Nghịch Thiên
Chương 157
Trần Phong bước qua khe nứt đỏ máu, cảm giác đầu tiên không phải là bóng tối hay sự lạnh lẽo, mà là một làn sóng nhiệt ẩm ướt, đặc quánh như máu tươi xộc thẳng vào xoang mũi. Không khí nặng nề, mang theo mùi tanh nồng của sắt và một chút hương vị ngọt ngào đến rợn người, như thể hàng ngàn sinh linh đã tan rã tại nơi đây. Ánh sáng lờ mờ chiếu rọi từ những tinh thể màu đỏ sẫm mọc lởm chởm trên vách đá xung quanh, hắt lên một thế giới nhuốm màu huyết sắc, u ám và đầy vẻ chết chóc.
Dưới chân hắn là một lớp đất đá vụn nát, ẩm ướt, xen lẫn những cành cây khô héo và xương cốt đã hóa thạch. Không gian rộng lớn hơn Trần Phong tưởng, mở ra một thung lũng sâu hun hút, nơi những luồng sương mù đỏ sẫm lượn lờ, che khuất tầm nhìn xa. Linh khí trong Huyết Nguyệt Mật Cảnh hỗn loạn đến cực điểm, mang theo một năng lượng xâm thực đáng sợ, dường như muốn xuyên phá mọi phòng ngự của cơ thể tu sĩ, ăn mòn kinh mạch và thần hồn.
Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận rõ rệt sự khắc nghiệt của môi trường này. Đối với tu sĩ bình thường, việc hít thở và hấp thu linh khí ở đây chẳng khác nào tự sát. Nhưng hắn thì khác. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, một luồng Nghịch Nguyên Lực thuần khiết tỏa ra, thanh lọc mọi tạp chất trong không khí trước khi chúng kịp chạm vào cơ thể hắn. Không những vậy, luồng năng lượng huyết sắc hỗn loạn kia, sau khi được Nghịch Nguyên Lực tinh luyện, lại trở thành một nguồn dinh dưỡng hiếm có, bổ sung vào kinh mạch hắn một cách từ từ.
“Quả nhiên, đây là nơi mà kẻ Nghịch Thiên như mình mới có thể thực sự phát huy.” Trần Phong thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không hề ngạc nhiên. Kể từ khi đoạt được tàn phiến ngọc bội cổ xưa và thức tỉnh Nghịch Nguyên Lực, hắn đã nhận ra rằng con đường tu luyện của mình hoàn toàn khác biệt. Những thứ là độc dược với người khác, với hắn lại có thể là cơ duyên. Đây chính là “dị số” mà hắn muốn chứng minh.
Hắn bắt đầu bước đi, cẩn trọng nhưng không chút do dự. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động đáng kể. Hắn không vội vàng khám phá, mà dùng thần thức quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá, từng luồng sương mù. Dù Nghịch Nguyên Lực giúp hắn miễn nhiễm với năng lượng độc hại, nhưng những nguy hiểm vật lý, những sinh vật biến dị hay cấm chế cổ xưa vẫn có thể tồn tại.
Chỉ vài phút sau, một tiếng gầm gừ khô khốc vang lên từ phía trước. Từ trong màn sương đỏ, một bóng dáng khổng lồ với sáu chân sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu lao ra. Đó là một Huyết Nguyệt Cự Bức, một loại dơi khổng lồ bị nhiễm độc bởi linh khí Huyết Nguyệt, trở nên hung tợn và khát máu. Nó mang theo một luồng gió tanh tưởi, móng vuốt sắc bén chĩa thẳng vào Trần Phong.
Trần Phong vẫn đứng yên, đợi cho con cự bức đến gần. Khi nó chỉ còn cách hắn chừng một trượng, hắn mới đột ngột ra tay. Một đạo kiếm khí vô hình, được ngưng tụ từ Nghịch Nguyên Lực, xé toạc không khí. Nó không có màu sắc rực rỡ, không có uy thế kinh thiên động địa, nhưng lại vô cùng sắc bén và tinh chuẩn. Kiếm khí xuyên thẳng qua đầu con cự bức, không chút trở ngại. Con quái vật còn chưa kịp rên rỉ, thân thể khổng lồ đã cứng đờ, rồi đổ sụp xuống, hóa thành một đống tro bụi huyết sắc ngay lập tức.
