Nghịch Thiên
Chương 148
Trần Phong tăng tốc, thân ảnh hóa thành một tia sáng, lao vút đi giữa rừng cây rậm rạp. Cảm giác linh khí xung quanh dày đặc hơn, tinh thuần hơn so với tiểu thế giới phàm nhân mà hắn đã từng sống, như một luồng thủy triều vô hình đang vỗ về, kích thích từng tế bào trong cơ thể hắn. Đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục, một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi khái niệm “Thiên Mệnh” không còn là lời đồn đại xa vời mà là một thực tại hữu hình, định đoạt số phận của vô số sinh linh.
Hắn không ngừng suy nghĩ về những gì Tôn Vô Cực đã nói, về cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, về các tông môn hùng mạnh và những vị trí Thiên Kiêu. Một cỗ nhiệt huyết sục sôi trong lồng ngực. Hắn không phải phế vật, hắn cũng không tin vào định mệnh. Nếu có “Thiên” muốn an bài, hắn sẽ là kẻ duy nhất dám đứng lên, nghịch chuyển tất cả.
“Thiên Mệnh Chi Tử sao? Dù cho ngươi có được Thiên Đạo ưu ái, ta cũng sẽ đạp đổ cái ưu ái đó!” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn chưa bao giờ sợ hãi.
Hắn bay lượn trên không trung suốt mấy canh giờ, vượt qua những dãy núi hùng vĩ, những cánh rừng bạt ngàn mà tiểu thế giới của hắn chưa từng có. Phong cảnh ở đây tráng lệ hơn, linh thú hoang dã cũng mạnh mẽ hơn. Hắn cảm nhận được vài luồng khí tức cường đại ẩn mình trong những thung lũng sâu, hoặc trên đỉnh núi cao chót vót, nhưng hắn không dừng lại. Mục tiêu hiện tại của hắn là tìm kiếm một nơi tập trung đông người, một thành trấn, để thu thập thông tin.
Khi màn đêm buông xuống, một ánh sáng lờ mờ xuất hiện ở phía chân trời. Đó không phải là ánh trăng, mà là ánh sáng từ một thành trì khổng lồ, sừng sững giữa bóng tối. Ngay cả từ xa, Trần Phong cũng có thể cảm nhận được sự phồn thịnh và năng lượng dồi dào tỏa ra từ nơi đó.
“Cuối cùng cũng đến nơi.” Hắn khẽ thở phào. Dù đã đạt đến cảnh giới đủ để không cần ăn uống, nhưng việc hòa nhập vào một môi trường mới đòi hỏi phải có sự chuẩn bị và hiểu biết.
Hắn hạ độ cao, ẩn mình trong một khu rừng thưa cách thành trì vài dặm. Thay vì xông thẳng vào, Trần Phong quyết định quan sát trước. Hắn cảm thấy mình giống như một con sói đơn độc vừa đặt chân đến lãnh địa của bầy đàn khác, cần phải thận trọng dò xét từng bước đi.
Tên thành trì là “Linh Phong Thành”, một cái tên khá phổ biến nhưng lại mang ý nghĩa lớn đối với Trần Phong lúc này. Linh khí ở đây quả thực phong phú, thậm chí còn có những luồng khí tức của cường giả cấp cao lướt qua trên không trung, những điều mà ở tiểu thế giới trước đây, hắn chỉ có thể mơ ước. Những người tu luyện cấp thấp đi lại tấp nập, thi thoảng có những cỗ xe ngựa được kéo bởi linh thú cấp một, cấp hai, mang theo những hàng hóa quý hiếm hoặc những nhân vật có thân phận.
Trần Phong thay đổi dung mạo một chút bằng một loại bí thuật, khiến bản thân trông bình thường hơn, không quá nổi bật. Hắn không muốn thu hút sự chú ý ngay lập tức. Hắn bước vào thành, cảm nhận sự nhộn nhịp, ồn ào của một thế giới hoàn toàn mới.
Những cửa hàng san sát, bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp, thậm chí có cả những loại quặng hiếm mà hắn chưa từng thấy. Các tu sĩ đi lại đông đúc, chia thành nhiều cấp bậc, từ Luyện Khí cảnh sơ cấp cho đến những người có khí tức sâu không lường được, có lẽ đã đạt đến Hóa Thần hoặc thậm chí cao hơn. Hắn nhận ra, cảnh giới của bản thân, dù đã vượt xa đồng lứa ở tiểu thế giới, nhưng ở đây, có lẽ chỉ là một trong số hàng vạn.
Tìm một tửu quán nhỏ nhưng đông đúc, Trần Phong chọn một góc khuất, gọi vài món ăn và một bình rượu linh tửu. Hắn không phải vì đói, mà vì muốn lắng nghe. Tửu quán luôn là nơi tốt nhất để thu thập tin tức, từ những chuyện phiếm hàng ngày đến những bí mật động trời.
Tiếng nói chuyện ồn ào xung quanh dần lọt vào tai Trần Phong. Hắn tập trung thính giác, thu nhận từng mẩu tin vụn vặt.
