Nghịch Thiên
Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:56:41 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần chìm đắm vào biển ý thức, nơi hạt châu đen tuyền kia đang tỏa ra một thứ năng lượng cổ xưa, huyền bí, dung hợp cùng linh khí đất trời. Hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí tinh thuần như những sợi tơ vàng mảnh, xuyên qua kinh mạch, tuần hoàn khắp cơ thể, tẩy rửa tạp chất, củng cố đan điền.

Nhưng đó không phải là sự hấp thu đơn thuần. Hạt châu kia dường như có khả năng chuyển hóa linh khí thành một dạng năng lượng cao cấp hơn, mang theo một chút khí tức hỗn độn nguyên thủy. Mỗi khi năng lượng này chảy qua, Trần Phong lại cảm thấy cơ thể mình như được tái tạo, xương cốt trở nên cứng rắn hơn, gân mạch giãn nở, và đặc biệt, linh hồn hắn cũng trở nên minh mẫn, sắc bén đến lạ thường.

Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Cảnh giới Hư Vô, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới này, gần như không ai có thể chạm tới. Nhưng Trần Phong biết, đó chưa phải là giới hạn của hắn. Dưới sự thúc đẩy của hạt châu nghịch thiên, hắn cảm thấy một bức tường vô hình đang dần nứt vỡ bên trong mình. Đó là bức tường ngăn cách giữa Cảnh giới Hư Vô và cảnh giới tiếp theo, cảnh giới mà người ta gọi là Thần Kiếp, nơi tu sĩ phải đối mặt với thiên kiếp để lột xác thành thần.

“Thiên Kiếp… Thiên Đạo…” Trần Phong lẩm bẩm trong tâm trí. Hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng cháy trong lồng ngực. Hắn đã trải qua quá nhiều khó khăn, quá nhiều lần bị số phận vùi dập. Giờ đây, hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ của gia tộc Trần nữa. Hắn là Trần Phong, kẻ mang trong mình ý chí nghịch chuyển càn khôn.

Linh khí xung quanh hắn bắt đầu xoáy động dữ dội, tạo thành một cơn lốc vô hình. Cây cối xung quanh khẽ rung rinh, lá khô bị cuốn lên rồi lại rơi xuống. Đây là dấu hiệu của việc linh khí bị rút cạn một cách mạnh mẽ. Mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn hắn tưởng. Hắn đã chuẩn bị cho việc đột phá, nhưng không ngờ nó lại đến một cách dồn dập và mãnh liệt đến vậy.

Trong khoảng khắc đó, một luồng sáng chói lòa bùng phát từ đan điền của Trần Phong, xuyên qua da thịt, chiếu rọi ra bên ngoài. Các huyệt đạo trên cơ thể hắn đồng loạt mở ra, như những cánh cổng hút linh khí. Hắn cảm thấy một cơn đau thấu xương, nhưng xen lẫn vào đó là cảm giác sảng khoái tột độ, như thể toàn bộ cơ thể đang được gột rửa, tái sinh.

“Phá!”

Trần Phong gầm nhẹ trong lòng. Luồng năng lượng trong đan điền hắn đột nhiên bành trướng, vượt qua mọi giới hạn cũ. Một tiếng nổ nhẹ vang vọng trong ý thức hắn, như âm thanh của xiềng xích bị phá vỡ. Ngay lập tức, một cảm giác nhẹ bẫng bao trùm, như thể hắn đã thoát ly khỏi trọng lực, trở thành một phần của không gian. Hắn đã đột phá Cảnh giới Thần Kiếp, bước chân vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

Cảm nhận tu vi tăng vọt, Trần Phong chậm rãi mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn lóe lên một tia sắc bén đến kinh người, dường như có thể xuyên thấu vạn vật. Hắn cảm thấy mình có thể dễ dàng khống chế linh khí xung quanh, nhấc bổng một tảng đá lớn chỉ bằng ý niệm. Toàn bộ thế giới dường như đã trở nên rõ ràng hơn, chi tiết hơn trong mắt hắn. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua ngọn cỏ, tiếng côn trùng rỉ rả từ xa, mọi âm thanh đều rõ ràng như đang ở ngay bên tai.

“Thần Kiếp…” Trần Phong nắm chặt tay. “Đây mới chỉ là khởi đầu.”

Sức mạnh mới tràn đầy khiến hắn tự tin hơn bao giờ hết. Hắn biết, ở Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn, cảnh giới Thần Kiếp vẫn chưa phải là đỉnh cao. Vẫn còn những cảnh giới cao hơn, những cường giả siêu phàm đang ẩn mình. Nhưng ít nhất, hắn đã có đủ tư cách để bước vào thế giới của họ, để tìm hiểu những bí mật mà trước đây hắn không thể chạm tới.

Ngọn núi nơi hắn tu luyện đã bị linh khí rút cạn đến mức cằn cỗi đi trông thấy. Trần Phong đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên người. Hắn không ở lại lâu, vì sự đột phá của hắn chắc chắn sẽ gây ra một vài dị tượng, có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Dù hắn không sợ hãi, nhưng hiện tại, ẩn mình và thu thập thông tin vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Hắn lướt đi như một làn khói, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều. Hắn hướng về một trấn nhỏ gần nhất, nơi có thể tìm thấy tin tức về các tông môn lớn và những sự kiện quan trọng trên Thiên Nguyên Đại Lục. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: tiếp cận tông môn lớn, không phải để gia nhập, mà để dò xét, để hiểu rõ hơn về cách thức vận hành của thế giới này, và quan trọng nhất, để tìm kiếm manh mối về “Thiên” mà hắn muốn đối đầu.

