Nghịch Thiên
Chương 151
Ánh mặt trời ban mai dần ló dạng, chiếu rọi lên những đỉnh núi hùng vĩ của dãy Cửu U Sơn. Trần Phong ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi có những ngọn núi cao hơn, ẩn chứa những bí mật lớn hơn. Thánh Địa Huyền Thiên đang chờ đợi hắn. Và hắn, Trần Phong, sẽ không khiến nó phải chờ lâu.
Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thiên Nguyên Đại Lục đã chính thức bắt đầu, không phải bằng những lời nói sáo rỗng, mà bằng một cuộc đối đầu trực tiếp, một lời tuyên chiến ngầm với cái gọi là “Thiên Mệnh” và những kẻ đại diện cho nó. Hắn sẽ là cơn bão, quét sạch mọi thứ cũ kỹ, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí loãng dần trên đỉnh Cửu U Sơn. Nơi đây là điểm tận cùng của thế giới phàm nhân, một bức tường vô hình ngăn cách với Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn. Hắn đã nghe vô số truyền thuyết về con đường xuyên qua Cửu U, về những hiểm nguy rình rập, về những cường giả đã gục ngã trước ngưỡng cửa thiên địa này.
Nhưng trong mắt Trần Phong, không có gì là không thể vượt qua. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào vách núi đá sần sùi. Một luồng lực vô hình, mạnh mẽ như muốn nghiền nát mọi thứ, lập tức dội ngược lại. Đó là kết giới tự nhiên, được hình thành từ hàng vạn năm tích tụ linh khí, cộng hưởng với những quy tắc của Đại Đạo, khiến cho việc vượt qua càng trở nên khó khăn.
“Chỉ là một bức tường, làm sao có thể ngăn cản bước chân của ta?” Trần Phong lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ngạo nghễ. Trong đan điền của hắn, cổ tháp đen kịt đột nhiên rung lên nhè nhẹ, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, thâm thúy. Hắn đã không còn là phế vật bị ruồng bỏ của gia tộc Trần gia nữa. Hắn là Trần Phong, người mang trong mình hạt giống Nghịch Thiên, kẻ đã từng bước lật đổ mọi định luật ở tiểu thế giới.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể. Những công pháp cấm kỵ hắn tu luyện, những huyết mạch dị biến đã thức tỉnh, tất cả đều đang sôi sục, chờ đợi được giải phóng. Trần Phong không sử dụng những phương pháp đột phá thông thường. Hắn lựa chọn một con đường khác, một con đường bạo lực và trực tiếp nhất.
Một đạo quyền ảnh mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh thẳng vào vách núi. “ẦM!”
Cả dãy Cửu U Sơn rung chuyển dữ dội, đá vụn bay tứ tung. Kết giới vô hình kêu lên ken két, như thủy tinh rạn nứt. Nhưng nó vẫn chưa vỡ. Lực phản chấn cực lớn khiến Trần Phong lùi lại mấy bước, nhưng ánh mắt hắn càng thêm kiên định.
“Còn chưa đủ!”
Hắn vận chuyển Huyết Mạch Thần Long, toàn thân bỗng chốc bao phủ bởi những vảy rồng lấp lánh, một luồng long uy cổ xưa bùng nổ. Nắm đấm của hắn giờ đây như một ngọn giáo bất diệt, mang theo sức mạnh của hàng vạn cân, lại một lần nữa giáng xuống.
“RẮC! RẮC! RẮC!”
Tiếng vỡ vụn vang vọng khắp không gian. Lần này, kết giới đã không thể chịu đựng thêm. Một khe nứt khổng lồ xuất hiện trên vách núi, ánh sáng chói lòa từ bên kia chợt lóe lên, kèm theo một luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới, ập thẳng vào mặt Trần Phong.
Hắn mỉm cười. “Thiên Nguyên Đại Lục, ta đến đây!”
Bước qua khe nứt, Trần Phong cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của không gian và thời gian. Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm hơn, mà còn mang theo một loại năng lượng sống động, tinh thuần đến kinh ngạc. Cây cối cao vút, chim muông rực rỡ, mọi thứ đều to lớn và tràn đầy sức sống hơn rất nhiều.
Hắn không vội vàng hành động. Tìm một chỗ ẩn mình trên một ngọn cây cổ thụ, Trần Phong bắt đầu quan sát. Phía xa xa, một con đường mòn rộng lớn hiện ra, nơi những bóng người thấp thoáng qua lại. Không giống như những tu sĩ ở tiểu thế giới, những người ở đây đều toát ra khí chất mạnh mẽ, cảnh giới tu luyện thấp nhất cũng đã ở Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, tám, thậm chí Hóa Thần Cảnh cũng không hiếm.
“Đây mới đúng là thế giới của cường giả…” Trần Phong thầm nghĩ, trong lòng trào dâng một cảm giác hưng phấn. Hắn đã đạt đến Hóa Thần Đỉnh Phong ở tiểu thế giới, nhưng ở đây, có lẽ hắn chỉ là một người bình thường. Tuy nhiên, điều đó không khiến hắn sợ hãi, mà càng kích thích ý chí chiến đấu của hắn.
Một lúc sau, một nhóm gồm ba người xuất hiện trên con đường mòn. Hai nam, một nữ. Cả ba đều mặc y phục lụa là sang trọng, trên ngực thêu hình một ngọn núi hùng vĩ, tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Nhìn qua đã biết là đệ tử của một tông môn lớn.
