Nghịch Thiên
Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:06:37 | Lượt xem: 5

Câu nói của Trần Phong như một tảng băng khổng lồ rơi thẳng vào lòng Long Hổ, đập tan sự kiêu hãnh và tự mãn bấy lâu nay của hắn. Thiên Mệnh Chi Tử? Hắn là Long Hổ, đệ tử hạch tâm của Long Thần Điện, người được cho là sẽ kế thừa ngôi vị Điện chủ tương lai, một trong số ít Thiên Kiêu được trời ưu ái. Vậy mà, vật phẩm Thiên Đạo mà hắn hằng ao ước, lại bị một tên tán tu vô danh đoạt lấy dễ dàng, còn bị hắn mỉa mai rằng “Thiên Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Khuôn mặt Long Hổ vặn vẹo, đỏ bừng như máu. Sự sỉ nhục này, so với việc bị cướp mất Cổ Đạo Tử Thạch, còn khó chấp nhận hơn gấp vạn lần. Hắn cảm thấy như thể bị cả vũ trụ này cười nhạo, bị chính cái “Thiên Mệnh” mà hắn tôn thờ quay lưng. Hai mắt hắn đỏ ngầu, sát ý bùng nổ, không còn chút khí chất nào của một Thiên Kiêu cao quý.

“Ngươi… ngươi dám…!” Long Hổ gằn từng tiếng, khí thế cường đại từ cảnh giới Thần Hải tầng thứ ba bùng phát, áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Các đệ tử Long Thần Điện khác cũng đồng loạt rút binh khí, bao vây Trần Phong, ánh mắt đầy căm phẫn và sát ý. Bất cứ ai sỉ nhục Long Hổ, cũng chính là sỉ nhục Long Thần Điện, và sỉ nhục cái gọi là Thiên Mệnh.

Tuy nhiên, Trần Phong chỉ nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông. Hắn không hề nao núng trước sát ý cuồn cuộn hay khí thế áp bức của Long Hổ. Cổ Đạo Tử Thạch trong đan điền vẫn đang chậm rãi dung nhập, từng luồng năng lượng huyền ảo lan tỏa khắp châu thân, khiến ý thức của hắn trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết, cảm nhận được sự vận hành của Đạo trong không gian xung quanh một cách rõ ràng. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với vô số hiểm cảnh, những kẻ như Long Hổ, dù có được Thiên Mệnh gia trì, cũng không khiến hắn phải run sợ.

“Dám ư?” Trần Phong cười nhạt, “Trên đời này, điều mà Trần Phong ta không dám làm, e rằng vẫn chưa xuất hiện.”

Lời nói này như giọt nước tràn ly. Long Hổ không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn hét lên một tiếng giận dữ, thân ảnh hóa thành một đạo tàn ảnh màu vàng, lao thẳng về phía Trần Phong. Quyền đầu hắn bùng nổ linh lực, ngưng tụ thành một cái đầu rồng vàng kim uy mãnh, rống lên đinh tai nhức óc, mang theo uy thế hủy diệt của Thần Hải cảnh.

“Long Thần Quyền! Kẻ mạo phạm Thiên Mệnh, chết đi!”

Một quyền này, dứt khoát mạnh mẽ, không chút lưu tình, thể hiện toàn bộ sự phẫn nộ và sát ý của Long Hổ. Hắn muốn nghiền nát Trần Phong thành tro bụi, để rửa sạch nỗi sỉ nhục vừa rồi. Các tu sĩ đứng xem xung quanh đều hít một hơi lạnh. Đây chính là sức mạnh của Thiên Kiêu, một chiêu đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ.

Thế nhưng, Trần Phong vẫn đứng yên, không hề có ý tránh né. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng năng lượng từ Cổ Đạo Tử Thạch đang hoàn toàn dung nhập vào Thần Đạo Hải của mình. Một tia sáng tím nhạt lóe lên trong mắt hắn khi hắn mở ra, không phải là sợ hãi, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về “Đạo”.

Khi đầu rồng vàng kim lao đến chỉ còn cách hắn một tấc, Trần Phong đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng như hái một bông hoa. Không có linh lực bùng nổ kinh thiên, không có chiêu thức phức tạp. Chỉ là một cái vẫy tay đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một loại quy luật vô hình, một sự khống chế tuyệt đối.

Đầu rồng vàng kim hùng vĩ kia, đang lao đi với tốc độ xé gió, đột nhiên khựng lại giữa không trung, như thể bị một bức tường vô hình chặn đứng. Sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng của Long Hổ và tất cả mọi người, nó bắt đầu vặn vẹo, méo mó, rồi vỡ vụn thành từng mảnh linh lực li ti, tan biến vào hư không.

Long Hổ trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Chiêu Long Thần Quyền của hắn, một tuyệt kỹ đã từng đánh bại vô số đối thủ ngang cấp, vậy mà lại bị Trần Phong hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy? Hắn cảm thấy như thể quyền của mình không hề đánh trúng Trần Phong, mà là đánh trúng một khoảng không vô tận, một không gian bị bóp méo bởi một loại sức mạnh không thể lý giải.

