Nghịch Thiên
Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:55:03 | Lượt xem: 5

Ánh mắt Lạc Thiên Kiêu vẫn khóa chặt Trần Phong, như muốn xuyên thấu mọi bí mật ẩn giấu trong con người hắn. Sự tự tin tuyệt đối của một “Thiên Mệnh Chi Tử” đang dần rạn nứt trước biến số mang tên Trần Phong. Hắn không nói gì, nhưng luồng khí tức vô hình phát ra từ cơ thể đã đủ để những cường giả xung quanh cảm nhận được sự bất an và phẫn nộ đang sôi sục trong hắn. Kẻ này, Trần Phong, không chỉ là đối thủ trong một cuộc thi, mà đã trở thành mối đe dọa trực tiếp đến con đường “Thiên Mệnh” mà hắn tin mình được định sẵn.

Trần Phong không hề né tránh ánh mắt đó. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa của cái nhìn ấy. Cuộc đối đầu này không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một hành trình dài hơi hơn, khốc liệt hơn. Hắn đã không còn là phế vật của Phàm Trần Giới, mà đã mang trong mình hạt giống nghịch thiên, sẵn sàng bén rễ và vươn mình phá tan mọi xiềng xích. Hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, không để lại bất kỳ một gợn sóng cảm xúc nào trên gương mặt, như thể Lạc Thiên Kiêu chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường hắn đi.

Dưới đài, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Cuộc thi đã kết thúc, nhưng dư âm của màn đối đầu giữa Trần Phong và Lạc Thiên Kiêu vẫn còn vương vấn, khiến mọi người nhận ra rằng Phàm Trần Giới nhỏ bé này đã sản sinh ra hai kẻ dị thường, một được “Thiên” ưu ái, một lại dám “Nghịch Thiên” mà sinh tồn.

Ngay lúc đó, một giọng nói trầm ổn vang vọng khắp quảng trường, mang theo uy áp khó tả. Đó là Già La Tôn Giả, vị trưởng lão phụ trách việc dẫn dắt các thiên tài đến Đại Lục Thiên Nguyên. “Các vị thiên kiêu được chọn, hãy chuẩn bị. Cổng dịch chuyển sẽ mở sau một canh giờ nữa. Đây là cơ hội duy nhất để các ngươi bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi chân chính là Vạn Tượng Phong Vân!”

Lời nói của Già La Tôn Giả như một lời tuyên bố, chấm dứt mọi cuộc tranh luận và suy đoán. Sự chú ý của mọi người dồn vào đài cao, nơi một trận pháp dịch chuyển khổng lồ đang dần hiện rõ. Các đường vân cổ xưa lấp lánh ánh sáng, linh khí từ bốn phương tám hướng hội tụ, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ chưa từng thấy ở Phàm Trần Giới.

Trần Phong lặng lẽ bước xuống đài. Hắn không vội vàng đến chỗ trận pháp, mà tìm kiếm những gương mặt quen thuộc. Ánh mắt hắn dừng lại ở Cổ Thanh Huyền, nàng đang đứng đó, đôi mắt long lanh chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy kiêu hãnh. Bên cạnh nàng là những người bạn đồng hành đã cùng hắn vượt qua bao khó khăn ở Phàm Trần Giới. Tống Quân, với vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt kiên định, và vài đệ tử thân cận của Nghịch Thiên Môn, những người đã chứng kiến sự trưởng thành phi thường của Trần Phong.

“Phong ca…” Cổ Thanh Huyền khẽ gọi, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ là một bước ngoặt. Trần Phong không còn thuộc về Phàm Trần Giới nữa. Hắn thuộc về những chân trời rộng lớn hơn, nơi mà nàng, ít nhất là hiện tại, chưa thể với tới.

Trần Phong nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp. “Đừng lo lắng. Ta sẽ ổn. Phàm Trần Giới này, ta sẽ giao lại cho nàng và Tống Quân. Phát triển Nghịch Thiên Môn, hãy chờ ngày ta trở về.”

Tống Quân tiến lên, vỗ vai Trần Phong. “Huynh đệ, yên tâm đi. Môn phái có ta và Thanh Huyền, sẽ không có chuyện gì. Chỉ cần huynh đệ ở trên đó, đừng quên cố hương. Cứ việc thẳng tiến, phá vỡ mọi quy tắc đi!”

Trần Phong gật đầu, trong lòng dâng lên chút xúc động. Những người này, họ là điểm tựa, là lý do để hắn không ngừng tiến lên. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì mối thù cá nhân, mà còn vì những hy vọng, những kỳ vọng mà họ đặt vào hắn. “Đừng quên tu luyện. Ta không muốn khi trở về, các ngươi vẫn giậm chân tại chỗ.” Hắn nở một nụ cười hiếm hoi, xóa tan chút u buồn trong không khí.

Thời gian một canh giờ trôi qua nhanh chóng. Già La Tôn Giả lại xuất hiện, trầm giọng nhắc nhở: “Giờ lành đã đến. Các thiên tài được chọn, hãy bước vào trận pháp!”

Các cường giả trẻ tuổi, bao gồm cả Lạc Thiên Kiêu, lần lượt bước lên trận pháp dịch chuyển. Ánh mắt họ đều rực cháy sự hưng phấn và kỳ vọng. Trần Phong cũng quay người, một lần nữa nhìn về phía Cổ Thanh Huyền và Tống Quân, trao cho họ một cái gật đầu kiên định, rồi bước vào trung tâm trận pháp.

