Nghịch Thiên
Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:04:09 | Lượt xem: 4

Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh tân của buổi sớm mai. Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên những đỉnh núi xa xăm, vẽ nên một khung cảnh hùng vĩ và tràn đầy sức sống. Linh Vân Thành, nơi hắn đã trải qua những tháng ngày đầu tiên của hành trình nghịch thiên, giờ đây đã lùi lại phía sau, trở thành một hồi ức. Hắn đã không còn là tên phế vật bị ruồng bỏ, mà là một cường giả đang từng bước lột xác, sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn lao hơn.

“Đại lục Thiên Nguyên…” Hắn lặp lại cái tên, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa phấn khích vừa thận trọng. Hắn biết, nơi đó không phải là Linh Vân Thành nhỏ bé, mà là một thế giới rộng lớn với vô vàn cơ duyên và hiểm nguy. Những tông môn hùng mạnh, những thế gia cổ xưa, và đặc biệt là những “Thiên Kiêu” được trời ưu ái, tất cả đều đang chờ đợi.

Trần Phong không chần chừ. Hắn vận chuyển công pháp, thân pháp như một làn gió, lướt đi giữa rừng cây rậm rạp. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh ngạc, mỗi bước chân đều ẩn chứa một loại quy luật huyền ảo, không hề gây ra tiếng động hay để lại dấu vết. Hắn không muốn quá phô trương, ít nhất là vào thời điểm này. Hắn cần thăm dò, cần thích nghi, trước khi chính thức đặt chân vào ván cờ lớn.

Càng đi về phía đông, cảnh vật càng trở nên rộng lớn. Những ngọn núi cao hơn, những con sông cuồn cuộn chảy xiết, và linh khí trong không khí cũng trở nên đậm đặc hơn hẳn. Thỉnh thoảng, Trần Phong lại bắt gặp những đoàn người tu luyện đang vội vã trên đường, hoặc những linh thú cấp cao đang ẩn mình trong rừng sâu. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí khác biệt, một sự nhộn nhịp mà Linh Vân Thành không thể có được.

Sau ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, Trần Phong cuối cùng cũng nhìn thấy một dấu hiệu của nền văn minh lớn. Một con đường lát đá xanh rộng lớn hiện ra trước mắt hắn, uốn lượn như một con rắn khổng lồ kéo dài đến tận chân trời. Trên con đường đó, không ngừng có những cỗ xe ngựa được linh thú kéo, những phi thuyền lướt trên không trung, và cả những cường giả ngự kiếm mà đi, tất cả đều mang theo khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở Linh Vân Thành.

Hắn dừng lại bên vệ đường, ẩn mình trong một lùm cây, quan sát. Hắn nghe loáng thoáng những cuộc nói chuyện về các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Huyền Âm Điện, hay gia tộc Liễu thị, Mộ Dung thị danh tiếng. Họ nhắc đến những cái tên với vẻ kính sợ và ngưỡng mộ, những cái tên của các vị trưởng lão, các Thiên Kiêu trẻ tuổi, những người được cho là mang trong mình Thiên Mệnh, là niềm hy vọng của cả đại lục.

“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Kiêu…” Trần Phong thầm nhẩm. Hắn không tin vào những thứ gọi là định mệnh được sắp đặt sẵn. Hắn tin vào ý chí, vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ để lật đổ mọi xiềng xích. Hắn chính là một kẻ nghịch thiên, một dị số. Nếu có Thiên Mệnh, hắn sẽ tự mình viết lại.

Tiếp tục hành trình, Trần Phong cuối cùng cũng nhìn thấy một thành trì khổng lồ sừng sững giữa bình nguyên. Những bức tường thành cao vút, được xây bằng loại đá không rõ nguồn gốc, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, dường như có cả trận pháp bảo vệ ẩn chứa bên trong. Trên cổng thành to lớn, ba chữ “Thiên Phong Thành” được khắc bằng những nét bút rồng bay phượng múa, ẩn chứa một loại ý chí cường đại, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải kính nể.

Thiên Phong Thành! Đây chính là một trong những đô thị lớn nhất của Đại lục Thiên Nguyên, là nơi tụ hội của vô số cường giả, là trung tâm giao thương và văn hóa của cả một vùng rộng lớn. Bước chân vào đây, Trần Phong biết mình đã chính thức đặt chân vào “Vạn Tượng Phong Vân”.

Khi Trần Phong hòa vào dòng người đông đúc tiến vào thành, hắn cảm nhận được hàng trăm luồng khí tức mạnh yếu khác nhau. Có những tu sĩ Luyện Khí Kỳ sơ cấp đang vội vã, cũng có những cường giả Nguyên Anh Kỳ, thậm chí là Hóa Thần Kỳ thoáng qua, mang theo khí thế uy áp. Khí tức của hắn hiện tại đã ổn định ở Trúc Cơ Kỳ viên mãn, nhưng hắn vẫn cố gắng che giấu một phần, chỉ để lộ ra mức Trúc Cơ Kỳ trung cấp, không quá nổi bật nhưng cũng không quá yếu ớt.

Thành phố bên trong còn hùng vĩ hơn cả vẻ bề ngoài. Những con phố rộng lớn, san sát những cửa hàng buôn bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp. Các quán rượu, lầu trà tấp nập khách ra vào. Không khí sôi động, náo nhiệt chưa từng thấy. Trần Phong cảm thấy như một con cá nhỏ vừa bơi ra biển lớn, tràn đầy tò mò và hứng thú.

