Nghịch Thiên
Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:02:17 | Lượt xem: 5

Cánh cổng không gian khép lại phía sau, để lại Trần Phong đứng vững trên một vách đá cheo leo, phóng tầm mắt ra xa. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, từng hơi thở như nuốt vào vô số tinh hoa trời đất. Nó không chỉ đơn thuần là nồng đậm, mà còn mang theo một sự cổ xưa, hùng vĩ mà thế giới cũ của hắn không thể sánh bằng. Dưới chân hắn, một biển mây trắng xóa trải dài vô tận, lấp ló những đỉnh núi cao chót vót như những ngón tay khổng lồ xuyên thủng bầu trời.

“Đại lục Thiên Nguyên…” Trần Phong thì thầm, giọng nói mang theo một sự phấn khích khó tả nhưng cũng đầy kiên định. Những luồng khí tức cường đại mà hắn cảm nhận được từ xa không hề khiến hắn run sợ, trái lại, chúng như những ngọn hải đăng mời gọi, thách thức ý chí Nghịch Thiên của hắn. Hắn không còn là Trần Phong của quá khứ, kẻ bị định nghĩa bởi sự yếu kém và số phận hẩm hiu. Giờ đây, hắn là một dị số, một kẻ mang theo hạt giống Nghịch Đạo đã nảy mầm, sẵn sàng phá vỡ mọi quy tắc.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn vào đan điền, khiến công pháp Nghịch Thiên trong cơ thể tự động vận chuyển, hấp thu và chuyển hóa. Tốc độ tu luyện ở đây chắc chắn sẽ nhanh hơn gấp bội, nhưng đồng thời, áp lực cũng sẽ lớn hơn rất nhiều. Hắn biết, cảnh giới tu luyện ở Đại lục Thiên Nguyên chắc chắn sẽ có những tầng nấc cao hơn, những cường giả khủng bố hơn. Nhưng điều đó càng thôi thúc hắn. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành một cường giả bình thường, mà là kẻ phá vỡ giới hạn, định nghĩa lại ý nghĩa của sức mạnh.

Trần Phong không vội vàng hành động. Hắn đứng trên vách đá, nhắm mắt lại, dùng thần niệm quét qua một vùng rộng lớn. Cảnh vật hùng vĩ, những dãy núi trùng điệp kéo dài đến tận chân trời, những khu rừng nguyên sinh cổ thụ đến hàng vạn năm tuổi tỏa ra sinh cơ bừng bừng. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những yêu thú mạnh mẽ, ẩn mình trong các thung lũng sâu thẳm, thậm chí có những luồng khí tức còn mạnh hơn cả những cường giả đỉnh phong mà hắn từng đối mặt ở tiểu thế giới. Đại lục Thiên Nguyên này giống như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, chứa đựng vô vàn bí ẩn và nguy hiểm.

Hắn cần thông tin. Hắn cần hiểu rõ về cấu trúc quyền lực, các tông môn lớn, các thế gia lâu đời, và đặc biệt là khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn từng nghe nói đến. Để Nghịch Thiên, trước hết phải hiểu “Thiên” là gì, và nó vận hành như thế nào ở thế giới này.

Trần Phong mở mắt, ánh nhìn quét qua một ngọn núi phía xa, nơi có một luồng khí tức yếu ớt hơn nhưng vẫn mang theo dấu vết của con người. Đó có thể là một thị trấn nhỏ, hoặc một trạm dịch. Hắn quyết định hạ xuống đó trước.

Thân hình Trần Phong hóa thành một vệt sáng, lao vút xuống dưới. Tốc độ của hắn cực nhanh, nhưng hắn vẫn cẩn trọng che giấu khí tức, không muốn gây chú ý quá sớm. Hắn không biết mình đang ở đâu trên Đại lục Thiên Nguyên rộng lớn này, nên việc thăm dò cẩn thận là ưu tiên hàng đầu.