Khoảnh khắc hắn bước vào, trận pháp lập tức khởi động. Những đường vân cổ xưa bùng lên ánh sáng chói lòa, những phù văn phức tạp xoay chuyển như những vì tinh tú. Một lực hút kinh hoàng kéo lấy mọi người, khiến không gian xung quanh trở nên méo mó, rồi tan vỡ. Trần Phong cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, nhưng hắn vẫn giữ vững ý chí, cảm nhận sự thay đổi kinh thiên động địa này. Hắn biết, đây là cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới.

Chỉ trong tích tắc, cảm giác xé rách biến mất, thay vào đó là một sự yên bình đến lạ. Trần Phong mở mắt, đập vào mắt hắn là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Không còn là bầu trời xám xịt hay những ngọn núi quen thuộc của Phàm Trần Giới, mà là một không gian rộng lớn đến vô tận, tràn ngập linh khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng sợi, từng dải lượn lờ trong không khí.

Họ đang đứng trên một quảng trường đá cổ kính, rộng lớn gấp trăm lần quảng trường ở Phàm Trần Giới. Xung quanh là những kiến trúc hùng vĩ, cao vút chạm mây, được chạm khắc tinh xảo đến từng chi tiết, như những tòa thành của Thần Giới. Những con đường lát đá dẫn đến vô số hướng, nơi những dòng người tấp nập qua lại. Nhưng điều khiến Trần Phong kinh ngạc nhất không phải là cảnh vật, mà là con người.

Ở đây, ngay cả một người bán hàng rong cũng có tu vi cao hơn những cường giả đỉnh cao ở Phàm Trần Giới. Tùy tiện một thiếu niên đi ngang qua cũng mang khí tức của Tôn Giả cảnh. Linh khí quá mức nồng đậm đã nuôi dưỡng nên những sinh linh mạnh mẽ hơn, những quy tắc tu luyện khắc nghiệt hơn.

“Hoan nghênh các ngươi đến với Đại Lục Thiên Nguyên!” Già La Tôn Giả cất giọng, ánh mắt quét qua một lượt các thiên tài. “Nơi đây, yếu thịt mạnh ăn, cường giả vi tôn. Những gì các ngươi đạt được ở Phàm Trần Giới chỉ là khởi đầu. Ở đây, các ngươi sẽ phải nỗ lực gấp vạn lần để đứng vững.”

Lạc Thiên Kiêu đứng cạnh Trần Phong, ánh mắt hắn rực sáng sự tham vọng. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào chảy vào cơ thể, như được trở về với cội nguồn. Hắn sinh ra đã được định sẵn là một Thiên Mệnh Chi Tử, và Đại Lục Thiên Nguyên này mới chính là sân khấu thực sự dành cho hắn. Hắn liếc nhìn Trần Phong một lần nữa, khóe môi khẽ nhếch. “Phế vật dù có bay lên trời, cũng chỉ là một con chim non lạc loài mà thôi.”

Trần Phong phớt lờ lời khiêu khích của Lạc Thiên Kiêu. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh, thu nhận mọi thông tin. Hắn không phải là kẻ kiêu ngạo đến mức không biết lượng sức. Hắn biết mình đang ở đâu, và hắn biết mình sẽ phải làm gì. Hắn đã từng là phế vật ở Phàm Trần Giới, nhưng hắn đã đứng dậy. Và giờ đây, hắn cũng sẽ làm điều tương tự ở Đại Lục Thiên Nguyên.

Một nhóm người vận y phục tông môn bước đến, vẻ mặt kiêu căng. Một thanh niên trẻ tuổi, tu vi hiển nhiên đã đạt đến Bán Thần cảnh, liếc nhìn những người mới đến với ánh mắt khinh thường. “Lại là những kẻ từ hạ giới đến. Hy vọng lần này đừng có ai phá hoại quy tắc của Thiên Nguyên của chúng ta. Năm ngoái, có tên phế vật nào đó suýt chút nữa đã làm vỡ một trận pháp thử luyện của tông môn, khiến chúng ta phải hao phí không ít tài nguyên để sửa chữa.”

Lời nói của hắn không hề che giấu sự coi thường. Già La Tôn Giả nhíu mày, nhưng không nói gì. Đây là thực tế ở Đại Lục Thiên Nguyên. Những kẻ từ tiểu thế giới luôn bị khinh rẻ, bị coi là kém cỏi. Đây là một quy tắc ngầm, một sự phân cấp mà “Thiên Đạo” đã thiết lập.

Trần Phong cảm nhận được ánh mắt của kẻ kia dừng lại trên người mình một thoáng, mang theo sự đánh giá và khinh miệt. Nhưng hắn không phản ứng. Hắn biết, lời nói suông không có giá trị. Chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi cách nhìn của người khác, và hơn hết, thay đổi định mệnh của chính hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí cuộn trào trong đan điền. Hạt giống Nghịch Thiên đã được gieo, đã nảy mầm. Giờ đây, ở Đại Lục Thiên Nguyên này, nó sẽ bắt đầu cuộc hành trình phá vỡ mọi quy tắc, khởi nghịch dòng chảy định mệnh, không ngừng lớn mạnh, không ngừng thách thức, cho đến khi lật đổ toàn bộ trật tự của “Thiên”. Đây mới chỉ là Vạn Tượng Phong Vân, và hắn, Trần Phong, sẽ là dị số khuấy động phong vân này. Hành trình của hắn, thật sự, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8