Nghịch Thiên
Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:10:46 | Lượt xem: 6

Quả cầu năng lượng đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt không tưởng, xé rách không khí, lao thẳng vào Liệt Nguyên Phong. Tốc độ của nó nhanh đến mức gần như vượt qua giới hạn của mắt thường, biến thành một vệt sáng tối tăm, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Liệt Nguyên Phong, kẻ vừa còn ngạo nghễ với nụ cười khinh miệt, khoảnh khắc đó, đồng tử co rút đến cực điểm. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ, một sức mạnh nguyên thủy và hỗn loạn mà hắn chưa từng đối mặt. Cái cảm giác ngạt thở, lạnh buốt thấu xương chợt ập đến, xua tan hoàn toàn sự tự tin vốn có của một “Thiên Kiêu”.

“Không thể nào!” Hắn hét lên trong vô thức, bản năng sinh tồn thúc đẩy toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ. Một lớp giáp linh khí màu vàng rực rỡ hiện lên quanh người hắn, cùng lúc đó, Liệt Nguyên Phong tung ra một chưởng mang theo phong thuộc tính cực mạnh, tạo thành một cơn lốc xoáy sắc bén, hy vọng có thể làm chệch hướng hoặc làm suy yếu đòn đánh của Trần Phong.

Tuy nhiên, tất cả đều vô ích. Quả cầu đen kịt kia không hề bị ảnh hưởng bởi cơn lốc xoáy, nó xuyên thủng lớp giáp linh khí mỏng manh như xuyên qua tờ giấy. Âm thanh “Rắc!” giòn tan vang lên, không phải tiếng vỡ của giáp, mà là tiếng xương cốt của Liệt Nguyên Phong. Luồng sức mạnh khủng khiếp đó không chỉ là năng lượng thuần túy, mà còn mang theo một loại “ý chí” mạnh mẽ, một sự thách thức trực diện, đánh thẳng vào cốt lõi kiêu ngạo của hắn.

Cú va chạm kinh hoàng tạo ra một vụ nổ nhỏ nhưng cực kỳ cô đọng. Không có tiếng động lớn, chỉ có một sự im lặng chết chóc bao trùm, rồi sau đó là tiếng “ầm!” rung chuyển cả mặt đất. Liệt Nguyên Phong bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân thể hắn như một con diều đứt dây, bay thẳng ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một ngọn núi đá ở phía chân trời.

Một tiếng nổ lớn hơn vang lên khi thân thể hắn va chạm, tạo thành một vết lõm sâu hoắm trên vách núi, bụi đá bay mù mịt. Ngọn núi rung chuyển dữ dội, một phần sườn núi sụp đổ, đá tảng lớn nhỏ lăn ầm ầm xuống thung lũng, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn.

Mọi ánh mắt trên chiến trường đều đổ dồn về phía đó. Bụi tan dần, lộ ra thân ảnh Liệt Nguyên Phong. Hắn nằm sõng soài trong vết lõm, toàn thân máu me be bét, lớp giáp linh khí đã vỡ tan tành, lộ ra những vết bầm tím khủng khiếp. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên bầu trời, hơi thở yếu ớt, như chỉ còn một sợi chỉ treo chuông.

Sự im lặng bao trùm. Các “Thiên Kiêu” khác, những kẻ đang chuẩn bị xông lên để thể hiện bản thân, đều đứng hình. Nụ cười cứng đờ trên môi, ánh mắt kinh hãi không thể tin nổi. Liệt Nguyên Phong, một trong những “Thiên Kiêu” hàng đầu của vùng đất này, một đệ tử chân truyền của Liệt Hỏa Tông, kẻ được cho là mang “Thiên Mệnh” rực rỡ, lại bị đánh bại một cách thảm hại chỉ bằng một đòn duy nhất?

Hơn nữa, đòn đánh đó không phải là một chiêu thức phức tạp, mà chỉ là một quả cầu năng lượng thuần túy, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đủ để nghiền nát mọi sự kháng cự. Điều này đã vượt xa mọi nhận thức của họ về tu luyện và sức mạnh.

Trần Phong vẫn đứng tại chỗ cũ, không nhúc nhích. Áo bào đen của hắn khẽ phất phơ trong làn gió, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Liệt Nguyên Phong, không một chút biểu cảm. Hắn không có vẻ kiêu ngạo, cũng không có vẻ đắc ý, chỉ có sự bình thản đến đáng sợ, như thể việc đánh bại một “Thiên Kiêu” chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, hiển nhiên.

“Cái gì… cái gì vừa xảy ra?” Một đệ tử trẻ tuổi lắp bắp, giọng nói run rẩy. Hắn không thể nào hiểu được. Sức mạnh của Liệt Nguyên Phong là điều mà tất cả bọn họ đều ngưỡng mộ, là đích đến mà họ cố gắng đạt tới. Nhưng giờ đây, cái đích ấy lại bị một kẻ “vô danh” đập tan nát trong nháy mắt.

