Nghịch Thiên
Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:53:50 | Lượt xem: 5

Trần Phong và Liễu Yên đứng giữa dòng người tấp nập của Thành Lạc Vũ, cảm nhận luồng linh khí dày đặc hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào họ từng đặt chân đến ở tiểu thế giới. Những tòa kiến trúc đồ sộ vươn thẳng lên trời, được khắc họa bằng các phù văn cổ xưa lấp lánh, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp. Cường giả lướt đi trên không trung không còn là điều hiếm thấy, tiếng kiếm khí vút qua, tiếng thần thông va chạm nhẹ nhàng vang vọng từ xa, tất cả đều là dấu hiệu cho một thế giới tu luyện hoàn toàn khác biệt.

“Linh khí ở đây thật sự rất nồng đậm,” Liễu Yên khẽ thốt lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng cảm thấy các kinh mạch trong cơ thể được tưới mát, dường như chỉ cần hít thở thôi cũng có thể cảm nhận được sự tiến bộ.

Trần Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí mà còn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại ẩn hiện trong thành phố. Có những khí tức khiến hắn phải nhíu mày, bởi vì chúng mang lại cho hắn cảm giác áp lực, một điều mà hắn đã lâu không còn cảm thấy kể từ khi trở thành bá chủ ở Hãn Hải Giới.

“Đúng vậy, đây mới là khởi đầu thực sự,” Trần Phong thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá. “Đại Lục Thiên Nguyên này, quả nhiên không tầm thường.”

Họ tìm một khách sạn trông có vẻ lịch sự và yên tĩnh để nghỉ chân. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Trần Phong không vội vã tu luyện hay tìm kiếm cơ duyên. Hắn biết, muốn chinh phục một thế giới mới, điều đầu tiên cần làm là hiểu rõ về nó. Hắn dùng linh hồn lực của mình, trải rộng ra một cách cẩn trọng, không gây chú ý, để thu thập thông tin.

Vài canh giờ sau, Trần Phong và Liễu Yên xuất hiện ở một tửu lầu náo nhiệt bậc nhất Thành Lạc Vũ, tên là “Thiên Nguyên Các”. Nơi đây không chỉ bán rượu ngon, thức ăn thượng hạng mà còn là tụ điểm của vô số tu sĩ, thương nhân, và những kẻ thích hóng chuyện. Tiếng bàn tán xôn xao, những mẩu chuyện rời rạc về các tông môn, thế gia, các cường giả và bí cảnh liên tục lọt vào tai Trần Phong.

Ngồi ở một góc khuất, Trần Phong nhấp ngụm rượu linh, lắng nghe. Hắn nhanh chóng thu thập được một lượng lớn thông tin. Đại Lục Thiên Nguyên được chia thành vô số khu vực, mỗi khu vực lại có các tông môn và thế gia hùng mạnh cai quản. Cảnh giới tu luyện ở đây cao hơn hẳn so với Hãn Hải Giới. Phía trên cảnh giới Kim Đan mà hắn đã từng đạt đến, còn có Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Độ Kiếp, và cao hơn nữa là Đại Thừa, Chân Tiên… Một con đường tu luyện dài dằng dặc mở ra trước mắt.

Điều khiến Trần Phong chú ý nhất là những câu chuyện về “Thiên Kiêu” và “Thiên Mệnh Chi Tử”.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Thiên Kiêu của Thanh Vân Tông, Lý Mộ Phong, chỉ mới hai mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ! Hắn ta quả thật là một ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, được trời ưu ái!” Một tu sĩ trẻ tuổi mắt sáng rỡ nói với bạn mình.

“Chuyện đó thì có gì đáng ngạc nhiên? Lý Mộ Phong vốn có Thần Linh Căn, lại là đệ tử chân truyền của Tông chủ Thanh Vân Tông. Từ nhỏ đã được các trưởng lão dùng linh dược bồi dưỡng, lại có vô số cơ duyên trời ban. Nghe nói hắn vừa tìm được một bộ công pháp thượng cổ ở Cổ Di Tích, thực lực lại tăng vọt rồi.”