“Năng lượng Huyết Nguyệt này có vẻ dễ bị Nghịch Nguyên Lực phân giải.” Trần Phong trầm ngâm. Điều này là một lợi thế cực lớn. Hắn có thể dễ dàng tiêu diệt những sinh vật bị nhiễm độc, thậm chí có thể thu nạp một phần năng lượng của chúng để bổ sung cho bản thân.
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn vào thung lũng. Mật Cảnh này rộng lớn hơn hắn tưởng, và có vẻ như không có lối đi cố định. Hắn phải tự tìm đường, dựa vào cảm nhận của Nghịch Nguyên Lực và trực giác nhạy bén của mình. Càng đi sâu, những tinh thể đỏ càng mọc dày đặc, một số thậm chí phát ra ánh sáng nhấp nháy, tựa như những nhịp đập của một trái tim khổng lồ.
Bỗng nhiên, thần thức của Trần Phong bắt được một dao động năng lượng khác, không phải từ sinh vật biến dị, mà từ tu sĩ. Hơn nữa, đó là một nhóm người, không ít hơn năm người, đang di chuyển với tốc độ khá nhanh về phía tây bắc, cách hắn khoảng vài dặm. Hắn quyết định theo dõi từ xa. Đây là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu thêm về Huyết Nguyệt Mật Cảnh và những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”.
Trần Phong vận dụng thân pháp, hòa mình vào màn sương mù đỏ sẫm, di chuyển một cách vô hình. Hắn giữ một khoảng cách an toàn, chỉ đủ để nghe rõ những cuộc nói chuyện của nhóm người kia. Họ là những tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, mang theo những bảo khí lấp lánh, rõ ràng là xuất thân từ những thế lực lớn. Tiếng cười nói kiêu ngạo của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Mật Cảnh.
“Ha ha, Lạc huynh quả nhiên là Thiên Kiêu của Lạc Gia, mới vào Mật Cảnh đã tìm thấy con đường chính xác nhất để đến Huyết Nguyệt Hồ.” Một nam tu sĩ áo xanh nói, vẻ mặt nịnh nọt.
Người được gọi là Lạc huynh là một thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm, trên người tản ra một luồng linh lực hùng hậu. Hắn mỉm cười đắc ý: “Chư vị quá khen. Chẳng qua là ta có một chút cảm ứng đặc biệt với Thiên Đạo, có thể nhận biết được nơi nào có cơ duyên lớn mà thôi. Dù sao, Huyết Nguyệt Hồ là nơi hội tụ linh khí tinh túy nhất của Mật Cảnh này, Huyết Nguyệt Chi Tủy chắc chắn sẽ ở đó. Đây chính là thiên cơ, không phải ai cũng có thể nắm giữ.”
“Đúng vậy, Lạc huynh chính là Thiên Mệnh Chi Tử của thế hệ này. Những kẻ phàm phu tục tử khác, dù có vào được Mật Cảnh, e rằng cũng chỉ quanh quẩn ở vòng ngoài mà thôi, không thể nào cạnh tranh với Lạc huynh được.” Một nữ tu sĩ váy hồng phụ họa, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Lạc huynh.
Trần Phong ẩn mình trong sương mù, nghe rõ từng lời. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên cơ?” Hắn cười khẩy trong lòng. Hắn đã từng bị coi là phế vật, bị số phận ruồng bỏ. Giờ đây, hắn đang ở đây, ngay trong cái Mật Cảnh mà những kẻ tự xưng là Thiên Mệnh kia đang tìm kiếm, và hắn đang hấp thu năng lượng mà chúng coi là độc hại. Sự trớ trêu này khiến hắn cảm thấy thú vị.
Bỗng nhiên, Lạc huynh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua màn sương mù xung quanh. “Có kẻ đang theo dõi chúng ta.”
