Nghịch Thiên
Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:52:30 | Lượt xem: 5

Cánh rừng Thú Hoang Cổ Lâm vẫn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, xen lẫn với mùi đất ẩm, mùi lá mục và một thứ mùi tanh nồng của máu và sự sống hoang dã. Tiếng gầm rú xa xăm của yêu thú vẫn vang vọng, nhưng đối với Trần Phong và Liễu Yên, giờ đây nó không còn đáng sợ như trước, mà giống như một bản nhạc nền quen thuộc cho hành trình của họ.

Trần Phong nắm chặt tay Liễu Yên, cảm nhận được hơi ấm và sự tin tưởng từ nàng. Hắn quay đầu nhìn lại, nơi xác Huyết Giác Hổ to lớn vẫn nằm đó, một chấm đỏ trên nền xanh thẳm của rừng cây. Viên nội đan trong tay hắn vẫn còn mang theo chút nhiệt độ, một biểu tượng cho chiến thắng vừa qua và là bước đệm cho sức mạnh tương lai.

“Nội đan này…” Liễu Yên khẽ nói, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. “Huynh định hấp thu ngay sao? Trong rừng sâu này e rằng không an toàn.”

Trần Phong gật đầu. “Không sao. Chúng ta đã đi sâu vào vùng rìa, ít có yêu thú cấp cao hơn Huyết Giác Hổ. Hơn nữa, ta không có thời gian để lãng phí. Thiên Kiếm Hội sắp đến, và ta cần củng cố thực lực nhanh nhất có thể.”

Hắn nhìn vào viên nội đan. Năng lượng tinh thuần bên trong nó giống như một ngọn lửa nhỏ đang cháy, chờ đợi được giải phóng. Tu vi của hắn hiện tại đã đạt tới Luyện Thể Cảnh tầng chín đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Khai Mạch Cảnh. Viên nội đan của Huyết Giác Hổ cấp hai này chính là chìa khóa.

Tìm một gốc cây cổ thụ to lớn, rỗng ruột ở giữa, Trần Phong và Liễu Yên tạm dừng chân. Trần Phong ngồi xuống, khoanh chân, đặt viên nội đan vào lòng bàn tay. Liễu Yên cảnh giác đứng bên ngoài, ánh mắt quét qua từng bụi cây, từng ngọn cỏ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào.

Hít một hơi thật sâu, Trần Phong bắt đầu vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Khí huyết trong cơ thể hắn sôi trào, kinh mạch giãn nở. Hắn ép viên nội đan vào đan điền, cảm nhận một luồng năng lượng nóng bỏng, cuồn cuộn đổ vào cơ thể mình. Nó không hề hung hãn như hắn tưởng, mà lại cực kỳ thuần khiết, dễ dàng dung hợp với chân khí của hắn.

Đây chính là sự khác biệt của Nghịch Thiên Quyết. Nó có thể hấp thu và chuyển hóa mọi loại năng lượng, biến chúng thành sức mạnh của riêng mình, không kén chọn, không bài xích. Luồng năng lượng từ nội đan nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể Trần Phong, rửa sạch kinh mạch, củng cố xương cốt. Hắn cảm thấy từng tế bào đang reo vang, như được tưới tắm bằng một nguồn sống mới.

Thời gian trôi qua, một vòng sáng mờ ảo bao phủ lấy Trần Phong. Hắn nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào quá trình đột phá. Năng lượng từ nội đan không ngừng được tinh luyện, chuyển hóa thành chân khí, dồn nén vào đan điền, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ.

Liễu Yên đứng cạnh, nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức mạnh mẽ đang tỏa ra từ Trần Phong. Nàng biết, hắn đang ở thời khắc quan trọng nhất. Bàn tay nàng siết chặt kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh. Bất cứ ai dám đến gần, nàng sẽ không ngần ngại ra tay.

