Nghịch Thiên
Chương 152
Trần Phong bước chân vững chãi trên con đường lát đá cổ xưa, ánh mắt khóa chặt vào tòa thành đang sừng sững trước mặt. Thành trì này không phải là những thành trấn phàm tục mà hắn từng thấy ở Phàm Trần Giới. Nó sừng sững như một ngọn núi khổng lồ bằng đá, cao vút chạm mây, những bức tường thành dày đến mức khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Trên đỉnh tường thành, những ngọn cờ lớn phấp phới trong gió, thêu dệt những biểu tượng của các tông môn và thế gia hùng mạnh, mỗi lá cờ là một lời tuyên bố về quyền lực và địa vị. Phía trên cổng thành chính, ba chữ lớn khắc sâu vào đá: Thiên Cực Thành.
Linh khí ở đây dày đặc hơn gấp trăm lần so với nơi hắn từng lớn lên. Mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, như thể toàn bộ cơ thể đang được gột rửa. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng những luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn hiện bên trong thành, những cường giả với cảnh giới vượt xa tưởng tượng của một phàm nhân. Đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục, là khởi đầu mới cho hành trình của hắn.
Dọc đường đi, Trần Phong gặp vô số người. Họ ăn mặc lộng lẫy hơn, khí chất bất phàm hơn, và hầu hết đều mang theo binh khí hoặc linh thú đặc dị. Có kẻ cưỡi trên lưng Hổ Báo linh thú, có người phi hành trên kiếm quang, lại có người ngồi kiệu hoa do các linh nhân khiêng. Hắn dễ dàng nhận ra, những đệ tử tông môn mà hắn vừa đánh bại chỉ là tầng lớp thấp nhất trong số những người tu luyện ở đây.
Một nhóm người trẻ tuổi, mặc đạo bào của cùng một tông môn, đi ngang qua Trần Phong. Một trong số họ liếc nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
“Chà, xem ra lại có tên phàm nhân lạc đường đến Thiên Cực Thành rồi,” một nam tử dáng vẻ ngạo mạn, khoanh tay trước ngực nói.
Nữ tử bên cạnh hắn cười khẩy: “Thiên Cực Thành đâu phải là nơi phàm phu tục tử có thể tùy tiện ra vào? Linh khí ở đây cũng đủ khiến bọn họ nổ tung mà chết.”
Trần Phong không hề phản ứng, vẫn giữ vẻ mặt bình thản bước đi. Hắn đã quen với những ánh mắt và lời nói như vậy. Ở Phàm Trần Giới, hắn từng bị gọi là phế vật. Ở Thiên Nguyên Đại Lục, hắn lại bị coi là phàm nhân. Nhưng sự thật là, sức mạnh ẩn giấu trong cơ thể hắn giờ đây đã vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng.
Khi đến gần cổng thành, hắn thấy một hàng dài người đang chờ đợi để vào thành. Mỗi người đều phải xuất trình lệnh bài hoặc tu vi để được kiểm tra. Một số người mặc giáp trụ, khí thế uy nghiêm, đang đứng gác tại cổng thành.
Đột nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên.
“Tránh ra! Các ngươi dám cản đường bổn thiếu gia?”
Một cỗ xe ngựa xa hoa, được kéo bởi bốn con Hỏa Kỳ Lân, lao thẳng đến cổng thành, không hề có ý định dừng lại. Trên cỗ xe, một thiếu niên mặc cẩm bào đỏ thẫm, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn, đang ôm một mỹ nhân yểu điệu. Hắn hất hàm, ánh mắt quét qua những người đang xếp hàng chờ đợi, đầy vẻ khinh bỉ.
Các binh lính gác cổng lập tức căng thẳng. Một đội trưởng tiến lên, chắp tay nói: “Xin lỗi công tử, Thiên Cực Thành có quy tắc. Ngài cần phải xuất trình lệnh bài.”
Thiếu niên kia cười phá lên, giọng nói khinh khỉnh: “Lệnh bài? Bổn thiếu gia là Dương Thiên Vũ, đệ tử chân truyền của Thiên Huyền Tông, lại là cháu ngoại của Thành chủ Thiên Cực Thành. Ngươi nghĩ ta cần lệnh bài để vào nhà mình sao?”
Nghe thấy cái tên Dương Thiên Vũ, cả hàng người đang xếp hàng đều xôn xao.
“Dương Thiên Vũ? Không phải hắn là một trong ‘Thiên Kiêu’ của Thiên Huyền Tông sao? Nghe nói hắn mang ‘Thiên Mệnh Chi Thể’, tu luyện một ngày bằng người khác mười ngày.”
“Đúng vậy, còn nghe nói hắn được một vị Tiên Tôn chú ý, tương lai chắc chắn sẽ phi thăng Tiên Giới.”
