Nghịch Thiên
Chương 155
Ngọn gió sớm se lạnh mơn man qua khuôn mặt Trần Phong, mang theo một làn hương đất ẩm và nhựa cây non từ dãy núi phía xa. Hắn hít sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong không khí, dồi dào và thuần khiết hơn hẳn so với những nơi hắn từng đặt chân đến ở tiểu thế giới. Đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục, nơi mà những câu chuyện về các cường giả siêu phàm, những tông môn cổ lão và những bí ẩn ngàn năm được thêu dệt. Sân khấu lớn đã mở ra, và hắn, một kẻ vốn bị định danh là phế vật, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa để lật đổ mọi định kiến.
“Mặc Ảnh,” Trần Phong khẽ gọi, giọng nói trầm ổn, pha chút hưng phấn khó tả. “Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?”
Mặc Ảnh, vẫn giữ nguyên vẻ cung kính, cúi đầu đáp: “Thưa Chủ nhân, đã hoàn tất. Pháp trận dịch chuyển đã được kích hoạt, điểm đến là Thạch Ảnh Thành, một thành phố trung tâm ở rìa phía Tây Thiên Nguyên Đại Lục. Từ đó, chúng ta có thể dễ dàng hòa mình vào dòng người, thu thập tin tức và tìm kiếm mục tiêu đầu tiên của mình.”
Trần Phong gật đầu, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Mặc Ảnh. “Tốt. Kể từ giờ, ta sẽ không còn là ‘Chủ nhân’ của ngươi ở nơi công cộng. Ngươi là Mặc Ảnh, tùy tùng của ta, Trần Phong. Hãy chuẩn bị tâm lý. Thiên Nguyên Đại Lục không phải là nơi bình yên như Thiên Cực Các. Sức mạnh và quyền thế sẽ nói lên tất cả, và những kẻ tự xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ sẽ xuất hiện như nấm sau mưa.”
“Thuộc hạ đã rõ,” Mặc Ảnh đáp, trong lòng không khỏi cảm khái. Chủ nhân của hắn, Trần Phong, giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Không còn là thiếu niên bị chèn ép, mà là một cường giả thực sự, mang trong mình khí chất của một kẻ nghịch thiên, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ thế lực nào.
Trần Phong quay người, bước về phía trung tâm đại điện, nơi một pháp trận dịch chuyển cổ xưa đang phát ra ánh sáng lam nhạt. Hắn không hề do dự. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ, một lời tuyên chiến với định mệnh đã an bài. Hắn không cần được “Thiên” ban phước, hắn sẽ tự tay tạo ra phước lành cho chính mình và những người hắn muốn bảo vệ.
Khi Trần Phong đứng vào giữa pháp trận, Mặc Ảnh cũng theo sát phía sau. Linh lực cuồn cuộn dâng trào từ các đường nét khắc trên mặt đất, bao phủ hai người trong một màn sương mờ ảo. Cảm giác không gian vặn vẹo ập đến, nhưng Trần Phong đã quen với những lần dịch chuyển qua các tiểu thế giới trước đây. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi của quy tắc không gian xung quanh. Khi ánh sáng đạt đến đỉnh điểm chói lòa, và cảm giác xé rách không gian lắng xuống, Trần Phong mở mắt. Một thế giới hoàn toàn mới hiện ra trước mắt hắn.
Họ đang ở trong một gian phòng rộng lớn, trang trí giản dị nhưng không kém phần trang nghiêm. Cánh cửa đá nặng nề mở ra, dẫn lối đến một con phố đông đúc và ồn ào. Thạch Ảnh Thành – cái tên đã nói lên phần nào kiến trúc của nó. Những tòa nhà cao vút được xây bằng đá xám, vững chãi và cổ kính, mang một vẻ đẹp hùng vĩ mà hắn chưa từng thấy ở tiểu thế giới.
Linh khí ở đây đậm đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như sương khói mỏng. Những người qua lại trên phố đều là tu sĩ, với đủ loại trang phục, khí chất khác nhau. Cảnh giới tu luyện của họ cũng vượt xa những gì Trần Phong từng chứng kiến. Hắn nhận thấy không ít người ở cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí còn có vài luồng khí tức mạnh mẽ hơn, đạt đến Hóa Thần, lướt qua nhanh như điện. Điều này khiến Trần Phong không khỏi nhíu mày, nhưng cũng không hề sợ hãi, ngược lại, hắn càng thêm hưng phấn.
“Cảnh giới Hóa Thần ở đây dường như không hiếm hoi như ta nghĩ,” Trần Phong lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho Mặc Ảnh nghe thấy.
Mặc Ảnh khẽ gật đầu. “Thưa Chủ nhân, Thiên Nguyên Đại Lục là một trong ba đại lục chính của giới phàm nhân. Cường giả như mây, tông môn như rừng. Một thành phố như Thạch Ảnh Thành, tuy chỉ ở rìa, nhưng cũng là nơi tụ hội của không ít tu sĩ có tiềm lực. Những cảnh giới cao hơn, như Luyện Hư hay Hợp Thể, thường sẽ không dễ dàng xuất hiện ở đây, trừ khi có sự kiện đặc biệt.”
Trần Phong không nói gì, hắn hòa mình vào dòng người, chậm rãi bước đi. Hắn lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh, thu thập thông tin một cách vô thức. Những từ ngữ như “Đại Tông Môn”, “Thế Gia Cổ Lão”, “Thần Vật Xuất Thế”, “Thiên Kiêu Tranh Phong” liên tục lọt vào tai hắn. Rõ ràng, đây là một thế giới đầy rẫy cơ hội và hiểm nguy, nơi mà mỗi bước đi đều có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn.