Khi đến gần hơn, hắn nhận ra đó là một thung lũng nhỏ nằm giữa hai dãy núi. Bên trong thung lũng là một thị trấn nhỏ, được bao bọc bởi một bức tường đá đơn sơ. Khí tức của những người trong thị trấn không quá mạnh, chủ yếu ở cảnh giới Luyện Khí hoặc Trúc Cơ, chỉ có vài ba người đạt đến Kim Đan kỳ. Điều này cho thấy đây chỉ là một khu vực hẻo lánh, xa rời trung tâm của đại lục. Tuy nhiên, nó lại là điểm khởi đầu lý tưởng cho Trần Phong.

Hắn hạ xuống một khu rừng cách thị trấn vài dặm, thu hồi toàn bộ khí tức, chỉ giữ lại một chút dao động của một tu sĩ bình thường. Hắn không muốn mình trông quá nổi bật. Với kinh nghiệm từng lăn lộn ở tiểu thế giới, Trần Phong biết rằng sự kiêu ngạo thường dẫn đến diệt vong, đặc biệt là ở một thế giới mới đầy rẫy ẩn số như thế này.

Đi bộ xuyên qua khu rừng, Trần Phong phát hiện ra những loài cây lạ, những loại thảo dược mà hắn chưa từng thấy. Ngay cả những con thú nhỏ cũng mang theo một chút linh khí, cho thấy sự khác biệt về môi trường sống. Khoảng nửa canh giờ sau, hắn đã đứng trước cổng thị trấn.

Cổng thị trấn được canh gác bởi hai tu sĩ trẻ tuổi, cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ. Họ ăn mặc khá đơn giản, trên người có huy hiệu của một thế lực nhỏ. Khi Trần Phong đến gần, một trong số họ hơi nheo mắt, đánh giá hắn. Hắn trông có vẻ trẻ tuổi, khí tức không quá mạnh mẽ, nhưng lại có một sự bình tĩnh và tự tin khác thường. Họ chưa từng thấy loại tu sĩ này ở vùng này.

“Ngươi là ai? Đến từ đâu?” Một người lính gác hỏi, giọng điệu có chút cảnh giác.

Trần Phong mỉm cười, vẻ mặt hiền lành. “Tại hạ là Trần Phong, một tán tu vừa ngao du đến đây. Nghe nói thị trấn này yên bình, muốn vào nghỉ ngơi một chút.”

Người lính gác còn lại liếc nhìn Trần Phong từ đầu đến chân. “Tán tu? Ngươi đến từ vùng nào? Khí tức của ngươi có vẻ lạ.”

“Ta đến từ một vùng đất xa xôi ở phía Tây, nơi linh khí cằn cỗi.” Trần Phong nói dối không chớp mắt. “Vừa đến đây đã cảm thấy linh khí dồi dào, quả nhiên là vùng đất tốt.”

Hai người lính gác trao đổi ánh mắt. Vùng đất cằn cỗi phía Tây? Có lẽ là một tiểu thế giới nào đó vừa phi thăng lên, hoặc một vùng biên giới hẻo lánh. Với khí tức yếu ớt như vậy, chắc cũng không gây ra phiền phức gì. Hơn nữa, những kẻ từ vùng cằn cỗi thường mang theo chút tài nguyên độc đáo của vùng đó, có thể đổi lấy vật phẩm ở đây.

“Được thôi. Vào thị trấn cần nộp một viên hạ phẩm linh thạch.” Người lính gác đưa tay ra.

Trần Phong không chút do dự lấy ra một viên linh thạch từ túi trữ vật. Dù là hạ phẩm linh thạch, đối với hắn lúc này cũng không có gì đáng kể. Hắn còn rất nhiều linh thạch và tài nguyên từ tiểu thế giới cũ, đủ để hắn tiêu xài một thời gian dài ở đây.

Bước qua cánh cổng, Trần Phong cảm nhận được sự nhộn nhịp của thị trấn. Dù là một thị trấn nhỏ, nhưng vẫn có các cửa hàng bán dược liệu, pháp khí, công pháp, và cả các quán rượu, nhà trọ. Mức độ tu luyện của người dân ở đây cao hơn nhiều so với một thị trấn tương đương ở thế giới cũ của hắn. Điều này càng chứng tỏ tiềm năng của Đại lục Thiên Nguyên.

