Nghịch Thiên
Chương 167
Trần Phong không quay đầu lại. Phía sau hắn, Thiên Phong Thành đang chìm trong sự hoang mang tột độ, nhưng trong tâm trí hắn, những gì đã xảy ra chỉ là một dấu chấm hết cho một giai đoạn, và là một khởi đầu không thể tránh khỏi cho một con đường khác.
Hắn biết, cái tên Trần Phong, cùng với những lời lẽ ngông cuồng thách thức “Thiên Mệnh” của hắn, sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Đại lục Thiên Nguyên. Một “dị số”, một kẻ dám giẫm nát danh dự của Lạc Thiên Kiêu, một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” được sủng ái nhất của Thiên Đạo, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, mọi lời đồn thổi. Nhưng đó chính là điều hắn muốn. Hạt giống nghịch thiên đã nảy mầm, giờ là lúc nó phải vươn mình, công khai thách thức mọi thứ.
Bước chân của Trần Phong không hề chậm lại. Hắn rời khỏi vùng ngoại ô Thiên Phong Thành, hướng thẳng về phía Đông, nơi bản đồ chỉ dẫn đến một khu vực rộng lớn hơn, một trung tâm giao thương và tu luyện sầm uất mang tên “Vạn Tượng Vực”. Đó là nơi tập trung nhiều tông môn lớn, nhiều thế gia hùng mạnh, và cũng là nơi được cho là sản sinh ra nhiều “Thiên Kiêu” nhất của đại lục.
Khí tức của hắn vẫn ẩn giấu, nhưng ánh mắt hắn lại bùng lên sự sắc bén và quyết đoán. Sau chuỗi ngày ẩn mình, tu luyện trong gian khổ, Trần Phong đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh Hậu Kỳ, một cảnh giới mà ở Thiên Phong Thành đã là đỉnh phong, nhưng ở Vạn Tượng Vực, hắn hiểu rằng mình chỉ là một hạt cát giữa biển lớn. Tuy nhiên, hắn không sợ. Sức mạnh của hắn không chỉ đến từ cảnh giới, mà còn từ “Nghịch Đạo” đã được tôi luyện qua bao thử thách, từ ý chí kiên định không chịu khuất phục trước bất kỳ định mệnh nào.
“Thiên Mệnh Chi Tử ư?” Trần Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh đó, chỉ là một vở kịch do lũ tự xưng là thần linh sắp đặt mà thôi. Và ta, chính là kẻ sẽ phá nát vở kịch ấy.”
Cuộc hành trình đến Vạn Tượng Vực không hề dễ dàng. Trần Phong chọn những con đường hoang vắng, băng qua các dãy núi hiểm trở và khu rừng rậm rạp. Hắn không muốn bị nhận ra quá sớm, ít nhất là cho đến khi hắn có thể đặt chân vào trung tâm của Vạn Tượng Vực và thu thập đủ thông tin. Dọc đường, hắn tiếp tục tu luyện, củng cố cảnh giới và làm quen với những thần thông mới mà hắn đã lĩnh ngộ.
Ba ngày sau, Trần Phong đặt chân đến một thị trấn nhỏ nằm ở rìa Vạn Tượng Vực, tên là Thanh Vân Trấn. Đây là một điểm dừng chân quen thuộc của các tu sĩ trước khi tiến sâu vào vùng đất rộng lớn hơn. Ngay khi bước vào một quán trà nhỏ, Trần Phong đã cảm nhận được một luồng không khí khác biệt. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn Thiên Phong Thành, và những tu sĩ qua lại cũng mang theo khí tức mạnh mẽ hơn nhiều.
Hắn ngồi xuống một góc khuất, gọi một ấm trà và bắt đầu lắng nghe. Quả nhiên, những lời đồn về hắn đã bắt đầu lan truyền, dù có chút sai lệch và phóng đại.
“Nghe nói chưa? Ở Thiên Phong Thành gần đây xuất hiện một tên điên!” một lão già râu bạc, trông như một tán tu lâu năm, thì thầm với bạn đồng hành.
“Điên thế nào?” người kia hỏi, ánh mắt tò mò.
“Hắn dám thách thức Lạc Thiên Kiêu của Lạc Gia, còn nói gì mà Thiên Mệnh Chi Tử cũng chỉ là phế vật! Hắn thậm chí còn đánh bại Lạc Thiên Kiêu trước mặt bao nhiêu người!”
Lời nói này khiến cả quán trà xôn xao. Lạc Thiên Kiêu là ai chứ? Đó là một trong những Thiên Kiêu nổi bật nhất của Đại lục Thiên Nguyên, được hậu thuẫn bởi Lạc Gia hùng mạnh, một trong mười thế gia đứng đầu Vạn Tượng Vực. Danh tiếng của hắn đã sớm vang xa, được ca tụng là người mang Thiên Mệnh, tương lai sẽ là cường giả đỉnh phong của đại lục.
“Thật sao? Lạc Thiên Kiêu bị đánh bại? Chuyện này thật khó tin!”
“Ta cũng nghe nói. Tên điên đó tên là Trần Phong, không rõ lai lịch, nhưng thực lực cực kỳ đáng sợ. Hắn còn tuyên bố sẽ thách thức tất cả những ai tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử!”
