Nghịch Thiên
Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:06:14 | Lượt xem: 5

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên ló rạng, nhuộm đỏ khung cửa sổ phòng trọ của Trần Phong. Một đêm trôi qua thật nhanh, nhưng trong tâm trí hắn, kế hoạch đã được định hình rõ ràng như một bức tranh thủy mặc vừa chấm phá. Long Ngạo Thiên, Thiên Mệnh Chi Tử của Vạn Tượng Vực, giờ đây không chỉ là một cái tên, mà là một mục tiêu, một khái niệm cần phải bị thách thức. Trần Phong sẽ không lao vào cuộc chiến một cách mù quáng. Hắn là dị số, là kẻ nghịch thiên, và con đường của hắn sẽ khác biệt.

Bước ra khỏi phòng, Trần Phong cảm nhận được linh khí của Vạn Tượng Vực. Nó nồng đậm và tinh khiết hơn hẳn tiểu thế giới mà hắn từng sống, nhưng cũng kèm theo một sự áp bức vô hình, một trật tự đã được định sẵn bởi những kẻ mạnh. Hắn biết, để khuấy đảo cái trật tự này, hắn phải mạnh hơn, phải tìm ra con đường riêng, không đi theo bất kỳ vết xe đổ nào.

Kế hoạch đầu tiên của Trần Phong là xây dựng căn cơ. Hắn không thể dựa vào tài nguyên cũ kỹ của tiểu thế giới mãi được. Hắn cần linh thạch, linh dược, công pháp phù hợp với Vạn Tượng Vực. Quan trọng hơn, hắn cần một danh phận, một sự hiện diện đủ mạnh để không bị nuốt chửng bởi dòng chảy của đại lục này.

Sau khi dùng bữa sáng đơn giản, Trần Phong lang thang trên đường phố của Vạn Tượng Thành. Hắn lắng nghe những lời đàm tiếu từ các tu sĩ, quan sát những bảng thông báo tuyển mộ đệ tử, hay những lời mời gọi tham gia các sự kiện. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm một cơ hội, một điểm tựa để bắt đầu. Hắn không muốn gia nhập một tông môn lớn ngay lập tức, vì điều đó sẽ khiến hắn bị trói buộc và dễ dàng bị phát hiện. Trần Phong cần sự tự do để hành động.

Một tấm bảng thông báo cũ kỹ dán trên tường một quán trà nhỏ thu hút sự chú ý của Trần Phong. Đó là thông tin về “Thiên Lan Bí Cảnh” – một tiểu bí cảnh chỉ mở ra mỗi ba năm một lần, nằm ở rìa Tây Vạn Tượng Vực. Bí cảnh này không quá lớn, nhưng nổi tiếng vì sản sinh ra một loại linh thảo quý hiếm gọi là “Lan Tâm Thảo” – một loại dược liệu cực kỳ hiệu quả trong việc củng cố đan điền và tăng cường linh lực, đặc biệt hữu ích cho tu sĩ ở cấp độ Tiên Thiên cảnh trở xuống.

Điều khiến Trần Phong chú ý không phải Lan Tâm Thảo, mà là một dòng chữ nhỏ ở cuối thông báo: “Người có thể tìm thấy ‘Cổ Đạo Tử Thạch’ trong bí cảnh sẽ nhận được một phần thưởng hậu hĩnh từ Long Thần Điện, và có cơ hội được Long Thần Điện trưởng lão đích thân chỉ điểm.”

Cổ Đạo Tử Thạch? Trần Phong cau mày. Hắn chưa từng nghe đến loại đá này. Nhưng “Long Thần Điện” thì hắn biết. Đó là thế lực trung tâm của Vạn Tượng Vực, nơi Long Ngạo Thiên đang được bồi dưỡng. Long Thần Điện đưa ra phần thưởng này, chắc chắn có ý đồ. Có lẽ, Cổ Đạo Tử Thạch có ý nghĩa đặc biệt đối với Long Ngạo Thiên, hoặc Long Thần Điện muốn dùng nó để thử thách các Thiên Kiêu khác, tìm kiếm nhân tài.