Một giờ trôi qua, rồi hai giờ. Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá dày, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Đột nhiên, một tiếng “ầm” nhỏ vang lên từ trong cơ thể Trần Phong, giống như một rào cản vô hình vừa bị phá vỡ. Chân khí trong đan điền hắn bỗng chốc tăng vọt, tràn đầy gấp mấy lần so với trước. Toàn bộ cơ thể hắn run lên, một cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ tràn ngập.

Khai Mạch Cảnh!

Trần Phong mở mắt, trong con ngươi lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới. Mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt đều như được tái tạo. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự lưu chuyển của chân khí trong mười hai chính kinh mạch, mỗi kinh mạch đều rộng lớn và vững chắc hơn trước. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vung một quyền, không khí xung quanh khẽ rung động. Sức mạnh này, đủ để hắn tự tin hơn rất nhiều khi đối mặt với những thử thách sắp tới.

“Trần Phong, huynh đột phá rồi!” Liễu Yên vui mừng reo lên, không giấu được sự phấn khích trong giọng nói. Nàng biết, mỗi lần Trần Phong mạnh hơn, cơ hội sống sót của họ sẽ lớn hơn.

Trần Phong mỉm cười. “Đúng vậy. Nội đan của Huyết Giác Hổ quả nhiên không tầm thường. Nó giúp ta củng cố căn cơ, đồng thời đột phá Khai Mạch Cảnh. Bây giờ, ta đã có tư cách để đối mặt với những ‘Thiên Kiêu’ kia rồi.”

Tuy đã đột phá, nhưng Trần Phong vẫn cảm thấy một sự thôi thúc. Hắn biết, Khai Mạch Cảnh mới chỉ là khởi đầu. Thiên Vân Thành, Thiên Kiếm Hội, và cả cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia, chắc chắn sẽ không đơn giản. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh hơn tất cả những kẻ khác.

Họ tiếp tục hành trình. Lúc này, Trần Phong cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hắn bước đi vững vàng, đôi mắt quét qua xung quanh với sự tự tin. Thú Hoang Cổ Lâm, nơi từng là nỗi kinh hoàng của nhiều người, giờ đây chỉ còn là một trạm dừng chân trên con đường của hắn.

Khi đi qua một khe núi hẹp, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi tới, mang theo một mùi hương kỳ lạ, thoang thoảng mùi máu và một thứ mùi kim loại nhàn nhạt. Trần Phong lập tức dừng lại, ánh mắt cảnh giác. Liễu Yên cũng cảm nhận được sự bất thường, nàng rút kiếm, đứng chắn trước Trần Phong.

“Có gì đó không đúng,” Trần Phong thì thầm, đôi mắt nheo lại. “Mùi này… không phải của yêu thú thông thường.”

Bỗng, từ trong bóng tối của khe núi, một đàn yêu thú nhỏ lao ra. Chúng không phải là Huyết Giác Hổ hung mãnh, mà là một loại linh thú có hình dáng giống như sói, toàn thân được bao phủ bởi những chiếc lông xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu và bộ móng vuốt sắc nhọn như thép. Chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và không gây ra tiếng động đáng kể.

“Thạch Lang!” Liễu Yên kinh ngạc thốt lên. “Sao chúng lại xuất hiện ở đây? Chúng thường sống ở những vùng núi đá khô cằn chứ không phải rừng sâu!”

Thạch Lang, yêu thú cấp một, không đáng sợ bằng Huyết Giác Hổ, nhưng chúng lại săn mồi theo bầy đàn, và số lượng của chúng thì cực kỳ lớn. Ước chừng có đến hơn hai mươi con đang bao vây họ. Ánh mắt tham lam của chúng tập trung vào hai người, đặc biệt là Liễu Yên, người có vẻ yếu hơn Trần Phong.

