Nghịch Thiên
Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:52:55 | Lượt xem: 5

Gió vẫn thổi, nhưng giờ đây không còn là tiếng xào xạc bí ẩn của rừng sâu nữa, mà mang theo hơi thở của một thế giới rộng lớn hơn. Trần Phong và Liễu Yên bước đi trên con đường mòn dần mở rộng, những thân cây cổ thụ rậm rạp lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận. Phía xa, đường chân trời không còn bị che khuất bởi đỉnh núi nhấp nhô, mà hiện rõ một đường nét sừng sững, uốn lượn như một con rồng đất đang cuộn mình ngủ yên. Đó là tường thành của Thiên Vân Thành, một kỳ quan mà Trần Phong chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện cổ tích ở tiểu thế giới của hắn.

Càng đến gần, quy mô của Thiên Vân Thành càng khiến người ta phải kinh ngạc. Những bức tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, sừng sững vươn lên tận trời, như một pháo đài bất khả xâm phạm. Trên đỉnh tường thành, những tháp canh vươn cao như những ngón tay chỉ thẳng lên mây, và lờ mờ có thể thấy bóng dáng của những binh sĩ tuần tra, thân mang khôi giáp lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở tiểu thế giới, tỏa ra từ thành phố, khiến tâm hồn Trần Phong như được gột rửa, các kinh mạch trong cơ thể cũng như được kích hoạt, khẽ rung động theo.

Dòng người từ khắp nơi đổ về Thiên Vân Thành ngày một đông đúc. Không còn là những nông dân chất phác hay thợ săn rừng rậm nữa, mà là những tu sĩ với đủ loại trang phục, khí chất khác nhau. Kẻ cưỡi linh thú, người điều khiển phi kiếm, có người lại ung dung bước đi, nhưng mỗi bước chân đều ẩn chứa sức mạnh và sự tự tin khác thường. Trần Phong nhận ra, đây chính là sự khác biệt giữa tiểu thế giới phàm nhân và một đại lục rộng lớn, nơi tu luyện là con đường chính đạo.

Liễu Yên siết chặt tay Trần Phong hơn. Nàng vốn xuất thân từ gia tộc ẩn dật, ít khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nên cảnh tượng Thiên Vân Thành hùng vĩ và dòng người nhộn nhịp này khiến nàng không khỏi choáng ngợp. Trong ánh mắt nàng, có chút tò mò, chút lo lắng, nhưng phần lớn vẫn là sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh.

“Thật lớn…” Liễu Yên khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc chân thật.

Trần Phong mỉm cười, vỗ nhẹ mu bàn tay nàng. “Thiên Vân Thành này chỉ là một góc nhỏ của đại lục Thượng Nguyên mà thôi. Phía trước còn có những nơi rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều.” Hắn nói, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm thán. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến, hắn vẫn cảm thấy được sự nhỏ bé của bản thân so với thế giới rộng lớn này. Tuy nhiên, sự nhỏ bé đó không phải là sự yếu đuối, mà là một lời nhắc nhở, một động lực để hắn không ngừng tiến lên.

Cánh cổng thành Thiên Vân Thành sừng sững hiện ra. Hai hàng lính gác mặc giáp trụ đen, khí thế uy nghiêm, đứng gác tại đó. Mỗi người đều có tu vi ít nhất là Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, những người mà ở tiểu thế giới của hắn có thể xưng bá một phương, giờ đây chỉ là lính gác cửa thành. Điều này càng khắc sâu trong Trần Phong nhận thức về sự khác biệt giữa hai thế giới.

Không có sự kiểm tra gắt gao nào, chỉ cần nộp một ít linh thạch làm phí vào thành là có thể đi qua. Trần Phong và Liễu Yên hòa mình vào dòng người, bước qua cánh cổng khổng lồ, chính thức đặt chân vào Thiên Vân Thành.

Bên trong thành, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Những con đường lát đá xanh rộng lớn, hai bên là những tòa kiến trúc cao tầng, chạm khắc tinh xảo. Các cửa hàng tấp nập, bày bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp, và những món đồ kỳ lạ mà Trần Phong chưa từng thấy. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân của vô số người tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống.

Trần Phong tinh tế cảm nhận được rất nhiều luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn hiện trong thành phố. Có những luồng khí tức còn vượt xa cảnh giới của hắn hiện tại, khiến hắn phải âm thầm đề phòng. Hắn không muốn gây sự chú ý quá sớm, mục tiêu của hắn là tìm hiểu về thế giới này, về các “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn muốn đối đầu, và về con đường tu luyện cao hơn.

“Chúng ta nên tìm một quán trọ trước.” Trần Phong thì thầm vào tai Liễu Yên, “Sau đó, chúng ta sẽ thu thập thông tin.”