Đây chính là cơ hội mà Trần Phong tìm kiếm. Một sự kiện không quá lớn đến mức thu hút sự chú ý của toàn bộ Vạn Tượng Vực, nhưng đủ để hắn thể hiện năng lực và chạm đến lợi ích của Long Thần Điện một cách gián tiếp. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu với Long Ngạo Thiên, nhưng hắn sẽ lấy đi thứ mà Long Thần Điện muốn, hoặc thứ mà Long Ngạo Thiên có thể sẽ dùng đến.

Trần Phong quyết định tham gia. Hắn không cần danh phận gì lớn, chỉ cần một tu vi Tiên Thiên cảnh là có thể vào bí cảnh. Hắn đã đạt đến cảnh giới này từ lâu ở tiểu thế giới, và sau khi đến Vạn Tượng Vực, hắn đã âm thầm củng cố thêm, tu vi đã vững chắc ở Tiên Thiên cảnh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đột phá. Với linh khí nồng đậm ở đây, việc đột phá sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Ba ngày sau, Trần Phong có mặt tại điểm tập trung gần Thiên Lan Bí Cảnh. Hàng trăm tu sĩ trẻ tuổi đã tụ tập, đa số là những đệ tử ngoại môn của các tông môn lớn nhỏ, hoặc tán tu có chút thực lực. Không khí sôi động, đầy cạnh tranh. Trần Phong hòa mình vào đám đông, trông có vẻ bình thường, không bộc lộ chút khí tức nào đặc biệt.

Trong số đám đông, có một nhóm tu sĩ nổi bật hơn cả. Họ mặc trang phục có phù hiệu rồng bay, khí chất kiêu ngạo, tu vi hiển hách. Đó là đệ tử của một chi nhánh Long Thần Điện ở gần đó, do một thiếu niên dẫn đầu, tên là Long Hổ. Hắn là một trong những Thiên Kiêu trẻ tuổi, tuy không sánh bằng Long Ngạo Thiên, nhưng cũng là đối tượng được Long Thần Điện bồi dưỡng. Long Hổ có tu vi Thần Hải sơ kỳ, mạnh hơn Trần Phong một đại cảnh giới, và được xem là ứng cử viên sáng giá nhất cho việc tìm thấy Cổ Đạo Tử Thạch.

“Hừ, Thiên Lan Bí Cảnh này giờ lại đầy rẫy lũ phế vật.” Long Hổ khinh thường liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên Trần Phong một chút rồi nhanh chóng bỏ qua, “Bọn chúng đến đây chắc chỉ để hái Lan Tâm Thảo kiếm vài đồng linh thạch còm cõi. Cổ Đạo Tử Thạch là thứ chỉ có Thiên Mệnh mới xứng đáng có được!”

Lời nói của Long Hổ khiến các tu sĩ khác không dám hé răng. Trần Phong chỉ nhếch mép cười thầm. “Thiên Mệnh ư? Ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh cũng có thể bị đảo lộn.”

Đúng giờ lành, một luồng ánh sáng chói lọi từ trên trời giáng xuống, mở ra một khe nứt không gian khổng lồ. Thiên Lan Bí Cảnh đã mở. Các tu sĩ như ong vỡ tổ, lao vào khe nứt. Trần Phong cũng không chậm trễ, hắn đi theo dòng người, biến mất vào trong bí cảnh.

Thế giới bên trong Thiên Lan Bí Cảnh là một khu rừng cổ kính, tràn ngập linh khí. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, xen kẽ là những bụi cây linh thảo tỏa hương thơm ngát. Nguy hiểm cũng rình rập khắp nơi, với những linh thú ẩn mình trong bóng tối.

