Nghịch Thiên
Chương 158
Trần Phong hít thở sâu, không khí trong khu rừng nấm phát sáng mang theo một mùi hương lạ lẫm, vừa tươi mát vừa ẩn chứa chút vị kim loại nhàn nhạt. Nghịch Nguyên Lực trong cơ thể hắn không ngừng luân chuyển, mỗi tế bào đều như được kích thích, cộng hưởng với nguồn năng lượng hỗn loạn nhưng đầy sinh cơ nơi đây. Những cây nấm xanh biếc vươn mình trong bóng tối, phát ra thứ ánh sáng ma mị, chiếu rọi lên gương mặt kiên định của hắn.
Hắn không vội vàng tìm kiếm bảo vật hay cơ duyên. Ở một nơi như Huyết Nguyệt Mật Cảnh, những thứ đó tự khắc sẽ lộ diện khi thời cơ đến. Điều quan trọng hơn là cảm nhận, là hòa nhập, là thấu hiểu những quy luật dị biệt đang vận hành nơi đây. Nhóm Lạc huynh đã lạc hậu phía sau, họ sẽ đi theo con đường mà “Thiên Mệnh” đã vạch sẵn cho những “Thiên Kiêu” như họ. Còn hắn, Trần Phong, sẽ tự mình khai phá một con đường không ai ngờ tới.
Hắn chậm rãi bước đi, không một tiếng động. Làn da hắn như cảm nhận được những dao động vi tế của linh khí xung quanh, không phải linh khí thuần túy, mà là một sự pha trộn phức tạp của sinh mệnh, tử khí, và cả những tàn dư của các quy tắc cổ xưa. Những cây nấm phát sáng không chỉ đơn thuần là thực vật, chúng dường như là những sinh vật sống, hít thở và trao đổi năng lượng với môi trường xung quanh một cách kỳ lạ.
Nghịch Nguyên Lực trong đan điền của Trần Phong như một con sông chảy ngược dòng, nó không hấp thụ linh khí theo cách thông thường, mà là “thẩm thấu” và “phân giải” những năng lượng dị biệt này, biến chúng thành một phần sức mạnh của riêng hắn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một cây nấm. Cảm giác lành lạnh, mềm mại, nhưng đồng thời lại có một luồng năng lượng nhỏ truyền vào lòng bàn tay hắn, như một sự chào đón, hay một lời cảnh báo.
Trong vô thức, Trần Phong cảm nhận được rằng, sâu bên dưới khu rừng nấm này, có một thứ gì đó đang ngủ yên. Một nguồn năng lượng khổng lồ, bị chôn vùi bởi thời gian và sự hỗn loạn của Mật Cảnh. Nó không phải là linh mạch, cũng không phải là bảo vật. Nó giống như một “nhịp đập”, một “trái tim” của chính Huyết Nguyệt Mật Cảnh, hoặc một phần của nó.
Hắn ngừng lại trước một vách đá dốc đứng, được bao phủ bởi những dây leo xanh biếc và những bông nấm khổng lồ, phát ra ánh sáng rực rỡ hơn hẳn những nơi khác. Vách đá này dường như là ranh giới của một khu vực đặc biệt. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, phả ra từ khe nứt nhỏ ẩn giữa những cụm nấm. Khác với sự hỗn loạn bên ngoài, khí tức này mang theo một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi ở nơi đó.
Trần Phong nhắm mắt lại. Nghịch Nguyên Lực tuôn trào, bao phủ lấy toàn thân. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng “ý” để cảm nhận. Trong tâm trí hắn, vách đá không còn là vật chất cứng rắn, mà là một bức màn năng lượng phức tạp, với vô số đường vân đan xen. Những đường vân đó, hắn mơ hồ nhận ra, chính là những quy tắc cổ xưa, những ấn ký của một nền văn minh đã lụi tàn, hay của một tồn tại siêu việt nào đó.