“Ta nghe nói, công tử nhà họ Trần ở Phượng Hoàng Thành, Trần Thiên Vũ, cũng là một ‘Thiên Kiêu’ hiếm có. Huyết mạch Thượng Cổ, lại vừa thức tỉnh Huyền Thiên Bá Thể, một chiêu có thể đánh bại cường giả Nguyên Anh đỉnh phong!”

Những cái tên, những thành tựu lấp lánh liên tục được nhắc đến, mỗi người đều mang theo khí vận phi phàm, được cho là “Thiên Mệnh Chi Tử”, sinh ra đã định sẵn sẽ trở thành cường giả đỉnh cao, thống trị một phương. Họ có huyết mạch đặc biệt, thể chất hiếm có, linh căn vượt trội, và luôn gặp được cơ duyên kỳ ngộ một cách dễ dàng, như thể cả vũ trụ đều đang giúp đỡ họ.

Trần Phong lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự mỉa mai. Hắn, một kẻ bị coi là phế vật, không linh căn, không huyết mạch, không cơ duyên, từng bước giành giật sinh tồn, từng bước lật đổ mọi định kiến. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” này, đối với hắn mà nói, không phải là mục tiêu để ngưỡng mộ, mà là những vật cản, những người được “Thiên” ưu ái, những kẻ mà hắn sẽ phải đối đầu để chứng minh rằng định mệnh có thể bị thay đổi.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình. Ở Hãn Hải Giới, hắn đã đạt tới đỉnh phong Kim Đan, thậm chí có thể sánh ngang với Nguyên Anh bình thường nhờ vào công pháp Nghịch Thiên và thể chất đặc biệt của mình. Nhưng ở Đại Lục Thiên Nguyên này, Nguyên Anh sơ kỳ chỉ là khởi đầu, và những “Thiên Kiêu” kia lại mạnh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Lý Mộ Phong hai mươi tuổi đã Nguyên Anh sơ kỳ, còn Trần Phong đã gần ba mươi tuổi mới đạt tới cảnh giới này. Khoảng cách đó không chỉ là tuổi tác mà còn là sự khác biệt về tài nguyên, về xuất thân.

Nhưng điều đó không làm Trần Phong nản lòng, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn. Những kẻ càng được “Thiên” ưu ái, càng được sắp đặt sẵn con đường, thì khi bị hắn lật đổ, sự chấn động sẽ càng lớn.

Đột nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên ở tầng dưới. Trần Phong và Liễu Yên liếc xuống. Một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, đang vây quanh một bàn. Một trong số đó, một thanh niên có vẻ ngoài kiêu ngạo, vẻ mặt hống hách, đang dùng chân đạp đổ bàn của một tu sĩ già yếu hơn.

“Lão già mù lòa! Dám chắn đường bổn công tử? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là đệ tử nội môn của Hỏa Vân Tông, Triệu Xương!” Thanh niên ngạo mạn quát lớn, tay vung lên một đạo hỏa diễm, thiêu rụi túi trữ vật của lão tu sĩ.

Lão tu sĩ già yếu run rẩy, cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vỡ còn sót lại, nhưng không dám phản kháng. Những người xung quanh chỉ dám nhìn, không ai dám can thiệp, bởi vì Hỏa Vân Tông là một trong những tông môn lớn ở khu vực này.

Trần Phong nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt nheo lại. Sự ngạo mạn, sự ỷ thế hiếp người này, hắn đã thấy quá nhiều ở thế giới cũ. Nhưng ở đây, nó lại được khoác lên một lớp vỏ bọc “Thiên Kiêu”, “tông môn đệ tử”. Những kẻ được “Thiên” ban cho tài năng, lại dùng tài năng đó để gây ra bất công. Hắn không khỏi nhớ lại những ngày đầu tiên của mình, khi hắn cũng từng bị coi thường, bị ức hiếp. Nếu không có cơ duyên Nghịch Thiên, hắn có lẽ cũng đã trở thành một trong số những kẻ yếu đuối bị chà đạp kia.