Khi đến trấn nhỏ, Trần Phong chọn một quán rượu tồi tàn, nơi những tin đồn và thông tin thường được lan truyền nhanh nhất. Hắn gọi một ít rượu và thức ăn, lắng tai nghe những câu chuyện phiếm của những tu sĩ cấp thấp xung quanh. Hắn không cần phải hành động quá lộ liễu, chỉ cần lắng nghe là đủ.

“Nghe nói, Thánh Địa Huyền Thiên sắp tổ chức Đại Hội Tỷ Thí Thiên Kiêu đó!” một gã tu sĩ râu ria xồm xoàm nói, giọng đầy vẻ hưng phấn.

“Đúng vậy, ta cũng nghe rồi. Lần này không chỉ có Huyền Thiên, mà cả Bích Lạc Kiếm Tông, Vạn Tượng Các và Cổ Ma Cung đều sẽ cử đệ tử tinh anh đến tham dự. Nghe nói, người đứng đầu sẽ được ban thưởng một viên Cửu Chuyển Kim Đan, có thể trực tiếp đột phá một cảnh giới nhỏ, và còn có cơ hội được Thánh Địa Huyền Thiên ban tặng một tấm Thiên Mệnh Lệnh Bài!” một người khác tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Lệnh Bài?” Cái tên này lập tức thu hút sự chú ý của hắn. Thiên Mệnh. Lại là Thiên Mệnh.

“Đúng vậy! Thiên Mệnh Lệnh Bài! Nghe nói, đó là thứ giúp những Thiên Kiêu thật sự có thể giao tiếp với Thiên Đạo, nhận được sự phù hộ của Thiên Địa, giúp con đường tu luyện thuận lợi vô cùng. Ai mà có được nó, coi như đã được Thiên Đạo công nhận, tương lai sáng lạn vô cùng!” gã tu sĩ đầu tiên hào hứng giải thích, như thể hắn đã có được nó vậy.

Trần Phong nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. “Thiên Mệnh Lệnh Bài? Giao tiếp với Thiên Đạo? Được Thiên Đạo công nhận?”

Hắn chợt nhớ lại lời tuyên bố của chính mình: “…cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là Thiên Đạo, cuối cùng cũng chỉ là một trò cười trước ý chí của con người.”

Đây rồi. Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Đại Hội Tỷ Thí Thiên Kiêu không chỉ là nơi quy tụ các thiên tài từ khắp Thiên Nguyên Đại Lục, mà còn là nơi mà những khái niệm về “Thiên Mệnh”, “Thiên Đạo” được đề cao một cách rõ ràng nhất. Hắn có thể thông qua sự kiện này để tiếp cận các tông môn lớn, tìm hiểu sâu hơn về họ, và quan trọng hơn, đối đầu trực tiếp với những “Thiên Kiêu” được cho là mang thiên mệnh.

“Thú vị.” Trần Phong thầm nhủ. “Vậy ra, cái gọi là Thiên Đạo, không phải là một quy luật mơ hồ, mà là một thứ có thể được ‘giao tiếp’, được ‘công nhận’ sao? Phải chăng, đằng sau đó là một thế lực cụ thể đang thao túng?”

Hắn đã từng nghĩ “Thiên” là một khái niệm trừu tượng, nhưng giờ đây, với sự xuất hiện của “Thiên Mệnh Lệnh Bài” và “Thiên Mệnh Chi Tử”, hắn bắt đầu nghi ngờ. Có lẽ, “Thiên” không chỉ là một quy luật tự nhiên, mà có thể là một thực thể, một ý chí, hoặc thậm chí là một hệ thống được tạo ra và duy trì bởi một thế lực nào đó.

“Đại Hội Tỷ Thí Thiên Kiêu, Thánh Địa Huyền Thiên…” Trần Phong lẩm bẩm. Đây chính là tấm vé để hắn bước vào giai đoạn tiếp theo của hành trình. Hắn sẽ không chỉ tham gia, mà hắn sẽ làm cho mọi người thấy, cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là Thiên Đạo, chẳng qua cũng chỉ là một thứ có thể bị đạp đổ dưới chân.

Hắn thanh toán tiền rượu, đặt vài viên linh thạch lên bàn. Không ai để ý đến một tu sĩ Thần Kiếp cảnh mới đột phá như hắn, nhưng Trần Phong biết, chẳng bao lâu nữa, tên tuổi của hắn sẽ vang vọng khắp Thiên Nguyên Đại Lục, không phải với tư cách một Thiên Kiêu, mà là một kẻ Nghịch Thiên.

Rời khỏi quán rượu, Trần Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo hắn. Hắn cảm thấy một luồng khí tức hùng vĩ đang chờ đợi mình ở phía trước. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” ở Thiên Nguyên Đại Lục đã chính thức mở màn. Hắn, Trần Phong, sẽ là dị số phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định luật, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy dã tâm. Hắn sẽ đi đến Thánh Địa Huyền Thiên, nơi tập trung của những “Thiên Kiêu” được “Thiên” sủng ái, và từ đó, bắt đầu hành trình của một kẻ chống lại cả Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8