Trần Phong thu tay về, ánh mắt như xuyên thấu Long Hổ. “Sức mạnh dựa vào Thiên Mệnh ban tặng, cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh. Một khi Thiên Mệnh lung lay, ngươi còn lại gì?”

Hắn không đợi Long Hổ kịp phản ứng, chân khẽ nhích. Thân pháp của hắn không nhanh, nhưng lại mang theo một loại “Đạo” huyền ảo. Mỗi bước chân như hòa vào hư không, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Long Hổ, khiến Long Hổ không kịp phòng bị.

Long Hổ hoảng hốt, định lùi lại, nhưng đã quá muộn. Trần Phong giơ một ngón tay, điểm nhẹ vào ngực Long Hổ. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động dữ dội. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng một luồng năng lượng tím đen cực kỳ quỷ dị, mang theo hơi thở cổ xưa và hỗn loạn, lập tức xuyên thủng hộ thể linh lực của Long Hổ, thẳng tiến vào đan điền.

“Ngươi… ngươi làm gì?” Long Hổ kinh hãi tột độ, cảm thấy linh lực trong đan điền mình như bị một thứ gì đó thôn phệ, trật tự vốn có hoàn toàn bị đảo lộn. Cảm giác đau đớn không dữ dội, nhưng lại mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng, như thể linh căn của hắn đang bị bẻ gãy.

“Không có gì.” Trần Phong lạnh nhạt đáp. “Chỉ là giúp ngươi nhìn rõ hơn bản chất của cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ mà thôi.”

Ngay lập tức, Long Hổ cảm thấy một cơn đau thấu xương từ đan điền truyền đến. Linh lực của hắn bắt đầu hỗn loạn, không thể ngưng tụ, cảnh giới tu luyện đột ngột tụt dốc không phanh. Từ Thần Hải tầng thứ ba, hắn rơi xuống tầng thứ hai, rồi tầng thứ nhất… cho đến khi dừng lại ở cảnh giới Luyện Khí, không còn chút khí thế nào của một cường giả Thần Hải.

Các đệ tử Long Thần Điện và những tu sĩ đứng xem xung quanh đều hóa đá. Cảnh tượng này quá mức kinh khủng! Trần Phong không chỉ đánh bại Long Hổ, mà còn phế bỏ tu vi của hắn, biến một Thiên Kiêu thành một phế nhân trong nháy mắt!

Long Hổ quỳ sụp xuống đất, ôm lấy đan điền, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và không thể tin được. “Tu vi của ta… linh căn của ta… không thể nào! Ngươi… ngươi là ai? Ngươi dám hủy hoại Thiên Mệnh Chi Tử!”

Trần Phong nhìn hắn, ánh mắt không chút gợn sóng. “Kẻ hủy hoại ngươi, không phải ta, mà là chính cái ‘Thiên Mệnh’ rỗng tuếch mà ngươi tôn thờ. Một khi mất đi sự ưu ái của nó, ngươi chẳng là gì cả.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Còn ta, ta là Trần Phong, một dị số từ tiểu thế giới, kẻ sẽ đạp đổ mọi thứ gọi là ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi.”

Hắn quay người, không thèm nhìn đến Long Hổ đang vật vã dưới đất hay những đệ tử Long Thần Điện đang run rẩy vì sợ hãi. Hắn đã đạt được mục đích của mình. Với Cổ Đạo Tử Thạch hoàn toàn dung nhập, sức mạnh của hắn đã đạt đến một cảnh giới mới, một cảnh giới không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc thông thường. Hắn đã chứng minh cho những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh” thấy rằng, một hạt giống Nghịch Thiên, có thể phá vỡ mọi thứ.

“Vạn Tượng Phong Vân đã nổi lên, và ta, sẽ là kẻ khuấy đảo nó.”

Một làn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo tà áo của Trần Phong. Hắn bước đi chậm rãi, không quay đầu, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù. Hắn biết, hành động vừa rồi của hắn sẽ nhanh chóng lan truyền khắp đại lục, gây chấn động không nhỏ. Long Thần Điện sẽ không bỏ qua cho hắn. Các thế lực khác cũng sẽ bắt đầu chú ý đến dị số mang tên Trần Phong này.

Nhưng đó chính là điều hắn muốn. Hắn muốn những kẻ nắm giữ quyền lực, những kẻ tự cho mình là đại diện cho “Thiên”, phải nhìn thấy sự xuất hiện của một kẻ thách thức. Cuộc chiến Nghịch Thiên vĩ đại, đã chính thức bắt đầu, với việc hắn từng bước phá vỡ từng mảnh ghép của “Thiên Mệnh”, bắt đầu từ Long Hổ, một Thiên Kiêu bị phế bỏ.

Đại lục rộng lớn, Vạn Tượng Phong Vân, đã sẵn sàng chào đón một cơn bão mang tên Trần Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8