“Haizz, đúng là con cưng của trời, định mệnh đã an bài cho hắn làm cường giả.”
Những lời bàn tán thì thầm lọt vào tai Trần Phong. “Thiên Mệnh Chi Thể”, “Thiên Kiêu”, “con cưng của trời”, “định mệnh an bài”… Những từ ngữ này như một mũi kim châm thẳng vào tâm trí hắn, gợi lại những ký ức về sự bất công, về cái gọi là “định mệnh” đã từng đè nặng lên số phận hắn.
Đội trưởng gác cổng lộ vẻ khó xử, nhưng cũng không dám làm khó Dương Thiên Vũ nữa. “Xin lỗi công tử, là tiểu nhân thất lễ. Mời ngài vào.”
Dương Thiên Vũ cười đắc ý, cỗ xe ngựa Hỏa Kỳ Lân không hề giảm tốc, lao thẳng vào trong thành, bụi tung mù mịt, khiến một vài người đứng gần đó phải ho sặc sụa. Hắn thậm chí không thèm nhìn lại.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm nhìn theo bóng dáng Dương Thiên Vũ khuất dần. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ người thiếu niên kia, một thứ gì đó vô hình nhưng mạnh mẽ, như thể được vũ trụ ưu ái. Đây chính là “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn đã nghe nói.
Hắn tự nhủ: “Thiên Mệnh ư? Xem ra ta đã tìm được mục tiêu đầu tiên của mình rồi.”
Khi đến lượt, Trần Phong tiến đến trước mặt binh lính gác cổng.
“Xuất trình lệnh bài.” Một binh lính lạnh lùng nói.
Trần Phong lắc đầu: “Ta không có.”
Binh lính nhíu mày: “Không có lệnh bài thì không được vào thành. Ngươi là người từ tiểu thế giới lên sao? Không biết quy tắc của Thiên Nguyên Đại Lục à?”
Trần Phong không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng phóng thích một luồng khí tức nhỏ từ cơ thể. Luồng khí tức này không mang theo sát ý, nhưng nó đủ mạnh mẽ để khiến binh lính đó và cả những binh lính xung quanh giật mình. Cảnh giới tu luyện của hắn đã vượt xa cảnh giới của binh lính gác cổng này.
Binh lính kia lập tức biến sắc, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh hãi. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên mình, như thể đối mặt với một ngọn núi cao ngất. Tu vi của người này… quá đáng sợ!
“Ngươi… ngươi là cường giả cảnh giới nào?” Binh lính lắp bắp hỏi.
Trần Phong thu lại khí tức, bình thản nói: “Ta chỉ muốn vào thành. Có quy tắc nào khác ngoài lệnh bài không?”
Đội trưởng gác cổng, người vừa nói chuyện với Dương Thiên Vũ, lúc này cũng chú ý đến Trần Phong. Hắn bước đến, ánh mắt dò xét. Hắn cũng cảm nhận được sự bất thường từ Trần Phong. Người này không có chút khí tức của phàm nhân, nhưng cũng không thể hiện tu vi rõ ràng, lại mang đến cảm giác nguy hiểm khó tả.
“Nếu không có lệnh bài, ngươi có thể nộp một trăm viên hạ phẩm linh thạch để vào thành,” đội trưởng nói, giọng điệu có phần kiêng dè hơn.
Trần Phong nhíu mày. Hắn vừa mới đến Thiên Nguyên Đại Lục, làm gì có linh thạch? Hắn không thích dùng vũ lực không cần thiết, nhưng có vẻ như đây là cách duy nhất để giải quyết vấn đề nhanh chóng.
Đúng lúc này, một tiếng nói vang lên từ phía sau.
“Chờ đã, vị huynh đài này không cần nộp linh thạch.”
Trần Phong quay đầu nhìn lại. Một nam tử trung niên, mặc áo bào xanh lam, khí chất nho nhã, đang bước đến. Ánh mắt hắn sáng như sao, ẩn chứa sự tinh anh. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, ánh mắt tò mò nhìn Trần Phong.
Đội trưởng gác cổng vội vàng chắp tay: “Tham kiến Lạc trưởng lão!”
Lạc trưởng lão mỉm cười với đội trưởng, sau đó quay sang Trần Phong: “Vị huynh đài đây có vẻ là người mới đến Thiên Nguyên Đại Lục, chắc hẳn có chút bất tiện. Lạc mỗ xin được giúp đỡ.”
Trần Phong nhìn Lạc trưởng lão. Hắn có thể cảm nhận được tu vi của người này không hề yếu, chắc chắn là một cường giả trong Thiên Cực Thành. Hơn nữa, ánh mắt của Lạc trưởng lão không có vẻ khinh thường hay dò xét như những người khác, mà mang theo sự tò mò và một chút thiện ý.
“Đa tạ,” Trần Phong đáp, giọng điệu vẫn bình thản. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi mới đặt chân đến, có người giúp đỡ cũng tốt.
