biệt tinh tế: linh khí trong không khí trở nên dày đặc hơn, tinh khiết hơn. Điều này khiến việc tu luyện và phục hồi thể lực trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn cũng nhận thấy, những loại linh dược, linh thảo mà trước đây khó tìm thấy, giờ đây xuất hiện rải rác bên đường, dù chưa phải là những loại quý hiếm.

Khi họ tiến sâu hơn vào dãy núi Vô Tận, những dấu hiệu của một thế giới rộng lớn hơn bắt đầu hiện rõ. Họ bắt gặp những đoàn thương nhân đông đúc, được hộ tống bởi những tu sĩ có thực lực không hề yếu. Trang phục của họ tinh xảo hơn, linh khí trên người họ cũng mạnh mẽ hơn so với những tu sĩ Trần Phong từng gặp ở Đông Hoang.

Một buổi chiều nọ, khi đang băng qua một thung lũng hẹp, Trần Phong và Hùng Bá đột nhiên cảm nhận được một luồng linh khí cường đại từ phía trước. Một nhóm khoảng mười tu sĩ đang vây công một con yêu thú khổng lồ có hình dáng giống hổ, thân phủ vảy đen và đôi cánh như dơi. Con yêu thú này có thực lực đạt đến Địa Cảnh trung kỳ, nhưng nhóm tu sĩ kia lại tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp và phối hợp ăn ý. Đặc biệt, người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú, khí chất bất phàm, trên người tỏa ra một luồng linh lực thuần khiết đến đáng kinh ngạc, đã đạt đến Địa Cảnh hậu kỳ.

“Thiên Kiêu của đại tông môn nào đó chăng?” Hùng Bá lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên hứng thú. “Thực lực không tệ. Tuy nhiên, dường như có gì đó khác biệt ở hắn.”

Trần Phong cũng nhận ra điều đó. Khí chất của nam tử trẻ tuổi kia không chỉ là sự mạnh mẽ đơn thuần, mà còn có một vẻ tự tin, một sự cao ngạo dường như đã được định sẵn. Hắn di chuyển linh hoạt, mỗi chiêu thức đều mang theo một uy lực lớn, dường như được “Thiên Đạo” ưu ái. Con yêu thú khổng lồ, dù hung tợn, nhưng dưới sự tấn công của nam tử kia, dần dần bị áp đảo.

Sau cùng, nam tử kia tung ra một chiêu kiếm cực mạnh, một luồng kiếm khí màu vàng rực rỡ xé toang không khí, xuyên thẳng qua đầu con yêu thú. Con yêu thú kêu lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ đổ rạp xuống đất, bụi bay mù mịt.

Nhóm tu sĩ reo hò chiến thắng. Nam tử kia thu kiếm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tự mãn, nhưng không hề kiêu ngạo quá mức, mà là một sự tự tin toát ra từ nội tâm.

Trần Phong đứng ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát toàn bộ quá trình. Hắn cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một “Thiên Kiêu” thực sự từ một đại lục lớn hơn. Họ không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một khí chất đặc biệt, một sự “đúng đắn” được vũ trụ công nhận.

Hắn cũng nhận ra, nếu là trước đây, với thực lực Thiên Cảnh đỉnh phong, hắn có thể dễ dàng đánh bại nam tử kia. Nhưng giờ đây, khi đã rời khỏi tiểu thế giới, hắn phải đối mặt với những người như vậy, những người có nền tảng tu luyện vững chắc, được nuôi dưỡng bởi linh khí dồi dào và tài nguyên phong phú.

“Ngươi nghĩ sao?” Hùng Bá hỏi, nhìn Trần Phong.

“Hắn rất mạnh,” Trần Phong thành thật đáp. “Nhưng…”

“Nhưng gì?”

“Nhưng ta không cảm thấy hắn có ý chí nghịch thiên,” Trần Phong nói, ánh mắt xa xăm. “Hắn thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo con đường đã được định sẵn. Còn ta, ta sẽ đi ngược lại.”

Hùng Bá bật cười sảng khoái. “Đó mới là Trần Phong mà ta biết! Đúng vậy, có những kẻ được ban cho tất cả, sinh ra đã ở vạch đích. Nhưng cũng có những kẻ phải tự tay mình kiến tạo nên con đường, và những kẻ đó, khi thành công, mới thực sự vĩ đại.”

Sau khi nhóm tu sĩ kia rời đi, Trần Phong và Hùng Bá tiếp tục hành trình. Sự việc vừa rồi như một lời nhắc nhở, một lời chào đón đến với một thế giới mới. Thế giới của những “Thiên Kiêu”, của những kẻ được “Thiên Mệnh” ưu ái.

Trần Phong biết, hành trình đến Thiên Mệnh Tháp sẽ không chỉ là một cuộc đua về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về ý chí, một sự đối đầu giữa “Thiên Mệnh” và “Nghịch Thiên”. Hắn không còn là một kẻ sống sót trong tuyệt vọng, mà là một kẻ mang trong mình ngọn lửa bùng cháy của sự phản kháng. Mỗi bước chân của hắn, mỗi hơi thở của hắn, đều đang hướng tới một mục tiêu duy nhất: lật đổ cái gọi là “Thiên Đạo” đang áp đặt lên vạn vật.

Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu, trên con đường vô tận dẫn đến Huyền Vực Đại Lục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8