Bốn người còn lại lập tức cảnh giác, rút ra bảo khí. “Là ai? Kẻ nào dám!”
Trần Phong hơi nhướng mày. Thần thức của Lạc huynh này quả nhiên không tệ, có thể phát hiện ra hắn dù hắn đã ẩn giấu rất kỹ. Tuy nhiên, hắn không có ý định rút lui. Hắn muốn xem, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử này sẽ làm gì.
Hắn khẽ bước ra khỏi màn sương, hiện thân trước mặt nhóm người kia. Vẫn là bộ áo bào đen đơn giản, gương mặt bình tĩnh, không chút biểu cảm. Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến nhóm người kia giật mình.
“Ngươi là ai? Sao lại lẻn theo dõi chúng ta?” Lạc huynh lạnh giọng hỏi, ánh mắt đầy sự dò xét và kiêu ngạo. Hắn nhìn Trần Phong từ đầu đến chân, không thấy bất kỳ dấu hiệu của thế lực lớn nào, trang phục cũng bình thường, không chút phô trương. Điều này khiến hắn càng thêm khinh thường.
Trần Phong không trả lời, chỉ lẳng lặng quan sát bọn họ. Hắn muốn xem phản ứng của những kẻ tự cho mình là cao quý này. Hắn không cần phải chứng tỏ bản thân bằng lời nói, hành động mới là câu trả lời tốt nhất.
“Hừ, một kẻ phàm phu tục tử không biết từ đâu chui ra, còn dám giả thần giả quỷ ở đây.” Nam tu sĩ áo xanh khinh miệt nói, giơ thanh kiếm trong tay lên, chỉ vào Trần Phong. “Ngươi có biết chúng ta là ai không? Ngươi có biết Lạc huynh là Thiên Kiêu của Lạc Gia không? Mau cút đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Trần Phong nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch. Phàm phu tục tử? Hắn đã nghe danh xưng đó quá nhiều lần. Nhưng mỗi lần nghe, hắn lại càng thêm quyết tâm chứng minh rằng, cái gọi là đẳng cấp hay xuất thân không quyết định tất cả. Hắn chính là một dị số, một kẻ sẽ phá vỡ mọi quy tắc.
Lạc huynh giơ tay ra hiệu cho đồng bọn dừng lại, ánh mắt vẫn găm chặt vào Trần Phong. “Ngươi có vẻ không phải tu sĩ bình thường. Cảm giác áp bức từ ngươi rất yếu, gần như không có, nhưng ta lại cảm nhận được một sự khác biệt kỳ lạ. Ngươi tu luyện công pháp gì?” Hắn có vẻ tò mò hơn là tức giận, nhưng sự kiêu ngạo vẫn không hề che giấu.
“Không cần biết.” Trần Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự lạnh lùng khó tả. “Huyết Nguyệt Mật Cảnh này là nơi Thiên Đạo lựa chọn, nhưng cũng là nơi mà Thiên Đạo không thể chạm tới. Ta đến đây, không phải để theo dõi các ngươi, mà là để tìm kiếm con đường của riêng mình.”
Câu nói của Trần Phong khiến nhóm người kia sửng sốt. “Thiên Đạo không thể chạm tới?” Lạc huynh nhíu mày. “Ngươi nói lời ngông cuồng gì vậy? Ai mà không chịu sự chi phối của Thiên Đạo? Ngươi đang mạo phạm Thiên Uy!”
“Mạo phạm?” Trần Phong bật cười khẽ, nhưng nụ cười không hề có ý vui vẻ, mà là một sự mỉa mai sâu sắc. “Ta vốn dĩ đã là kẻ Nghịch Thiên. Thiên Uy đối với ta, chỉ là một khái niệm để phá vỡ.”
Lời nói này vừa dứt, một luồng khí thế vô hình từ Trần Phong đột ngột bộc phát, không phải là uy áp của cảnh giới, mà là một ý chí kiên định đến mức đáng sợ, một sự đối kháng trực diện với mọi quy tắc của vũ trụ. Luồng khí thế này không nhắm vào nhóm người Lạc huynh, nhưng lại khiến họ cảm thấy một áp lực vô hình, một sự bất an khó tả trong tâm hồn.