Hắn phát hiện ra rằng, những đường vân này tạo thành một loại trận pháp tự nhiên, một phong ấn vô hình mà chỉ những người mang “Thiên Mệnh” hoặc sở hữu một loại huyết mạch đặc biệt mới có thể cảm ứng và mở ra. Những người khác, dù mạnh đến đâu, cũng chỉ có thể phá hủy bằng vũ lực thô bạo, nhưng điều đó sẽ làm sụp đổ toàn bộ khu vực, và có thể là cả Mật Cảnh.
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi Trần Phong. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Hắn không phải là Thiên Mệnh Chi Tử, hắn là kẻ Nghịch Thiên. Hắn không cần tuân theo quy tắc đã định. Nghịch Nguyên Lực của hắn không phải để “mở” phong ấn, mà là để “lách” qua nó, để “đảo ngược” logic vận hành của nó.
Hắn vươn tay, không chạm vào vách đá, mà đặt lòng bàn tay cách đó một tấc. Nghịch Nguyên Lực từ từ tuôn ra, không ồ ạt, mà tinh tế như những sợi tơ vô hình. Thay vì đối kháng, hắn lại để Nghịch Nguyên Lực của mình mô phỏng và rồi đảo ngược những dao động của trận pháp. Nó giống như một chiếc chìa khóa vạn năng, không phải để khớp với ổ khóa, mà là để thay đổi cấu trúc của ổ khóa.
Cảm giác ban đầu là một sự kháng cự mạnh mẽ, như thể vách đá đang từ chối sự can thiệp của hắn. Nhưng Nghịch Nguyên Lực không phải là thứ có thể bị từ chối dễ dàng. Nó len lỏi vào từng kẽ hở của quy tắc, từng điểm yếu của phong ấn. Dần dần, một khe nứt nhỏ xuất hiện trên vách đá, không phải là vết nứt vật lý, mà là một sự biến dạng của không gian, một đường hầm xoắn ốc hiện ra.
Bên trong đường hầm, không phải bóng tối, mà là một ánh sáng yếu ớt màu vàng cam, ấm áp và mời gọi. Khí tức cổ xưa từ khe nứt ban nãy giờ trở nên rõ ràng hơn, mang theo một cảm giác trang nghiêm, thần bí, như một lời thì thầm từ hàng vạn năm trước. Đây chắc chắn là một nơi đã bị phong ấn từ rất lâu, một bí mật được bảo vệ bởi chính “ý chí” của Mật Cảnh, hoặc của một thế lực nào đó đã tạo ra nó.
Trần Phong không chút do dự, bước vào trong. Đường hầm xoắn ốc lập tức khép lại phía sau hắn, như chưa từng tồn tại. Bên trong, không gian bỗng trở nên rộng lớn lạ thường, như thể hắn đã đi xuyên qua một cánh cửa không gian, đến một tiểu thế giới khác.
Đây là một hang động khổng lồ, được thắp sáng bởi một khối thạch nhũ vàng óng ánh trên trần, nhỏ giọt từng giọt chất lỏng vàng kim lấp lánh xuống một hồ nước trong vắt bên dưới. Hồ nước không hề gợn sóng, phản chiếu lại ánh sáng vàng cam, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Xung quanh hồ, những bức bích họa cổ xưa được khắc trên vách đá, mô tả những hình ảnh mơ hồ về các vị thần linh, những sinh vật khổng lồ, và những cuộc chiến tranh long trời lở đất.
Nhưng điều khiến Trần Phong chú ý nhất lại là trung tâm hồ nước. Một bệ đá cổ xưa nổi lên, trên đó đặt một vật phẩm kỳ lạ. Nó là một viên ngọc bội, nhưng không phải là ngọc bội thông thường. Nó có hình dạng của một con rồng đang cuộn mình, nhưng toàn thân nó lại được tạo thành từ những mảnh vỡ nhỏ li ti, phát ra ánh sáng ngũ sắc yếu ớt, như thể nó được ghép lại từ vô số tinh thể vũ trụ. Và điều đặc biệt nhất, chính là luồng khí tức phát ra từ nó.
Luồng khí tức đó không phải linh khí, cũng không phải nguyên lực. Nó là một loại “ý chí”, một “tư duy” cổ xưa, mang theo sự uy nghiêm của “Thiên”, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một nỗi đau đớn khôn cùng, một sự bất lực đã bị phong ấn từ lâu. Trần Phong cảm thấy Nghịch Nguyên Lực trong cơ thể hắn đang rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự cộng hưởng lạ thường.
