Nghịch Thiên
Chương 171
Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng như không, nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên định, không gì lay chuyển. Gió núi rít qua, cuốn theo tà áo xanh của hắn, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đá. Phía chân trời, những rặng núi hùng vĩ vẫn sừng sững trong mây mù, như những vị thần cổ xưa đang lặng lẽ quan sát thế gian. Hắn không quay đầu lại, không một chút luyến tiếc hay do dự. Phía sau hắn, sự kiện Long Hổ bị phế đã trở thành một dấu chấm than rực lửa, một lời tuyên chiến đanh thép gửi đến toàn bộ đại lục.
Hắn biết, cái tên Trần Phong giờ đây sẽ không còn là một cái tên vô danh nữa. Nó sẽ là một lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, vào những thế lực đã quen với việc thao túng số phận người khác. Hắn muốn họ nhìn thấy, muốn họ cảm nhận được, rằng có một kẻ dị số đã xuất hiện, một kẻ sẽ không quỳ gối trước bất kỳ thứ gọi là “Thiên Mệnh” nào.
Chỉ trong một khắc, tin tức về việc Long Hổ, một trong những Thiên Kiêu trẻ tuổi nhất của Long Thần Điện, bị phế đan điền, bị đánh gục ngay trước cổng Thiên Thần Sơn, đã lan truyền khắp đại lục như một cơn sóng thần. Những lá bùa truyền âm phát sáng rực rỡ, những con chim đưa tin mang theo tốc độ kinh hồn, những cường giả dùng linh thức dò xét đã truyền đi thông điệp kinh hoàng này.
Tại Long Thần Điện, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Trong chính điện nguy nga, nơi tượng Long Thần cổ xưa sừng sững, các vị trưởng lão và Điện chủ đều ngồi đó, sắc mặt u ám như mực. Điện chủ Long Viêm, một cường giả Hóa Thần kỳ uy chấn đại lục, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Long Hổ không chỉ là đệ tử thân cận của ông ta, mà còn là niềm hy vọng của Long Thần Điện, mang trong mình huyết mạch Long Thần, được dự đoán sẽ đột phá lên cảnh giới cao hơn trong tương lai gần. Giờ đây, mọi thứ đã tan thành mây khói.
“Trần Phong! Kẻ này rốt cuộc là ai?” Một vị trưởng lão tóc bạc phơ đập bàn, linh lực chấn động cả không gian. “Hắn dám khiêu khích Long Thần Điện, dám hủy hoại Thiên Kiêu của chúng ta! Đây là sự sỉ nhục không thể dung thứ!”
Long Viêm nhắm mắt lại, một luồng sát khí vô hình tỏa ra, khiến những người xung quanh phải rùng mình. “Long Hổ mang trong mình Thiên Mệnh, là người được Thiên Đạo ưu ái. Kẻ này dám phá vỡ Thiên Mệnh, là đang nghịch lại ý trời! Hắn không thể tồn tại!”
Một vị trưởng lão khác trầm ngâm: “Nhưng Trần Phong này quá mức quỷ dị. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn lại đột nhiên quật khởi, liên tiếp tạo ra những kỳ tích không tưởng. Đến cả Long Hổ cũng không phải đối thủ của hắn. Sức mạnh của hắn… dường như không nằm trong quy tắc tu luyện thông thường.”
Long Viêm mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Không cần biết hắn là ai, hay hắn có bí mật gì. Kẻ dám động vào Long Thần Điện, dám nghịch lại Thiên Mệnh, chỉ có một con đường chết. Phát lệnh truy nã toàn đại lục! Bất cứ ai cung cấp tin tức về Trần Phong sẽ được trọng thưởng. Bất cứ ai bắt được hắn, Long Thần Điện sẽ dốc toàn lực hỗ trợ tu luyện, thậm chí có thể truyền thụ Long Thần Quyết!”
Lời tuyên bố này như một quả bom, không chỉ nhắm vào Trần Phong mà còn là một lời cảnh cáo ngầm đến toàn bộ đại lục. Long Thần Điện sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ nào dám thách thức quyền uy của họ và cái gọi là “Thiên Mệnh”.
Cùng lúc đó, tại những tông môn, thế gia, đế quốc hùng mạnh khác trên đại lục, cái tên Trần Phong cũng trở thành chủ đề nóng hổi. Tại Thanh Vân Tông, tông chủ Diệp Thần Phong khẽ nhíu mày khi nghe tin. “Long Hổ bị phế? Thú vị. Xem ra, cái gọi là Thiên Mệnh cũng không phải là bất khả xâm phạm.” Ánh mắt ông ta lóe lên tia suy tư, không biết là ý tốt hay ý xấu.
Trong một thế gia cổ xưa, nơi các hậu duệ của Tiên Nhân ẩn mình, một thiếu niên tuấn tú đang múa kiếm dưới trăng, bỗng ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Long Thần Điện. “Trần Phong… một dị số. Hắn dám động vào Thiên Mệnh Chi Tử. Liệu hắn có phải là kẻ có thể phá vỡ xiềng xích mà chúng ta đã tìm kiếm bấy lâu nay?”
Đại lục “Vạn Tượng Phong Vân” quả nhiên đã bắt đầu dậy sóng. Các thế lực lớn, vốn dĩ giữ thế cân bằng, giờ đây đều phải tính toán lại cục diện. Một kẻ phá vỡ quy tắc đã xuất hiện, và hắn đã thành công trong việc gây chú ý.