Lạc trưởng lão gật đầu, sau đó lấy ra một khối ngọc bội màu xanh lam, đưa cho binh lính gác cổng: “Dùng cái này đi. Vị huynh đài này là khách của Lạc mỗ.”
Binh lính gác cổng nhận lấy ngọc bội, lập tức cung kính mở đường.
“Mời vị huynh đài vào thành,” đội trưởng nói, thái độ hoàn toàn thay đổi.
Trần Phong không từ chối. Hắn gật đầu với Lạc trưởng lão, sau đó cùng ông ta và thiếu nữ kia bước vào Thiên Cực Thành.
Vừa bước qua cổng thành, một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước mắt hắn. Những con phố rộng lớn lát đá xanh, những cửa hàng san sát nhau bán đủ loại linh dược, linh khí, công pháp. Trên bầu trời, thỉnh thoảng có những linh thuyền khổng lồ lướt qua, mang theo tiếng gió rít. Linh khí ở đây càng thêm nồng đậm, phảng phất một mùi hương của thảo mộc và khoáng thạch.
“Tại hạ Lạc Thanh Phong, là một trưởng lão của Thiên Cực Các. Không biết tôn tính đại danh của huynh đài?” Lạc trưởng lão mỉm cười hỏi.
Trần Phong đáp: “Trần Phong.”
“Trần huynh đài, Lạc mỗ nhận thấy huynh đài khí tức bất phàm, lại không có lệnh bài hay linh thạch khi vào thành, đoán rằng huynh đài đến từ một nơi xa xôi nào đó,” Lạc Thanh Phong nói, ánh mắt sáng lên đầy ý vị. “Xin mạn phép hỏi, Trần huynh đài có hứng thú gia nhập Thiên Cực Các của chúng ta không? Thiên Cực Các là một thế lực trung lập trong Thiên Cực Thành, chuyên thu thập và giao dịch thông tin, đồng thời cũng cung cấp nơi ở và tài nguyên cho các tu sĩ ngoại lai.”
Thiếu nữ bên cạnh Lạc Thanh Phong, Lạc Linh Nhi, cũng nhìn Trần Phong với ánh mắt tò mò. Nàng cảm thấy người nam tử này rất khác biệt so với những tu sĩ trẻ tuổi mà nàng từng gặp. Hắn không có vẻ kiêu ngạo của “Thiên Kiêu”, cũng không có vẻ tự ti của người mới đến. Toàn thân hắn toát ra một sự bình tĩnh và tự tin lạ thường, như một hồ nước sâu không đáy.
Trần Phong trầm ngâm một lát. Hắn đang cần một nơi để tìm hiểu về Thiên Nguyên Đại Lục, về các tông môn, thế lực, và đặc biệt là về cái gọi là “Thiên Mệnh”. Gia nhập một thế lực trung lập như Thiên Cực Các có vẻ là một lựa chọn tốt. Hắn có thể thu thập thông tin mà không bị ràng buộc quá nhiều.
“Thiên Cực Các?” Trần Phong hỏi lại, “Có thể cung cấp thông tin về các ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ không?”
Lạc Thanh Phong hơi ngạc nhiên trước câu hỏi thẳng thừng của Trần Phong, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Ồ? Trần huynh đài có hứng thú với ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ sao? Đúng vậy, Thiên Cực Các của chúng ta có mạng lưới thông tin rộng khắp, tất nhiên sẽ có đủ mọi thông tin về các ‘Thiên Kiêu’ hay ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của các đại tông môn và thế gia. Thậm chí cả những bí mật mà ít ai biết đến.”
Trần Phong gật đầu. “Vậy thì tốt. Ta chấp nhận lời mời của trưởng lão.”
Lạc Thanh Phong cười lớn: “Tốt! Tốt! Thiên Cực Các của chúng ta hoan nghênh Trần huynh đài. Hãy theo ta, ta sẽ dẫn huynh đài đến Thiên Cực Các, sắp xếp nơi ở và giới thiệu các quy tắc cơ bản.”
Trong lòng Trần Phong, một kế hoạch đã dần hình thành. Hắn sẽ dùng Thiên Cực Các làm bàn đạp, tìm hiểu về thế giới này, về những “Thiên Kiêu” đang tung hoành, về những định mệnh được an bài. Hắn sẽ từng bước lật đổ chúng, chứng minh rằng ý chí cá nhân mới là thứ quyết định số phận, chứ không phải cái gọi là “Thiên Mệnh” hay “Thiên Đạo” kia.
Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, từ giờ phút này, chính thức bước sang một giai đoạn mới, đầy thử thách và cũng đầy hứa hẹn. Thiên Nguyên Đại Lục, một sân khấu lớn hơn, đang chờ đợi hắn viết nên huyền thoại của riêng mình.