Hắn tiến lại gần hồ nước. Khi hắn đứng trên bờ, một dòng chữ cổ bỗng nhiên hiện lên trên mặt hồ, phát ra ánh sáng vàng. Dòng chữ viết bằng một ngôn ngữ cổ xưa, nhưng thông qua Nghịch Nguyên Lực, Trần Phong lại có thể hiểu được ý nghĩa của nó:
“Kẻ mang Thiên Mệnh, bước qua cánh cửa này. Thừa hưởng ý chí của Thượng Thiên, gánh vác sứ mệnh vạn giới. Ai nghịch Thiên, tất bị Thiên tru!”
Trần Phong bật cười, tiếng cười vang vọng khắp hang động, mang theo sự khinh thường và thách thức. “Thiên Mệnh? Thiên tru?”
Hắn không bước qua, mà nhảy thẳng xuống hồ nước. Nước hồ lạnh buốt nhưng không hề thấm ướt y phục hắn. Hắn bơi thẳng đến bệ đá, ánh mắt khóa chặt vào viên ngọc bội. Ngay khi hắn chạm tay vào viên ngọc bội hình rồng, một luồng ý chí khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, cố gắng chiếm lấy ý thức hắn, ép buộc hắn phải quỳ phục.
Đó là ý chí của “Thiên”, hay một tồn tại nào đó tự xưng là “Thiên”, một sự áp đặt tuyệt đối, một quy tắc không thể bị bẻ cong. Nó muốn hắn chấp nhận “Thiên Mệnh”, muốn hắn trở thành một con rối của “Thiên”.
“Ngươi muốn ta chấp nhận Thiên Mệnh ư?” Trần Phong gầm lên trong tâm trí, Nghịch Nguyên Lực bùng phát dữ dội, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ ý thức hắn. “Ta là kẻ Nghịch Thiên! Ta sẽ không bao giờ quỳ phục trước thứ gọi là Thiên Mệnh!”
Nghịch Nguyên Lực không chỉ chống đỡ, mà còn bắt đầu “phân giải” luồng ý chí của “Thiên”. Nó giống như một virus, xâm nhập vào hệ thống của “Thiên”, tìm kiếm những lỗ hổng, những điểm yếu. Trần Phong cảm thấy mình đang đối đầu không phải với một thực thể, mà là với một khái niệm, một quy tắc đã được khắc sâu vào vũ trụ.
Trong khoảnh khắc đó, những mảnh vỡ trên viên ngọc bội bắt đầu rung lên dữ dội, rồi một vài mảnh nhỏ nứt ra, rơi xuống hồ. Không phải vì bị phá hủy, mà như thể nó đang “thức tỉnh”, hay đang “thay đổi”. Từ những vết nứt, một luồng ánh sáng khác bùng lên, không phải ánh sáng của “Thiên”, mà là một ánh sáng hỗn loạn, mang theo sự phản kháng, sự bất khuất.
Trần Phong biết, hắn đã tìm thấy thứ mà hắn cần. Đây không phải là một viên ngọc bội bình thường, mà là một tàn phiến của một “Đạo” cổ xưa, một “Đạo” đã từng bị “Thiên” trấn áp, và giờ đây, nó đang chờ đợi một kẻ “Nghịch Thiên” để được giải phóng. Nó không ban cho hắn “Thiên Mệnh”, mà nó trao cho hắn “Cơ duyên Nghịch Đạo”.
Hắn nắm chặt viên ngọc bội, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang chảy vào cơ thể. Giờ đây, hắn không chỉ có Nghịch Nguyên Lực, mà còn có được một phần “Ý chí Nghịch Đạo” từ tàn phiến này. Huyết Nguyệt Mật Cảnh, nơi từng được coi là bệ phóng cho các Thiên Mệnh Chi Tử, đã trở thành điểm khởi đầu cho một kẻ Nghịch Thiên. Sân khấu đã sẵn sàng, và màn trình diễn của hắn, vừa mới bắt đầu.