Hắn đi dạo một vòng, tai ngóng nghe những câu chuyện phiếm từ các quán trà, quán rượu. Đây là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin ban đầu. Hắn nghe thấy những tin tức về các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Các, Huyễn Nguyệt Cung. Hắn cũng nghe về những cuộc tranh giành tài nguyên, những vụ yêu thú tấn công, và đặc biệt là những lời ca ngợi về “Thiên Kiêu” của một vài tông môn nào đó.

“Ngươi nghe gì chưa? Thiên Kiêu của Thiên Kiếm Tông, kiếm tu Mộ Dung Thần, chỉ mới hai mươi tuổi đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, được dự đoán là sẽ đột phá Phá Hư cảnh trong vài năm tới!”

“Haiz, đó là Thiên Mệnh Chi Tử mà. Sinh ra đã mang theo khí vận, tu luyện như uống nước. Chúng ta những kẻ phàm phu tục tử, dù cố gắng đến mấy cũng khó lòng sánh bằng.”

“Đúng vậy, Mộ Dung Thần được chính vị tông chủ Thiên Kiếm Tông ca ngợi là người có thể kế thừa ý chí của kiếm tổ, thống nhất thiên hạ. Hắn còn được gọi là ‘Tiểu Kiếm Thần’ đấy.”

Những lời bàn tán này lọt vào tai Trần Phong. Hóa Thần đỉnh phong ở tuổi hai mươi? Quả nhiên là khủng khiếp. Ở thế giới cũ của hắn, đạt đến Hóa Thần cảnh đã là một đại năng, cần hàng trăm năm tu luyện. Nhưng ở đây, nó chỉ là điểm khởi đầu cho một “Thiên Kiêu”. Mộ Dung Thần, cái tên này khắc sâu vào tâm trí Trần Phong. Đây chính là một trong những đối thủ đầu tiên mà hắn sẽ phải đối mặt, một biểu tượng của “Thiên Mệnh” mà hắn muốn lật đổ.

Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” không phải là một khái niệm mơ hồ nữa. Nó là một sự thật hiển nhiên, một tầng lớp được định sẵn để đứng trên vạn người. Nhưng Trần Phong tin rằng, đó chỉ là một sự sắp đặt, một vở kịch được viết sẵn. Hắn, một kẻ vốn bị ruồng bỏ, một “phế vật” không có thiên phú, sẽ chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể thay đổi mọi thứ.

Trần Phong tìm một nhà trọ nhỏ, thuê một căn phòng đơn giản. Hắn cần một nơi an toàn để tu luyện và lên kế hoạch. Đêm đó, trong căn phòng tĩnh mịch, hắn lấy ra một tấm bản đồ thô sơ mà hắn đã mua được ở thị trấn. Nó chỉ hiển thị một phần nhỏ của Đại lục Thiên Nguyên, nhưng cũng đủ để hắn định hình được vị trí của mình và các tông môn lớn được nhắc đến.

Thiên Kiếm Tông nằm ở phía Đông, cách đây hàng vạn dặm. Để đến đó, hắn cần phải vượt qua nhiều khu vực nguy hiểm, băng qua các thành phố lớn và các tông môn nhỏ hơn. Đây sẽ là một hành trình dài, nhưng cũng là cơ hội để hắn làm quen với quy tắc của thế giới này, hấp thu sức mạnh và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu thực sự.

“Mộ Dung Thần… Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén. “Ta sẽ cho ngươi biết, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng chỉ là một thứ có thể bị Nghịch chuyển.”

Hắn ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp Nghịch Thiên. Linh khí tinh thuần của Đại lục Thiên Nguyên ào ạt tràn vào cơ thể hắn, được công pháp Nghịch Thiên chuyển hóa thành một loại năng lượng độc đáo, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt trong từng hơi thở. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai, nhưng Trần Phong đã sẵn sàng. Hắn sẽ là ngọn cờ đầu của sự Nghịch Thiên, một dị số phá vỡ mọi định luật của vũ trụ.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng, đổ bóng lên Đại lục Thiên Nguyên hùng vĩ, nơi một huyền thoại mới đang bắt đầu được viết nên. Trần Phong nhắm mắt, chìm sâu vào tu luyện, chuẩn bị cho những bước đi đầu tiên trong hành trình Nghịch Thiên vĩ đại của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8