Khi đi ngang qua một quán trà náo nhiệt, Trần Phong dừng lại. Quán trà này có vẻ là nơi tụ tập của nhiều tu sĩ, tiếng nói chuyện ồn ào vang vọng. Hắn ra hiệu cho Mặc Ảnh, rồi cả hai bước vào, tìm một góc khuất để ngồi, gọi một bình trà đơn giản. Mặc Ảnh dùng một pháp thuật nhỏ để che giấu khí tức của Trần Phong, khiến hắn trông không quá nổi bật trong đám đông.
Những câu chuyện trong quán trà nhanh chóng thu hút sự chú ý của Trần Phong.
“Ngươi có nghe tin gì chưa? Về Huyết Nguyệt Mật Cảnh sắp mở ra đó?” Một tu sĩ râu dài nói, mắt sáng rực.
“Làm sao mà không nghe được chứ!” Người đối diện vỗ bàn cái bốp. “Huyết Nguyệt Mật Cảnh, ba trăm năm mới mở một lần, chứa đựng vô số cơ duyên và bảo vật. Nghe nói lần này có cả Huyết Mạch Thảo, thứ có thể tẩy luyện huyết mạch, tăng cường tiềm lực tu luyện!”
“Huyết Mạch Thảo thì có là gì so với tin đồn về ‘Thiên Mệnh Chi Châu’ bên trong đó chứ?” Một thanh niên ngồi gần đó chen vào. “Ta nghe nói, viên châu đó là tàn phẩm của một Tiên khí viễn cổ, có thể giúp người ta ngộ đạo, thậm chí là đột phá cảnh giới Tiên nhân!”
Trần Phong khẽ nhíu mày. Tiên khí? Quả nhiên, đây là Thiên Nguyên Đại Lục. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là những lời bàn tán tiếp theo.
“Haizz, dù có bảo vật gì đi nữa, cũng khó đến lượt chúng ta,” tu sĩ râu dài thở dài. “Lần này, các đại tông môn đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Đặc biệt là Vô Cực Tông, nghe nói ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của họ, Lăng Thiên Vũ, sẽ đích thân tiến vào. Lăng Thiên Vũ đó, vừa tròn hai mươi tuổi đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, lại còn sở hữu Thiên Linh Căn hiếm có. Hắn ta được mệnh danh là người kế thừa vị trí Tông chủ Vô Cực Tông, được ‘Thiên Đạo’ ưu ái, phàm nhân chúng ta sao có thể so bì?”
“Đúng vậy,” một người khác phụ họa. “Ngoài Lăng Thiên Vũ ra, còn có Thánh Nữ Diệu Tâm của Bách Hoa Cung, và Mộ Dung Khuyết của gia tộc Mộ Dung cổ xưa. Những kẻ đó đều là ‘Thiên Kiêu’ được trời sinh ra để đoạt lấy cơ duyên. Chúng ta chỉ có thể đứng nhìn mà thôi.”
“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Kiêu…” Trần Phong nhấm nháp ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. Hắn đã nghe quá nhiều về những kẻ được “Thiên” ưu ái này. Chính hắn cũng từng bị số phận ruồng bỏ, bị định sẵn là phế vật. Nhưng hắn đã đạp đổ mọi thứ, tự tay đoạt lấy cơ duyên, tự tay định nghĩa con đường của mình.
Huyết Nguyệt Mật Cảnh, Huyết Mạch Thảo, Thiên Mệnh Chi Châu. Những từ ngữ này đã gieo vào lòng Trần Phong một hạt giống hứng thú. Không phải vì hắn ham muốn những bảo vật đó một cách mù quáng, mà vì nơi đó sẽ là điểm hội tụ của những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn cần phải đối mặt. Đây chính là cơ hội đầu tiên để hắn phô diễn sức mạnh, để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là tuyệt đối.
“Mặc Ảnh,” Trần Phong nói khẽ, “Ngươi nghĩ sao về Huyết Nguyệt Mật Cảnh?”
Mặc Ảnh đã lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện. “Thưa Chủ nhân, theo thông tin thuộc hạ thu thập được, Huyết Nguyệt Mật Cảnh là một di tích cổ xưa, được hình thành từ một mảnh vỡ của Tiên giới rơi xuống phàm trần. Nó ẩn chứa nhiều nguy hiểm, nhưng cũng có những cơ duyên lớn. Việc các ‘Thiên Kiêu’ của các đại tông môn đổ về đó là điều hiển nhiên. Nếu Chủ nhân muốn tìm hiểu về sức mạnh của Thiên Nguyên Đại Lục, và đối đầu với những kẻ được mệnh danh là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, thì đó là một khởi đầu không tồi.”
“Ta cũng nghĩ vậy,” Trần Phong gật đầu. “Tìm hiểu thông tin chi tiết về Huyết Nguyệt Mật Cảnh, về thời gian và cách thức tiến vào. Đồng thời, tìm hiểu thêm về Lăng Thiên Vũ của Vô Cực Tông và những ‘Thiên Kiêu’ khác. Chúng ta sẽ tiến vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh.”
Ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn không cần phải tự chứng tỏ bản thân với Thiên Nguyên Đại Lục này, nhưng hắn cần phải phá vỡ cái gọi là “Thiên Mệnh”. Hắn sẽ để những kẻ được “Thiên” ưu ái đó hiểu rằng, có những thứ không thể bị định đoạt. Hắn sẽ là một “dị số” thực sự, một kẻ Nghịch Thiên đầu tiên đặt chân vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh, và phá vỡ mọi quy tắc. Sân khấu đã sẵn sàng, và kẻ Nghịch Thiên đã sẵn sàng trình diễn.
Mặc Ảnh cúi đầu, nhận lệnh. Hắn biết, một chương mới, đầy sóng gió và rực rỡ, của Chủ nhân đã chính thức bắt đầu.