“Nghe nói đệ tử chân truyền của Thái Huyền Tông, Hàn Tuyệt, đã đột phá Địa Tiên cảnh rồi đấy! Đúng là Thiên Kiêu đứng đầu thế hệ!”
“Có gì mà lạ? Hàn Tuyệt vốn là Thiên Mệnh Chi Tử, được Thiên Đạo ban phước, tu vi tiến triển như nước chảy mây trôi. Đâu như chúng ta, khổ luyện cả đời cũng chẳng bằng hắn một góc.”
“Đúng vậy, còn có Cửu U Điện Thánh Nữ, Diệp Thiên Dao, cũng chẳng kém cạnh. Nghe nói nàng đã lĩnh ngộ được ‘U Minh Huyết Đạo’, được một vị đại năng Thượng Giới để mắt tới.”
Trần Phong nhíu mày. Lại là “Thiên Mệnh Chi Tử”, lại là “Thiên Kiêu”. Những cái tên này xuất hiện quá thường xuyên, như thể cả đại lục này đều xoay quanh họ. Hắn cũng nghe đến Thái Huyền Tông, Cửu U Điện, những tông môn mà Tôn Vô Cực đã nhắc đến. Chúng thực sự là những thế lực khổng lồ.
“Mà các ngươi có nghe tin gì về Vô Cực Kiếm Tông không?” Một tu sĩ khác chen vào, giọng nói đầy vẻ tò mò. “Nghe nói đệ tử Tôn Vô Cực của họ, kẻ được mệnh danh là ‘Tiểu Kiếm Thần’, đã bặt vô âm tín mấy ngày rồi. Có người nói hắn bị một con linh thú thượng cổ nuốt chửng, có người lại nói hắn đắc tội với thế lực lớn nào đó…”
Trần Phong khẽ nhếch môi. Xem ra tin tức về Tôn Vô Cực vẫn chưa lan rộng hoàn toàn. Hoặc có lẽ, đối với những tông môn lớn như Vô Cực Kiếm Tông, việc một đệ tử “Thiên Kiêu” mất tích không phải là chuyện quá hiếm, hoặc họ đang cố gắng che giấu. Dù sao, đây cũng là tin tốt cho hắn. Hắn không muốn sớm bị những kẻ đó để mắt tới.
Hắn tiếp tục lắng nghe, thu thập được nhiều thông tin giá trị. Thiên Nguyên Đại Lục được chia thành Tứ Đại Vực, mỗi vực do một vài siêu cấp tông môn và thế gia cổ xưa thống trị. Các cảnh giới tu luyện ở đây cũng rõ ràng và phức tạp hơn: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Đại Thừa, Địa Tiên, Thiên Tiên… và trên nữa là những cảnh giới mà người thường khó có thể tưởng tượng. Tôn Vô Cực, với sức mạnh của mình, có lẽ chỉ ở khoảng Nguyên Anh hoặc Hóa Thần, nhưng đã được gọi là “Tiểu Kiếm Thần”. Điều đó cho thấy, những cảnh giới cao hơn thực sự kinh khủng đến mức nào.
Trần Phong nhận ra, nếu muốn lật đổ cái gọi là “Thiên” ở đây, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần một thế lực, cần đồng minh, cần hiểu rõ mọi quy tắc và lỗ hổng của cái trật tự này. Hắn không thể hành động mù quáng.
Sau khi ăn uống xong, Trần Phong tìm một khách điếm bình thường để nghỉ lại. Trong căn phòng đơn sơ, hắn ngồi khoanh chân trên giường, vận chuyển công pháp. Linh khí trong phòng lập tức bị hút vào cơ thể hắn như một dòng xoáy. Hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt hơn so với trước đây. Thiên Nguyên Đại Lục quả nhiên là một nơi lý tưởng để tu luyện.
Hắn lấy ra vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã vô tình đoạt được – một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, ẩn chứa một không gian riêng biệt và một bộ công pháp cấm kỵ. Nó đã giúp hắn rất nhiều ở tiểu thế giới, và giờ đây, nó sẽ tiếp tục là bí mật lớn nhất của hắn.
“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Kiêu…” Trần Phong lặp lại. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là Thiên Đạo, cuối cùng cũng chỉ là một trò cười trước ý chí của con người.”
Mục tiêu trước mắt của hắn là nâng cao tu vi một cách nhanh nhất, đồng thời tìm cách tiếp cận các tông môn lớn để tìm hiểu sâu hơn về thế lực của họ, về những bí mật của Thiên Nguyên Đại Lục, và quan trọng nhất, về cái gọi là “Thiên” thực sự. Hắn không muốn trở thành một Thiên Kiêu, hắn muốn trở thành một kẻ Nghịch Thiên.
Ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy dã tâm. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” ở Thiên Nguyên Đại Lục đã chính thức mở màn. Hắn, Trần Phong, sẽ là dị số phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định luật, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Hắn khép mắt lại, bắt đầu hấp thu linh khí, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới. Đây mới chỉ là khởi đầu.