Trần Phong không vội vã. Hắn kích hoạt Thiên Đạo Nhãn của mình, thứ đã được cường hóa rất nhiều sau khi hắn đến Vạn Tượng Vực và hấp thụ linh khí nơi đây. Thiên Đạo Nhãn không chỉ giúp hắn nhìn rõ mọi thứ, mà còn cảm nhận được sự vận động của linh khí, của quy luật, thậm chí là những vết tích của Đạo.

Với Thiên Đạo Nhãn, Trần Phong dễ dàng tránh né những khu vực nguy hiểm và phát hiện ra những cụm Lan Tâm Thảo chất lượng cao mà các tu sĩ khác bỏ qua. Hắn thu thập một ít, không phải vì cần chúng, mà để che giấu mục đích thực sự của mình. Mục tiêu của hắn là Cổ Đạo Tử Thạch.

Hắn đi sâu vào bí cảnh, hướng về phía trung tâm. Càng vào sâu, linh khí càng dày đặc, và những linh thú cũng càng mạnh hơn. Hắn gặp một vài nhóm tu sĩ khác, nhưng đều lướt qua nhanh chóng. Hắn không muốn gây chú ý quá sớm.

Đột nhiên, Thiên Đạo Nhãn của Trần Phong khẽ rung lên. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, ẩn sâu dưới lòng đất, không phải linh khí thông thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa, mang theo một chút khí tức của “Đạo”. Hắn đã từng cảm nhận được một chút khí tức tương tự từ vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được.

Đó chính là Cổ Đạo Tử Thạch! Trần Phong thầm nghĩ. Hắn theo sát cảm ứng, đi xuyên qua một rừng trúc tím, đến một khu vực đầy sương mù dày đặc. Sương mù này có tính ăn mòn linh lực, khiến các tu sĩ khác phải chùn bước. Nhưng với Thiên Đạo Nhãn, Trần Phong nhìn xuyên qua được màn sương, thấy rõ một con đường mòn cổ kính ẩn hiện phía trước.

Hắn bước vào màn sương, cảm nhận linh lực bị bào mòn, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được khí tức của Cổ Đạo Tử Thạch càng lúc càng mạnh. Con đường mòn dẫn hắn đến một vách đá cheo leo, dưới chân vách đá là một hang động bị rêu phong phủ kín, gần như bị ẩn giấu hoàn toàn.

Bên ngoài hang động, Trần Phong phát hiện một dấu vết mới. Có kẻ đã đến đây trước hắn. Hắn cẩn thận tiến vào. Hang động sâu hun hút, ẩm ướt, và có những âm thanh lạ vọng ra từ sâu bên trong.

Đi sâu thêm vài trượng, Trần Phong nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc. Long Hổ, cùng với vài đệ tử Long Thần Điện khác, đang đứng trước một tảng đá lớn, vẻ mặt cau có. Tảng đá này có khắc những hoa văn cổ xưa phức tạp, và tỏa ra một luồng năng lượng kỳ lạ, chính là thứ Trần Phong cảm nhận được.

“Khốn kiếp! Tảng đá này có kết giới! Chúng ta đã thử mọi cách nhưng không thể phá vỡ!” Một đệ tử Long Thần Điện tức giận nói.

Long Hổ gằn giọng: “Đừng nói nữa! Cổ Đạo Tử Thạch chắc chắn ở bên trong. Đây là vật Long Thần Điện muốn có, không thể để lọt vào tay kẻ khác!”

Trần Phong nấp mình trong bóng tối, quan sát. Hắn nhận ra, tảng đá này không phải kết giới thông thường. Nó là một loại phong ấn cổ xưa, dựa trên sự vận hành của Thiên Đạo. Các tu sĩ Long Thần Điện cố gắng dùng sức mạnh để phá vỡ, nhưng lại đi ngược lại nguyên lý của nó, nên càng cố gắng càng vô vọng.

Với Thiên Đạo Nhãn, Trần Phong đã nhìn ra được điểm yếu của phong ấn. Nó không cần sức mạnh, mà cần sự thấu hiểu. Thiên Đạo Nhãn của hắn đã cho hắn thấy một dòng chảy năng lượng ẩn khuất, một mạch lạc mà người thường không thể nhìn thấy.