Liễu Yên gật đầu. Nàng cũng cảm thấy hơi mệt mỏi sau chuyến đi dài, và cảnh tượng náo nhiệt xung quanh khiến nàng có chút không quen. Trần Phong đưa nàng đến một quán trọ tương đối sạch sẽ và yên tĩnh ở một con phố nhỏ hơn. Sau khi thuê một căn phòng, họ nghỉ ngơi một lát để phục hồi tinh thần.

Buổi tối, sau khi dùng bữa tại quán trọ, Trần Phong và Liễu Yên dạo bước trên các con phố. Khác với sự ồn ào ban ngày, Thiên Vân Thành về đêm mang một vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo trước các cửa hàng, những luồng sáng linh khí từ các tòa nhà cao tầng tỏa ra, tạo nên một khung cảnh rực rỡ.

Họ đi ngang qua một tửu quán lớn, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng chén đĩa va chạm vang ra. Trần Phong bỗng dừng lại, ánh mắt lóe lên. Hắn nghe được một vài câu chuyện thú vị.

“Nghe nói, cuộc thi Thiên Kiêu sắp diễn ra rồi đó!” Một giọng nói hào hứng vang lên từ bên trong tửu quán.

“Đúng vậy! Lần này các đại tông môn đều dốc sức, cử ra những đệ tử tinh anh nhất. Đặc biệt là đệ tử của Vô Cực Tông, Lăng Thiên Vũ, nghe nói đã đạt tới cảnh giới Linh Hải Kỳ đỉnh phong rồi, chỉ cách Linh Thai Kỳ một bước chân!” Một giọng khác đáp lời, đầy vẻ ngưỡng mộ.

“Lăng Thiên Vũ? Hắn đúng là một trong số ít ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của đại lục Thượng Nguyên này! Sinh ra đã có Cực Dương Linh Thể, tu luyện một ngày bằng người thường mười ngày, lại còn được Vô Cực Tông dốc sức bồi dưỡng. Nghe nói hắn còn được một vị Cổ Tôn giả chỉ điểm nữa chứ!”

Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Kiêu”, “Linh Hải Kỳ”, “Linh Thai Kỳ”, “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Cực Dương Linh Thể”, “Cổ Tôn giả”… Những khái niệm này đều mới lạ, nhưng hắn có thể nhận ra tầm quan trọng của chúng. “Thiên Mệnh Chi Tử” lại xuất hiện, và lần này, đi kèm với những danh xưng và sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng của hắn trước đây.

Liễu Yên cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Trần Phong. Nàng nhẹ nhàng kéo tay hắn, ý bảo nên rời đi.

Trần Phong gật đầu, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng về phía tửu quán, nơi những câu chuyện về các “Thiên Kiêu” và “Thiên Mệnh Chi Tử” đang tiếp tục được truyền tai nhau. Hắn đã tìm thấy mục tiêu đầu tiên của mình ở đại lục Thượng Nguyên này.

“Lăng Thiên Vũ…” Trần Phong lẩm bẩm tên người đó trong đầu. “Cực Dương Linh Thể… Thiên Mệnh Chi Tử…” Hắn cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào. Đây chính là những kẻ mà hắn muốn đối đầu, những kẻ được “Thiên” ưu ái, để xem cái gọi là “Thiên Mệnh” đó có thực sự bất khả chiến bại hay không.

Họ tiếp tục bước đi, rời xa khu phố ồn ào, tìm đến một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ. Gió đêm mát lành thổi qua, mang theo hương thơm của những loài hoa lạ. Liễu Yên nhìn Trần Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự quan tâm sâu sắc.

“Chàng định tham gia cuộc thi Thiên Kiêu đó sao?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.

Trần Phong dừng lại, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn kiên định như những vì sao trên bầu trời đêm. “Đó là cách tốt nhất để ta có thể nhanh chóng hiểu rõ về thế giới này, và cũng là cách để ta đối đầu với những kẻ tự xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đó.”

Hắn hít sâu một hơi. “Ta không còn là Trần Phong của tiểu thế giới nữa. Nơi này, ta phải tự tạo ra con đường của mình. ‘Thiên Mệnh’ có thể định đoạt số phận của người khác, nhưng với ta, nó chỉ là một ngọn núi cần được chinh phục.”

Liễu Yên mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và tin tưởng vô bờ bến. “Ta tin chàng. Bất kể con đường phía trước có khó khăn đến đâu, ta sẽ luôn ở bên chàng.”

Trần Phong nắm chặt tay nàng, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé. Có Liễu Yên bên cạnh, hắn cảm thấy mình có thể đối mặt với bất cứ thử thách nào. Cuộc thi Thiên Kiêu, những “Thiên Mệnh Chi Tử”, và cả cái gọi là “Thiên Đạo” tối cao kia, tất cả đều sẽ phải quỳ gối trước ý chí của hắn.

Ngày mai, một chương mới của cuộc đời hắn sẽ bắt đầu, tại một đại lục rộng lớn đầy rẫy cơ hội và thách thức. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó sẽ bắt đầu cuộc hành trình “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8