Hắn tìm một quán trọ bình dân để nghỉ ngơi, vừa để thăm dò tình hình, vừa để lên kế hoạch tiếp theo. Trong quán trọ, hắn gọi vài món ăn đơn giản và ngồi lắng nghe những câu chuyện của những người xung quanh. Hầu hết các câu chuyện đều xoay quanh các tông môn lớn, những cuộc tranh giành tài nguyên, và đặc biệt là những tin tức về các Thiên Kiêu trẻ tuổi.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Liễu Như Yên của Liễu gia đã đột phá Kết Đan Kỳ ở tuổi hai mươi lăm! Thiên phú này quả thật là nghịch thiên, xứng danh là Thiên Mệnh Chi Nữ!” Một tu sĩ trung niên nói với vẻ kinh ngạc.

Một người khác tiếp lời: “Cái đó thì có gì đáng nói. Mộ Dung Hạo của Mộ Dung gia còn đáng sợ hơn. Hắn tự mình sáng tạo ra một bộ kiếm pháp, đánh bại một trưởng lão Kết Đan Kỳ đỉnh phong, tuy rằng chỉ là sơ bộ nhưng cũng đủ để chấn động toàn bộ Thiên Nguyên Thành rồi!”

“Ha ha, các ngươi quên mất rồi sao? Thiên Kiếm Tông còn có Lãnh Phong, hắn được cho là chuyển thế của một vị kiếm tiên cổ đại, một kiếm xuất ra, vạn vật đều phải cúi đầu!”

Trần Phong nhấm nháp trà, khẽ nhíu mày. Những cái tên đó, những câu chuyện đó, tất cả đều xoay quanh một chữ “Thiên”. Thiên phú, Thiên Mệnh, Thiên Kiêu. Dường như mọi người đều tin vào một loại số phận đã được định sẵn, rằng chỉ có những kẻ được trời ưu ái mới có thể vươn tới đỉnh cao.

Bỗng nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên từ phía cửa quán. Một đám người ăn mặc sang trọng, khí thế ngạo mạn bước vào. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Hắn mặc y phục thêu hình mây bay, khí tức rõ ràng đã đạt đến Kết Đan Kỳ sơ cấp, quanh thân ẩn hiện một loại uy áp vô hình. Đám người đi cùng hắn đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong, vây quanh hắn như những vệ tinh.

“Ồn ào quá!” Nam tử trẻ tuổi cau mày, ánh mắt lướt qua một lượt cả quán trọ, khiến mọi người đều phải im bặt. “Chỉ là một đám phàm phu tục tử, cũng dám bàn luận về các Thiên Kiêu. Thật nực cười!”

Hắn vừa nói, vừa nhìn về phía Trần Phong, người duy nhất vẫn đang thản nhiên nhấm nháp trà, không hề tỏ ra sợ hãi hay kính nể. Ánh mắt nam tử trẻ tuổi lóe lên vẻ khó chịu. “Ngươi kia, không nghe thấy lời ta nói sao? Hay là ngươi cũng tự cho mình là Thiên Kiêu?”

Trần Phong đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào nam tử kia. Ánh mắt hắn bình tĩnh, không chút gợn sóng. “Quán trọ là nơi công cộng, ta nghe gì, nói gì, có liên quan gì đến ngươi?”

Lời nói của Trần Phong vừa dứt, cả quán trọ như đóng băng. Không ai ngờ một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ trung cấp lại dám đối đáp với một cường giả Kết Đan Kỳ, lại còn là một Thiên Kiêu có tiếng như vậy. Đám tùy tùng của nam tử kia lập tức rút binh khí ra, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm Trần Phong.

Nam tử kia hơi sững sờ, rồi trên mặt hiện lên một nụ cười khẩy. “Ha! Thú vị! Lâu lắm rồi mới có kẻ dám nói chuyện với ta như vậy. Ngươi là ai? Đến từ tông môn nào? Hay là một kẻ không biết trời cao đất rộng muốn tìm chết?”

Trần Phong đứng dậy, chậm rãi bước về phía nam tử. Hắn không hề e ngại trước áp lực của đối phương. “Ta là Trần Phong, một kẻ du hành. Còn ngươi, ngươi là ai, lại dám tự xưng là ‘Thiên’?”

Cả quán trọ lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Câu nói của Trần Phong không chỉ là sự ngạo mạn, mà còn là một sự sỉ nhục trắng trợn đối với cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”. Nam tử kia, sau một thoáng bất ngờ, khuôn mặt lập tức trở nên vặn vẹo vì giận dữ.

“Ngươi muốn chết!” Hắn gằn giọng, một luồng linh lực cuồng bạo bùng nổ, chấn động cả không gian. Đám tùy tùng của hắn cũng lập tức lao tới, định vây công Trần Phong.

Trần Phong vẫn bình thản. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn đã sẵn sàng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Phong Vân, quả nhiên đã bắt đầu rồi.

“Muốn tìm chết?” Trần Phong bật cười khẽ, âm thanh như tiếng đá vỡ. “Vậy thì để ta xem, cái gọi là Thiên Kiêu của các ngươi, rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.”

Khí thế của hắn bỗng nhiên thay đổi, không còn sự bình lặng như trước, mà là một loại sắc bén khó tả, như một thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ, ẩn chứa uy năng hủy diệt. Hắn không phải là kẻ sẽ cúi đầu trước bất kỳ ai, đặc biệt là những kẻ tự cho mình là được “Thiên” ưu ái. Hắn là Trần Phong, là kẻ sẽ nghịch chuyển Thiên Đạo, lật đổ mọi định mệnh.

Trần Phong sẵn sàng, hắn đã chuẩn bị cho cuộc chiến Nghịch Thiên. Và Thiên Phong Thành này, chính là chiến trường đầu tiên của hắn trong Đại lục Thiên Nguyên rộng lớn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8