Lạc huynh chợt cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Hắn chưa từng gặp ai có khí chất như vậy. Kẻ này, không có vẻ ngoài cường đại, nhưng lại mang đến một cảm giác nguy hiểm còn hơn cả những cường giả hắn từng đối mặt. Hắn không phải là kẻ ngu ngốc, hắn biết rằng đôi khi, vẻ ngoài lại là sự đánh lừa lớn nhất.
“Ngươi… Ngươi dám nói mình là Nghịch Thiên? Ngươi muốn đối kháng với Thiên Đạo?” Nữ tu sĩ váy hồng kinh hãi thốt lên. Đối với họ, Thiên Đạo là tối thượng, là quy tắc không thể lay chuyển.
“Nếu Thiên Đạo bất công, ta sẽ Nghịch Thiên.” Trần Phong đáp lại, ánh mắt kiên định, không chút dao động. “Các ngươi cứ tiếp tục con đường Thiên Mệnh của mình. Ta sẽ đi con đường Nghịch Thiên của ta. Huyết Nguyệt Mật Cảnh này, cuối cùng sẽ chứng minh, ai mới là người được lựa chọn.”
Nói xong, Trần Phong không đợi phản ứng của nhóm Lạc huynh, hắn quay người, hóa thành một bóng đen mờ ảo, nhanh chóng chìm vào màn sương mù đỏ sẫm, biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ trong tích tắc. Tốc độ của hắn nhanh đến mức, ngay cả Lạc huynh cũng không thể nhìn rõ được thân pháp.
“Hắn… hắn đi rồi?” Nam tu sĩ áo xanh ngạc nhiên nói, vẫn còn cầm chặt thanh kiếm.
Lạc huynh đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nơi Trần Phong biến mất. Sắc mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. Hắn không biết Trần Phong là ai, cũng không biết kẻ đó đến từ đâu. Nhưng câu nói “Nếu Thiên Đạo bất công, ta sẽ Nghịch Thiên” đã ghim sâu vào tâm trí hắn, cùng với luồng khí thế kỳ lạ kia. Kẻ này, chắc chắn không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn là một “dị số” thực sự.
“Một kẻ điên rồ dám mạo phạm Thiên Đạo, sớm muộn gì cũng bị Thiên Kiếp đánh chết.” Nữ tu sĩ váy hồng bĩu môi nói, cố gắng xua tan cảm giác bất an trong lòng.
Lạc huynh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn cảm thấy một cảm giác bất an mơ hồ. Huyết Nguyệt Mật Cảnh này, vốn dĩ là một cơ duyên lớn cho những Thiên Kiêu như hắn, giờ đây, lại xuất hiện một kẻ dị thường như vậy. Liệu đây có phải là điềm báo cho một sự thay đổi nào đó?
Trần Phong đã đi xa, nhưng những lời nói của hắn, ý chí Nghịch Thiên của hắn, đã gieo một hạt giống nghi vấn trong lòng Lạc huynh. Hắn không biết rằng, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện sẽ rung chuyển toàn bộ Đại Lục, và chính hắn, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, sẽ phải đối mặt với một kẻ Nghịch Thiên thực sự.
Trong khi đó, Trần Phong đã di chuyển đến một khu vực khác, nơi những cây nấm phát sáng màu xanh biếc mọc dày đặc, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo. Hắn không còn nghĩ về nhóm Lạc huynh nữa. Hắn biết, con đường của hắn là độc nhất. Huyết Nguyệt Mật Cảnh này, chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình Nghịch Thiên của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân, sức mạnh của một “dị số”, có thể thay đổi số phận, có thể lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh” đã được sắp đặt.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận Nghịch Nguyên Lực dâng trào trong cơ thể, hòa mình vào sự hỗn loạn của Mật Cảnh. Sân khấu đã sẵn sàng, và kẻ Nghịch Thiên đã chính thức bắt đầu màn trình diễn của mình.