Long Hổ và đám đệ tử của hắn vẫn đang vật lộn với tảng đá. Trần Phong quyết định đã đến lúc hành động. Hắn không muốn phí thời gian. Hắn bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía tảng đá.

“Ai đó?” Long Hổ lập tức phát hiện ra Trần Phong. Hắn nhíu mày nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. “Ngươi là ai? Dám lẻn vào đây? Cút đi! Đây không phải nơi cho lũ tán tu yếu ớt như ngươi!”

Trần Phong không thèm để ý đến Long Hổ. Hắn đi thẳng đến tảng đá, đưa tay chạm vào. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn, đầy vẻ chế giễu và tức giận.

“Này! Ngươi đang làm gì vậy hả?” Một đệ tử Long Thần Điện quát lớn, định xông lên ngăn cản.

Nhưng Long Hổ lại ngăn hắn lại: “Để hắn thử đi. Để hắn biết thế nào là tự lượng sức. Tên này chắc muốn chết!”

Trần Phong nhắm mắt lại, Thiên Đạo Nhãn vận chuyển đến cực hạn. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng ý niệm, dùng sự thấu hiểu về Đạo. Hắn cảm nhận dòng chảy năng lượng, tìm ra điểm khởi nguồn và điểm kết thúc của phong ấn.

Một khắc sau, hắn nhẹ nhàng ấn vào một điểm trên tảng đá. Một luồng linh lực yếu ớt được truyền vào, nhưng nó lại đi theo một quỹ đạo hoàn toàn khác biệt, xoáy sâu vào cốt lõi của phong ấn.

Rắc! Rắc! Rắc!

Những tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên. Tảng đá cổ kính bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Ánh sáng tím nhạt từ bên trong hắt ra. Long Hổ và các đệ tử Long Thần Điện há hốc mồm kinh ngạc. Vẻ mặt khinh miệt của Long Hổ cứng đờ.

Chỉ trong vài hơi thở, tảng đá hoàn toàn vỡ vụn, lộ ra một hang động nhỏ bên trong. Ở trung tâm hang động, một viên đá màu tím sẫm, tỏa ra khí tức cổ xưa và huyền ảo, đang lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Cổ Đạo Tử Thạch.

Trần Phong không chút do dự, vươn tay chộp lấy viên đá. Cổ Đạo Tử Thạch vừa vào tay, một luồng năng lượng thuần khiết và cổ xưa lập tức tràn vào cơ thể hắn, khiến hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, đan điền chấn động.

“Ngươi! Ngươi dám!” Long Hổ bừng tỉnh, mặt tái mét vì tức giận và kinh ngạc. Hắn không thể tin được, thứ mà Long Thần Điện bọn hắn tốn bao công sức tìm hiểu, thứ mà hắn cho rằng chỉ có Thiên Mệnh Chi Tử mới có thể lấy được, lại bị một tên tán tu vô danh đoạt lấy dễ dàng như vậy.

Trần Phong quay đầu lại, nhìn Long Hổ với ánh mắt lạnh nhạt: “Thiên Mệnh? Ngươi nói thứ này chỉ có Thiên Mệnh mới xứng có được ư? Vậy ra, Thiên Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại như sấm sét đánh thẳng vào lòng Long Hổ và các đệ tử Long Thần Điện. Nó không chỉ là sự sỉ nhục, mà còn là sự thách thức trắng trợn đối với cái gọi là “Thiên Mệnh” mà họ luôn tôn thờ.

Trần Phong mỉm cười khẩy, cảm nhận năng lượng của Cổ Đạo Tử Thạch đang dần dung nhập vào cơ thể. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Vạn Tượng Phong Vân, đã thật sự nổi lên. Và hắn, dị số từ tiểu thế giới, đã sẵn sàng để viết nên chương đầu tiên của cuộc chiến Nghịch Thiên vĩ đại, bằng cách từng bước phá vỡ từng mảnh ghép của “Thiên Mệnh”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8