Liễu Yên nắm lấy tay Trần Phong, nàng cảm nhận được sự phẫn nộ ẩn giấu trong hắn. Nàng biết, Trần Phong căm ghét nhất là sự bất công và sự ỷ mạnh hiếp yếu.

“Đừng vội,” Trần Phong khẽ nói, trấn an nàng. Hắn không phải là kẻ lỗ mãng. Hắn đến đây không phải để làm anh hùng cứu mỹ nhân hay bảo vệ kẻ yếu ngay lập tức. Hắn đến để thay đổi trật tự, để lật đổ cái “Thiên” đã tạo ra những kẻ như Triệu Xương kia. Và để làm điều đó, hắn cần một kế hoạch.

Sau khi Triệu Xương và đồng bọn rời đi, Trần Phong gọi chủ quán đến, hỏi về một số tin tức quan trọng hơn. Hắn biết rằng chỉ dựa vào nghe ngóng vặt vãnh là không đủ. Hắn cần một cách để nhanh chóng hòa nhập, và quan trọng hơn, để thể hiện bản thân.

“Gần đây có sự kiện gì lớn thu hút các tu sĩ không?” Trần Phong hỏi, giọng điệu bình thản.

Chủ quán là một ông lão râu bạc, tu vi không cao nhưng kiến thức lại uyên bác. Ông ta vuốt râu, đáp: “Đại nhân hỏi đúng lúc lắm. Sắp tới, ba tông môn lớn ở khu vực này là Hỏa Vân Tông, Thanh Vân Tông và Bách Hoa Cốc sẽ cùng nhau tổ chức một cuộc thi tuyển chọn đệ tử ngoại môn và nội môn tại Thiên Nguyên Tháp. Đây là cơ hội hiếm có để những tu sĩ tán tu hoặc đến từ các thế giới nhỏ hơn như các vị có thể gia nhập đại tông môn, tìm kiếm con đường phát triển.”

“Thiên Nguyên Tháp?” Trần Phong lặp lại, ánh mắt lóe lên. “Nó nằm ở đâu?”

“Cách Thành Lạc Vũ không xa, khoảng ba ngày đường bay. Cuộc thi sẽ diễn ra sau mười ngày nữa. Hàng năm đều thu hút vô số thiên tài từ khắp nơi đổ về.”

Trần Phong gật đầu, trong lòng đã có tính toán. Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Một sân khấu lớn, tập trung nhiều “Thiên Kiêu” và thế lực. Một nơi lý tưởng để “hạt giống Nghịch Thiên” của hắn bắt đầu nảy nở, để hắn chứng minh rằng một phế vật cũng có thể lật đổ những kẻ được “Thiên” ưu ái.

“Được rồi,” Trần Phong đứng dậy, tay nắm chặt Liễu Yên. “Chúng ta sẽ tham gia cuộc thi này.”

Liễu Yên nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Trần Phong sẽ bắt đầu hành trình của mình trên Đại Lục Thiên Nguyên, không còn là một kẻ ẩn mình nữa. Hắn sẽ đối đầu với những “Thiên Mệnh Chi Tử”, thách thức mọi quy tắc, và viết nên chương mới của cuộc đời mình, một chương mang tên “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo hơi thở của Đại Lục Thiên Nguyên bao la. Trần Phong đứng đó, bóng lưng vững chãi, như một ngọn núi sừng sững giữa biển cả phong ba. Hắn đã sẵn sàng để khuấy động phong vân, để cho cả thế giới này biết, ý chí của một phàm nhân bị ruồng bỏ có thể mạnh mẽ đến nhường nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8