Nghịch Thiên
Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:04:46 | Lượt xem: 4

Cái bật cười khẽ của Trần Phong, âm thanh như tiếng đá vỡ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến lạ lùng của quảng trường Thiên Phong Thành. Từng ánh mắt đổ dồn về phía hắn, không phải vì sự chú ý thông thường, mà là sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn kinh hãi. Khí thế của hắn, vừa rồi còn trầm ổn như núi, giờ đây lại bùng nổ, sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh dường như bị cắt đôi. Một thanh kiếm vô hình, vừa được rút ra khỏi vỏ, nhuốm đầy ý chí hủy diệt.

Trước mặt Trần Phong, nhóm tu sĩ trẻ tuổi khoác trên mình áo bào thêu phù hiệu của Huyền Thiên Điện, một trong Tứ Đại Thánh Địa của Đại lục Thiên Nguyên, đều biến sắc. Người dẫn đầu, một thanh niên tuấn tú với ánh mắt kiêu ngạo, Lâm Phi, ngón tay vừa định vung lên chỉ trỏ, chợt khựng lại giữa không trung. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một uy thế cuồn cuộn không thể lý giải, như thể có một ngọn núi cổ xưa vừa thức tỉnh ngay trước mặt mình.

“Ngươi… nói gì cơ?” Lâm Phi nheo mắt, gằn từng chữ. Hắn là một trong những Thiên Kiêu trẻ tuổi nhất của Huyền Thiên Điện, tu vi đã đạt đến Chân Nguyên Cảnh hậu kỳ, chỉ cách Linh Hải Cảnh một bước. Hắn luôn được ca tụng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, được Thiên Đạo ưu ái, chưa từng gặp ai dám ngông cuồng đến vậy.

Trần Phong nhếch mép, không hề bận tâm đến sự phẫn nộ trong mắt đối phương. “Ta nói, nếu muốn tìm chết, ta sẵn lòng chỉ đường.” Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến những tu sĩ cấp thấp hơn đang vây xem phải lùi lại theo bản năng, khuôn mặt tái nhợt.

Một đệ tử Huyền Thiên Điện khác, đứng cạnh Lâm Phi, không kìm được mà quát lên: “Kẻ phàm phu hèn mọn từ hạ giới, dám vô lễ với Lâm sư huynh? Ngươi có biết Lâm sư huynh là ai không? Là Thiên Kiêu trẻ tuổi nhất của Huyền Thiên Điện, được trưởng lão tự tay điểm hóa, tương lai chắc chắn sẽ đạp chân lên đỉnh Linh Hải Cảnh, thậm chí là Thần Cảnh!”

Trần Phong liếc nhìn tên đệ tử kia, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng qua. Hắn không nói gì, nhưng luồng khí thế vừa bùng nổ của hắn lại ngưng tụ lại, tạo thành một áp lực vô hình đè ép. Tên đệ tử kia lập tức cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt, cổ họng ứ đọng, không thể thốt ra thêm một lời nào nữa. Mặt hắn đỏ bừng, rồi tái mét, hai chân run rẩy suýt khuỵu xuống.

Lâm Phi thấy vậy, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn biết, đối phương không phải kẻ tầm thường. Luồng khí thế kia đã vượt xa Chân Nguyên Cảnh bình thường, thậm chí có thể sánh ngang với cường giả Linh Hải Cảnh sơ kỳ. Nhưng điều đó càng khiến hắn tức giận. Một kẻ vô danh tiểu tốt từ hạ giới, lại dám ngang nhiên thể hiện sức mạnh trước mặt hắn, Thiên Kiêu của Huyền Thiên Điện?

“Ngươi có chút bản lĩnh.” Lâm Phi gằn giọng, bàn tay phải vươn ra, một luồng chân nguyên màu xanh lam ngưng tụ, biến thành một thanh kiếm khí dài ba thước, phát ra ánh sáng chói mắt. “Nhưng bản lĩnh đó, sẽ không đủ để ngươi sống sót sau khi khiêu khích Huyền Thiên Điện!”

Thanh kiếm khí rung lên bần bật, mang theo một luồng uy áp đáng sợ, hướng thẳng tới Trần Phong. Đây là một chiêu thức thăm dò, nhưng cũng ẩn chứa sát ý, muốn Trần Phong phải lộ ra chân tướng.

Trần Phong vẫn đứng im, không né tránh. Hắn khẽ thở dài, như thể đang đối mặt với một trò đùa trẻ con. Khi kiếm khí chỉ còn cách hắn một tấc, một gợn sóng không gian vô hình đột nhiên xuất hiện quanh cơ thể hắn. Kiếm khí của Lâm Phi, như một mũi tên đâm vào mặt nước, lập tức tan rã, biến mất không dấu vết, không hề tạo ra một tiếng động nào.