Về phần Trần Phong, hắn vẫn ung dung tiến bước. Hắn băng qua những cánh rừng rậm rạp, vượt qua những con sông cuộn chảy, không ngừng nghỉ. Năng lượng trong cơ thể hắn không hề suy giảm, thậm chí còn mạnh mẽ hơn sau trận chiến. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ vật phẩm nghịch thiên ẩn sâu trong đan điền – một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, thứ đã thay đổi vận mệnh hắn.
“Long Thần Điện chỉ là khởi đầu,” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên nghị. “Cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, cũng chỉ là những quân cờ trong tay những kẻ tự xưng là ‘Thiên’. Ta muốn phá vỡ tất cả những xiềng xích đó, muốn chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân cũng có thể đối chọi với ý trời.”
Hắn không hề sợ hãi trước lệnh truy nã hay sự phẫn nộ của Long Thần Điện. Ngược lại, hắn coi đó là một bước đệm, một bàn đạp để hắn tiến xa hơn. Càng nhiều kẻ chú ý đến hắn, càng nhiều kẻ muốn tiêu diệt hắn, thì cái tên Trần Phong và tinh thần “Nghịch Thiên” của hắn sẽ càng được khắc sâu vào tâm trí mọi người.
Trần Phong biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng. Đại lục này rộng lớn hơn nhiều so với tiểu thế giới hắn từng sống. Có vô số cường giả ẩn mình, vô số bí ẩn chưa được giải đáp. Cái gọi là “Thiên Mệnh” không chỉ là một khái niệm mơ hồ, mà là một hệ thống quyền lực được duy trì bởi những kẻ siêu phàm, những kẻ đã tồn tại từ thời viễn cổ.
Hắn cần phải mạnh hơn, phải nhanh chóng tích lũy sức mạnh, không chỉ cho bản thân mà còn để tìm kiếm những đồng minh. Những kẻ bị số phận ruồng bỏ, những người không cam chịu cúi đầu trước “Thiên Mệnh” – đó sẽ là những người bạn đồng hành của hắn trong cuộc chiến vĩ đại này.
Sau vài ngày đêm di chuyển không ngừng nghỉ, Trần Phong cuối cùng cũng đến được rìa một thành phố lớn. Thành phố này có tên là “Thiên Lam Thành”, một trong những trung tâm giao thương sầm uất nhất khu vực. Vừa bước chân vào cổng thành, hắn đã cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ hơn hẳn so với những nơi hắn từng qua. Những tu sĩ qua lại trên đường phố đều mang theo khí tức mạnh mẽ, cảnh giới cao hơn hẳn so với tiểu thế giới của hắn.
Hắn dễ dàng nghe thấy những lời bàn tán xôn xao từ các quán trà, tửu lầu. “Nghe nói Long Thần Điện đang phát lệnh truy nã một kẻ tên Trần Phong. Hắn ta dám phế bỏ Long Hổ, một Thiên Kiêu mang huyết mạch Long Thần đấy!”
“Thật vậy sao? Kẻ nào lại có gan lớn đến thế? Chẳng lẽ hắn không sợ bị Long Thần Điện tiêu diệt sao?”
“Ai biết được. Nhưng có vẻ như đại lục này sắp không còn yên bình nữa rồi. Một kẻ dám công khai đối đầu với Thiên Mệnh Chi Tử, đây là dấu hiệu của một cơn bão lớn!”
Trần Phong khẽ nhếch mép. Tin tức lan truyền còn nhanh hơn hắn nghĩ. Hắn không định lẩn trốn. Hắn muốn trở thành tâm điểm của cơn bão đó. Hắn muốn cái tên Trần Phong trở thành nỗi ám ảnh của những kẻ tự xưng là “Thiên”.
Khi đi ngang qua một bảng thông báo treo ở quảng trường trung tâm, hắn thấy rõ hình ảnh phác họa của mình cùng với dòng chữ đỏ rực: “TRUY NÃ KHẮP ĐẠI LỤC – TRẦN PHONG! KẺ NGHỊCH THIÊN!”
Dưới đó là một danh sách dài các phần thưởng hậu hĩnh, đủ để khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải động lòng. Nhưng Trần Phong chỉ mỉm cười. Đây chính là tấm vé để hắn chính thức bước vào “Vạn Tượng Phong Vân”, nơi hắn sẽ không còn là một cá nhân đơn độc nữa, mà sẽ là một biểu tượng, một ngọn cờ tập hợp những kẻ dám “Nghịch Thiên”.
Hắn rảo bước vào một quán trọ nhỏ, tìm một góc khuất. Điều hắn cần bây giờ là thu thập thông tin, tìm hiểu kỹ hơn về thế cục của đại lục, về những “Thiên Mệnh Chi Tử” khác, và về những bí mật đằng sau cái gọi là “Thiên”. Cuộc hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu, và cơn bão “Nghịch Thiên” mà hắn khơi dậy, sẽ sớm quét qua toàn bộ Vạn Tượng Phong Vân.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống Thiên Lam Thành, báo hiệu một kỷ nguyên mới của những biến động và thách thức, nơi một phàm nhân đã dám ngẩng đầu đối diện với ý trời.