Đại trưởng lão Liệt Hỏa Tông, người đang quan sát trận chiến từ xa với vẻ mặt trầm tư, đột nhiên đứng bật dậy. Khuôn mặt già nua của ông ta tái mét, đôi mắt đục ngầu lộ rõ vẻ kinh hoàng. Ông ta đã chứng kiến toàn bộ quá trình, và ông ta hiểu rõ hơn ai hết, đòn đánh của Trần Phong không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu về “Đạo” đã đạt đến một cảnh giới khác. Đó không còn là một chiêu thức đơn thuần, mà là sự cô đọng của ý chí, của một loại quy tắc nghịch thiên.

“Hắn… hắn là một dị số!” Đại trưởng lão lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho bản thân nghe thấy. “Hắn không tuân theo bất kỳ quy luật nào của thiên địa này. Sức mạnh của hắn… đến từ đâu?”

Trần Phong chậm rãi cất bước, mỗi bước chân đều mang theo một sự uy nghi vô hình, khiến mặt đất dưới chân hắn cũng như đang run rẩy. Hắn đi về phía ngọn núi đổ nát, nơi Liệt Nguyên Phong đang thoi thóp. Không ai dám cản đường hắn. Ánh mắt của các “Thiên Kiêu” khác đều né tránh, không dám đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Trần Phong.

Khi Trần Phong đứng trước vết lõm trên vách núi, Liệt Nguyên Phong khẽ mở mắt, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn và căm hờn. Hắn muốn nói gì đó, muốn nguyền rủa, muốn phản kháng, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh khò khè yếu ớt, máu tươi trào ra từ khóe môi.

“Ta đã nói rồi,” Trần Phong trầm giọng, giọng nói hắn không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong sự im lặng của chiến trường, “cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi, chỉ là một trò đùa rẻ tiền. Ngươi, Liệt Nguyên Phong, chỉ là một con rối trong cái trò đùa đó. Và ngươi đã bị ta, Trần Phong, kẻ mà các ngươi gọi là dị số, đánh bại.”

Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào Liệt Nguyên Phong. “Ngươi có biết tại sao ngươi thất bại không? Không phải vì ngươi yếu, mà vì ngươi quá tin vào cái gọi là ‘Thiên Mệnh’. Ngươi đã bị nó trói buộc, bị nó định nghĩa. Còn ta, ta không tin vào bất kỳ Thiên Mệnh nào. Ta tin vào chính bản thân ta, vào con đường mà ta tự chọn.”

Lời nói của Trần Phong như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí của Liệt Nguyên Phong, không chỉ làm tổn thương thân thể mà còn nghiền nát ý chí và niềm tin của hắn. “Thiên Mệnh” mà hắn luôn tự hào, luôn coi là lá bùa hộ mệnh, giờ đây lại bị một kẻ khác giẫm đạp không thương tiếc.

Trong khoảnh khắc đó, Liệt Nguyên Phong cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Không phải sợ chết, mà là sợ hãi sự thật trần trụi mà Trần Phong vừa nói. Hắn đã sống trong ảo tưởng bấy lâu nay. Hắn thực sự chỉ là một con rối?

Một luồng linh lực mạnh mẽ từ cơ thể Trần Phong phát ra, không tấn công, mà chỉ bao phủ lấy Liệt Nguyên Phong. Hắn không muốn giết chết đối thủ, mà muốn để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn hắn, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sự thất bại và sự vô nghĩa của “Thiên Mệnh” mà hắn tin tưởng.

Trần Phong rút tay về, quay lưng lại với Liệt Nguyên Phong đang nằm đó, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía những “Thiên Kiêu” khác đang đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn quét qua từng người, mang theo một sự thách thức vô cùng rõ ràng.

“Liệt Nguyên Phong chỉ là kẻ đầu tiên,” Trần Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, “kẻ đầu tiên trong số những ‘Thiên Kiêu’ sẽ bị ta lật đổ. Cái gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của các ngươi, sẽ phải đối mặt với ‘Nghịch Thiên Chi Tử’ này. Từ giờ phút này, các ngươi sẽ hiểu, thế nào là ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận, thế nào là phá vỡ mọi quy tắc!”

Sự kiêu ngạo, sự tự mãn, và cả niềm tin vào “Thiên Mệnh” của các “Thiên Kiêu” khác đều lung lay dữ dội. Trần Phong không chỉ đánh bại Liệt Nguyên Phong, mà hắn còn giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của cả một thế hệ, của cả một trật tự đã được thiết lập. Hắn đã gieo rắc hạt giống của sự nghi ngờ, của sự phản kháng vào sâu thẳm tâm hồn họ.

Không ai dám lên tiếng. Không ai dám phản bác. Bởi vì sức mạnh mà Trần Phong vừa thể hiện đã vượt quá mọi giới hạn của lý trí. Một kẻ “phàm nhân” bị ruồng bỏ, một “dị số” không tên tuổi, lại có thể làm được điều mà không ai dám nghĩ tới.

Trần Phong không thèm bận tâm đến phản ứng của họ. Hắn chỉ cần họ hiểu. Hắn chỉ cần họ biết. Rằng một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà “Thiên Mệnh” sẽ không còn là chân lý tối thượng. Hắn quay người, sải bước đi thẳng về phía trung tâm chiến trường, nơi vẫn còn những “Thiên Kiêu” khác đang đứng đó, chờ đợi số phận của mình.

Đây chỉ là khởi đầu. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của Trần Phong, thách thức mọi quy tắc và lật đổ mọi định mệnh, vừa mới thực sự được châm ngòi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8