Cảnh tượng này khiến mọi người xung quanh sững sờ. Kiếm khí của Lâm Phi, dẫu chỉ là một chiêu thăm dò, cũng đủ để xé toạc một vách đá dày. Nhưng trước mặt Trần Phong, nó lại tan biến như sương khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự va chạm. Đó không phải là phòng thủ, mà giống như một sự bóp méo quy tắc vật lý, một sự hủy diệt ngay từ trong bản chất.

Lâm Phi trừng lớn mắt. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Thần thông gì đây? Hắn chưa từng thấy qua bất kỳ chiêu thức phòng thủ nào có thể hóa giải công kích của mình một cách triệt để đến vậy, như thể công kích đó chưa từng tồn tại.

“Ngươi…” Hắn định nói, nhưng Trần Phong đã cắt ngang. Hắn đột nhiên tiến lên một bước, không khí xung quanh như bị ép chặt, tạo ra một tiếng “rắc” nhẹ. Thân ảnh Trần Phong bỗng nhiên trở nên mơ hồ, như thể hắn đã hòa vào không gian, rồi lại hiện ra ngay trước mặt Lâm Phi, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Một bàn tay, mang theo ánh sáng màu xám nhạt, nhẹ nhàng đặt lên vai Lâm Phi. Bàn tay đó không có vẻ gì là mạnh mẽ, nhưng Lâm Phi lập tức cảm thấy toàn bộ chân nguyên trong cơ thể mình như bị đông cứng, không thể vận chuyển. Một luồng lực lượng kỳ lạ, vượt xa mọi hiểu biết của hắn, đang xuyên thấu vào kinh mạch, phong tỏa mọi thứ.

Trần Phong cúi đầu, ghé sát vào tai Lâm Phi, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Ngươi tự cho mình là Thiên Mệnh Chi Tử? Được Thiên Đạo ưu ái? Trong mắt ta, cái gọi là Thiên Đạo đó, cũng chỉ là một thứ có thể bị lật đổ. Huống hồ, là một kẻ tự xưng đại diện cho nó?”

Sức nặng trên vai Lâm Phi càng lúc càng tăng, không phải là sức nặng vật lý, mà là một loại uy áp tinh thần, một sự áp chế tuyệt đối. Hắn cảm thấy mình như một con kiến bị một vị thần giẫm đạp, mọi kiêu ngạo, mọi tự tin đều tan biến. Hắn muốn phản kháng, muốn bùng nổ, nhưng cơ thể hắn không nghe theo. Một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm tâm hồn dâng trào, đó là nỗi sợ hãi khi đối mặt với một kẻ vượt qua mọi giới hạn, một kẻ “dị số” thực sự.

Các đệ tử Huyền Thiên Điện khác lúc này mới hoàn hồn, thấy Lâm Phi bị chế trụ, lập tức rút kiếm, xông lên. “Ngươi dám động vào Lâm sư huynh? Tìm chết!”

Trần Phong không quay đầu lại. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng. Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là chân nguyên, mà là một loại lực lượng thuần túy hơn, mang theo ý chí bất khuất. Các đệ tử vừa xông lên lập tức bị đánh bay, thân thể va vào các bức tường đá xung quanh, nứt vỡ. May mắn là Trần Phong không có ý định giết người ngay tại đây, nên họ chỉ bị trọng thương, ngất lịm, chứ không phải tan xương nát thịt.

Trần Phong buông tay, Lâm Phi lập tức lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm áo. Hắn nhìn Trần Phong với ánh mắt đầy kinh hoàng, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn biết, nếu Trần Phong muốn, hắn đã chết không toàn thây từ lâu rồi.

“Đây chỉ là lời cảnh cáo.” Trần Phong lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua những kẻ đang ngã la liệt. “Ta đến Đại lục Thiên Nguyên không phải để gây sự, nhưng cũng không phải để chịu sự khinh bỉ của bất kỳ ai. Cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi, trong mắt ta, chỉ là một trò cười.”

Hắn quay lưng, không thèm nhìn lại Lâm Phi và nhóm đệ tử Huyền Thiên Điện đang sợ hãi đến cực điểm. Hắn sải bước đi, thân ảnh cao ngạo và bất khuất dần khuất sau đám đông đang xì xào bàn tán. Mỗi bước chân của hắn, dường như đều giẫm nát một phần nào đó của trật tự cũ, của những định kiến về “Thiên Mệnh”.

Trần Phong rời đi, để lại một Thiên Phong Thành đang chìm trong hỗn loạn và những lời đồn thổi điên cuồng. Sự kiện này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Đại lục Thiên Nguyên, đánh dấu sự xuất hiện của một “dị số” thực sự, một kẻ dám ngông cuồng thách thức Thiên Đạo, thách thức những “Thiên Mệnh Chi Tử” được ưu ái. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó bắt đầu trổ cành, vươn mình, sẵn sàng khuấy động cả Vạn Tượng Phong Vân.

Đối với Trần Phong, đây chỉ là khởi đầu. Hắn biết, con đường phía trước còn xa, còn nhiều “Thiên Mệnh Chi Tử” khác, nhiều thế lực đại diện cho “Thiên” khác. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường Nghịch Thiên, chính thức bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8