Người nam đi đầu, tướng mạo tuấn tú, khí chất ngạo mạn, cảnh giới đã đạt đến Khai Nguyên Cảnh trung kỳ. Hắn đang thao thao bất tuyệt: “Cái lũ phàm nhân hạ giới đó đúng là ngu xuẩn. Cửu U Sơn là do Thiên Đạo đặt ra, là ranh giới giữa phàm và tiên. Vậy mà vẫn có kẻ muốn vượt qua, đúng là không biết tự lượng sức mình!”
Cô gái bên cạnh, dung mạo xinh đẹp, nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường: “Đúng vậy, Triệu sư huynh. Những kẻ đó sao có thể so sánh được với chúng ta? Chúng ta được Thiên Đạo ưu ái, sinh ra đã mang trong mình linh căn thượng phẩm, được tông môn bồi dưỡng. Đó mới là Thiên Mệnh chân chính!”
Người nam còn lại, có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng cũng gật đầu đồng tình: “Không sai. Nghe nói vị thiếu chủ của Vô Cực Thánh Địa, Lý Thiên Hạo, vừa mới đột phá Hóa Thần Cảnh ở tuổi mười tám. Đó mới là Thiên Kiêu chân chính, người được Thiên Mệnh chọn lựa để dẫn dắt Thiên Nguyên Đại Lục này.”
Những lời nói của bọn họ lọt vào tai Trần Phong, khiến ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiêu?” Hắn đã quá quen thuộc với những danh xưng này ở tiểu thế giới. Nhưng ở đây, có vẻ như “Thiên Mệnh” là một khái niệm sâu rộng hơn, một niềm tin ăn sâu vào tâm trí của mọi tu sĩ.
Trần Phong khẽ nhếch mép. Hắn chính là kẻ sinh ra để phá vỡ những cái gọi là “Thiên Mệnh” đó. Hắn không cần Thiên Đạo ưu ái, không cần linh căn thượng phẩm. Hắn chỉ có một trái tim kiên cường, một ý chí Nghịch Thiên bất khuất.
Hắn quyết định không ẩn mình nữa. Nhảy xuống khỏi cây, Trần Phong chậm rãi bước ra con đường mòn, chặn ngang đường đi của ba người kia.
Ba đệ tử tông môn giật mình, lập tức thủ thế. Người nam tên Triệu sư huynh cau mày, nhìn Trần Phong từ đầu đến chân, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt: “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Ăn mặc rách rưới, linh khí yếu ớt, lại dám chặn đường Tông môn Huyền Sơn chúng ta?”
Trần Phong nở một nụ cười lạnh: “Ta là ai không quan trọng. Ta từ nơi các ngươi gọi là ‘hạ giới’ đến. Còn về việc chặn đường… có lẽ ta muốn xem, cái gọi là ‘Thiên Kiêu’ của các ngươi mạnh đến mức nào.”
Cô gái bên cạnh bật cười khẩy: “Hạ giới? Ngươi từ cái nơi chim không thèm ỉa đó đến đây à? Đúng là không biết trời cao đất rộng! Dựa vào chút tu vi Luyện Khí Kỳ sơ cấp của ngươi mà đòi xem ‘Thiên Kiêu’?”
Trần Phong không nói nhiều lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước. Ngay lập tức, một luồng uy áp cực lớn từ trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải là uy áp của Luyện Khí Kỳ, cũng không phải Hóa Thần Cảnh thông thường, mà là một loại uy áp mang theo khí tức của Thần Long, của Hỗn Độn cổ xưa, đè ép nặng nề lên ba người kia.
Ba đệ tử tông môn sắc mặt biến đổi kịch liệt. Triệu sư huynh cảm thấy như có một ngọn núi vô hình đè lên người, khiến hắn không thở nổi. Linh khí trong cơ thể gần như bị đình trệ. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, ánh mắt từ khinh miệt chuyển sang kinh hãi.
“Ngươi… ngươi là ai? Uy áp này… không thể nào!” Cô gái sợ hãi thốt lên, chân run rẩy. Linh khí của Trần Phong rõ ràng không cao, nhưng uy áp lại vượt xa cảnh giới của bọn họ, thậm chí còn mạnh hơn cả một số trưởng lão trong tông môn.
Trần Phong cười nhạt: “Ta đã nói rồi, ta là ‘dị số’. Kẻ được sinh ra để lật đổ mọi định luật, phá vỡ mọi quy tắc.”
Hắn vung tay áo. Một luồng kình phong vô hình mang theo sức mạnh cực đại quét qua. Ba đệ tử tông môn còn chưa kịp phản ứng đã bị thổi bay, đập mạnh vào vách núi đá, nôn ra một ngụm máu tươi. Bọn họ hoàn toàn không thể phản kháng.
Trần Phong không quan tâm đến bọn họ. Hắn tiếp tục bước đi, để lại phía sau ba kẻ đang nằm rên rỉ vì đau đớn và kinh hoàng. Hắn đã hiểu rõ hơn về Thiên Nguyên Đại Lục này. Sức mạnh là tất cả. Và cái gọi là “Thiên Mệnh” hay “Thiên Kiêu” chỉ là những thứ chờ đợi hắn đến để đạp đổ.
Phía xa xa, một tòa thành cổ kính, nguy nga hiện ra trong tầm mắt. Những bức tường thành cao vút, những kiến trúc tráng lệ, tất cả đều nói lên sự phồn thịnh và hùng mạnh của Thiên Nguyên Đại Lục.
Trần Phong ngẩng đầu. “Thiên Mệnh ư? Ta muốn xem, ngươi có thể ngăn cản ta được bao lâu.”
Hành trình Nghịch Thiên chân chính, mới chỉ vừa bắt đầu.