Trần Phong nhếch mép. “Xem ra, Thú Hoang Cổ Lâm muốn thử sức ta lần cuối trước khi ta rời đi.” Hắn siết chặt nắm đấm. “Liễu Yên, cẩn thận. Tuy là yêu thú cấp một, nhưng số lượng lớn có thể gây ra phiền phức.”

Đàn Thạch Lang bắt đầu tấn công. Chúng không ồn ào, chỉ lao tới như những mũi tên xám xịt. Liễu Yên vung kiếm, kiếm khí sắc bén chém bay hai con Thạch Lang đầu tiên. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, kiếm pháp uyển chuyển nhưng không kém phần tàn khốc. Nàng đã là Khai Mạch Cảnh tầng ba, đối phó với Thạch Lang cấp một không hề khó khăn.

Tuy nhiên, Trần Phong không đứng yên. Hắn muốn thử nghiệm sức mạnh Khai Mạch Cảnh mới đạt được của mình. Hắn không dùng kiếm, mà dùng quyền. Mỗi cú đấm của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, đánh nát xương cốt của Thạch Lang. Chân khí cuồn cuộn trong cơ thể hắn, cho phép hắn di chuyển linh hoạt, né tránh những cú vồ của chúng.

Một con Thạch Lang bất ngờ nhảy bổ từ phía sau, định cắn vào gáy Trần Phong. Hắn không quay đầu, chỉ chợt lùi chân, dùng khuỷu tay giáng một đòn nặng nề vào đầu nó. Tiếng xương vỡ giòn tan, con Thạch Lang ngã lăn ra, giãy giụa vài cái rồi chết hẳn.

Trần Phong cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ. Sức mạnh mới này quá tuyệt vời. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng chân khí chảy trong kinh mạch, biến hóa theo ý muốn. Khai Mạch Cảnh, đúng là một thế giới hoàn toàn khác so với Luyện Thể Cảnh.

Trong vòng chưa đầy một khắc, đàn Thạch Lang đã bị tiêu diệt gần hết. Chỉ còn vài con yếu ớt nằm rên rỉ trên mặt đất, hoặc bỏ chạy tán loạn. Trần Phong và Liễu Yên đứng giữa bãi chiến trường, không một vết thương nào.

“Tuyệt vời, Trần Phong,” Liễu Yên khen ngợi, thu kiếm. “Sức mạnh của huynh đã tăng lên rất nhiều. Những con Thạch Lang này, trong mắt huynh bây giờ chẳng khác gì đám chuột nhắt.”

Trần Phong mỉm cười, lau vết máu trên tay. “Đúng là dễ dàng hơn nhiều. Nhưng đây vẫn chỉ là khởi đầu. Thú Hoang Cổ Lâm này, chỉ là một góc nhỏ của thế giới. Ta tin rằng, Thiên Vân Thành và Thiên Kiếm Hội mới là nơi chứa đựng những thử thách thực sự.”

Hắn nhìn về phía trước, nơi những ngọn núi xa xa đã dần hiện rõ đường nét. Nơi đó, là Thiên Vân Thành, là trung tâm của một vùng đất rộng lớn hơn rất nhiều so với tiểu thế giới hắn từng biết. Nơi đó, có những tông môn hùng mạnh, những thiên tài xuất chúng, và có lẽ, cả những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn muốn đối đầu.

“Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia thách thức. “Ta sẽ cho chúng thấy, cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ ấy, chỉ là một cái cớ cho sự yếu đuối và tự mãn mà thôi. Số phận, không do trời định, mà do ta định!”

Liễu Yên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm chặt tay hắn. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin tưởng vào người đàn ông này. Nàng sẽ cùng hắn đối mặt với tất cả.

Họ tiếp tục bước đi, rời khỏi vùng rừng sâu, hướng về phía chân trời nơi Thiên Vân Thành đang chờ đợi. Gió nhẹ lay động những tán cây, cuốn theo lời thề thầm lặng của một kẻ dám nghịch thiên, thách thức mọi định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8