“Hừ, ngông cuồng! Dám chống lại Thiên Đạo, chống lại Thiên Mệnh Chi Tử, chẳng khác nào tự tìm đường chết! Vạn Tượng Vực này đâu thiếu những kẻ mạnh hơn Lạc Thiên Kiêu gấp vạn lần. Những Thiên Kiêu chân chính sẽ không để hắn làm càn đâu!” một tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, khinh thường nói.
Trần Phong nhếch mép. Đây chính là phản ứng hắn mong đợi. Sự phẫn nộ, sự coi thường, và cả nỗi sợ hãi từ những kẻ tin vào Thiên Mệnh. Điều đó càng khẳng định rằng hắn đã đi đúng hướng.
Hắn tiếp tục lắng nghe, thu thập thêm thông tin về các thế lực lớn ở Vạn Tượng Vực, đặc biệt là những “Thiên Kiêu” nổi bật khác. Hắn biết, Lạc Thiên Kiêu chỉ là một trong số đó. Để thực sự “khuấy động Vạn Tượng Phong Vân”, hắn cần phải đối đầu với những kẻ mạnh hơn, có ảnh hưởng lớn hơn.
Sau khi uống cạn tách trà, Trần Phong đứng dậy. Hắn không định nán lại Thanh Vân Trấn lâu. Mục tiêu của hắn là Vạn Tượng Thành, trung tâm của Vạn Tượng Vực, nơi tập trung những tinh hoa tu luyện của đại lục.
Trên đường ra khỏi thị trấn, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi đi ngang qua, ánh mắt tràn đầy sự kiêu ngạo. Một trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, trên áo bào thêu hình một con rồng đang vờn mây, thu hút sự chú ý của Trần Phong.
“Nghe nói gần đây có một tên cuồng vọng dám thách thức Lạc Thiên Kiêu. Hừ, thật không biết trời cao đất rộng,” nam tử áo rồng nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Một tu sĩ khác bên cạnh hắn phụ họa: “Đúng vậy, Lạc Thiên Kiêu dù sao cũng là người của Lạc Gia, được Thiên Đạo chiếu cố. Kẻ dám đắc tội với hắn, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Nam tử áo rồng cười khẩy: “Ta nghe nói hắn còn tuyên bố muốn thách thức tất cả Thiên Mệnh Chi Tử. Ha ha, thật nực cười. Hắn nghĩ mình là ai? Có tư cách gì để đối đầu với chúng ta, những người được Thiên Đạo lựa chọn?”
Ánh mắt Trần Phong khẽ dao động. Hắn nhận ra huy hiệu rồng mây trên áo nam tử kia. Đó là biểu tượng của Long Thần Điện, một trong ba tông môn siêu cấp của Đại lục Thiên Nguyên, nơi tập trung những Thiên Kiêu mạnh nhất, và cũng là nơi được cho là gần nhất với “Thiên Đạo”. Nam tử này, chắc hẳn cũng là một “Thiên Mệnh Chi Tử” được Long Thần Điện trọng dụng.
Trần Phong không nói gì, chỉ lướt qua nhóm người. Hắn không cần phải gây sự ngay lập tức. Hắn muốn những lời đồn về hắn, về sự “điên cuồng” của hắn, chạm đến tai những kẻ này trước. Hắn muốn những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” phải cảm thấy bị đe dọa, bị thách thức. Chỉ khi đó, trò chơi mới thực sự bắt đầu.
Nhóm tu sĩ trẻ không để ý đến Trần Phong, vẫn tiếp tục bàn tán về “tên điên” ở Thiên Phong Thành. Nam tử áo rồng ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy tự tin và kiêu hãnh.
“Cứ để hắn ta làm càn một thời gian đi. Đến khi hắn ta đặt chân vào Vạn Tượng Thành, hắn sẽ biết thế nào là Thiên Cao Địa Hậu. Khi đó, không cần Lạc Thiên Kiêu ra tay, tự khắc sẽ có người dạy dỗ hắn biết lễ độ. Đặc biệt là ta, Long Ngạo Thiên, sẽ rất hứng thú được gặp gỡ kẻ dám nghi ngờ Thiên Mệnh.”
Long Ngạo Thiên. Cái tên này lập tức khắc sâu vào tâm trí Trần Phong. Hắn nhếch môi, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt. Tốt lắm, hắn vừa đặt chân vào Vạn Tượng Vực đã có ngay một mục tiêu mới. Một “Thiên Mệnh Chi Tử” từ Long Thần Điện, với cái tên đầy ngạo mạn “Ngạo Thiên”.
Con đường Nghịch Thiên, càng ngày càng rõ ràng. Hắn không còn chỉ là một kẻ báo thù trong tiểu thế giới, mà đã trở thành một dị số công khai thách thức cả một trật tự. Vạn Tượng Phong Vân đã bắt đầu nổi lên, và Trần Phong, chính là cơn bão đầu tiên.
Hắn tăng tốc, biến thành một cái bóng xẹt qua con đường, hướng thẳng đến Vạn Tượng Thành. Cuộc đối đầu với Long Ngạo Thiên, với Long Thần Điện, và với cái gọi là Thiên Mệnh, chỉ là vấn đề thời gian.
Đại lục Thiên Nguyên, từ nay sẽ không còn yên bình nữa.