Nghịch Thiên
Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:52:04 | Lượt xem: 5

Chiếc phi thuyền xé gió lao đi như một mũi tên, cuối cùng cũng chậm rãi hạ thấp độ cao khi tiến vào rìa Thú Hoang Cổ Lâm. Trần Phong đứng ở mũi thuyền, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua những tán cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể. Khí tức hoang dã, nguyên thủy ập vào mặt, mang theo mùi ẩm ướt của đất rừng và thoang thoảng mùi máu tanh. Linh khí ở đây dày đặc hơn hẳn so với những vùng đất hắn từng đi qua ở tiểu thế giới, nhưng nó cũng nhuốm một vẻ hung tợn, hỗn loạn, không thuần khiết.

Liễu Yên bước đến bên cạnh hắn, khẽ nắm lấy tay Trần Phong. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. “Cổ Lâm này không tầm thường,” nàng thì thầm, giọng nói mang theo chút cảnh giác. “Ta có thể cảm nhận được vô số khí tức cường đại đang ẩn mình. Chúng ta phải cẩn thận hơn rất nhiều.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt không hề dao động. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Đại Cảnh Giới 1 đã dạy cho hắn rằng, sức mạnh luôn đi đôi với nguy hiểm, và sự tiến bộ luôn đòi hỏi phải vượt qua những giới hạn khắc nghiệt. Thú Hoang Cổ Lâm này chính là cánh cửa đầu tiên dẫn hắn vào “Vạn Tượng Phong Vân”, nơi mà số phận của một phàm nhân như hắn sẽ bị thử thách đến tột cùng.

Chiếc phi thuyền hạ cánh nhẹ nhàng xuống một khoảng đất trống nhỏ nằm sâu trong rừng, được bao bọc bởi những cây đại thụ to lớn. Vừa chạm đất, một luồng khí lạnh lẽo, âm u bốc lên từ lòng đất, khiến Liễu Yên khẽ rùng mình. Trần Phong nhíu mày, cảm nhận được một loại năng lượng kỳ lạ đang ẩn chứa dưới chân. Nơi này, ngay cả đất đá cũng mang một vẻ cổ xưa và bí ẩn.

“Chúng ta sẽ đi bộ từ đây,” Trần Phong nói, đoạn cất chiếc phi thuyền vào không gian trữ vật. Hắn không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý từ những yêu thú cấp cao ngay khi vừa đặt chân đến. “Thiên Kiếm Hội được tổ chức ở trung tâm Cổ Lâm, nhưng con đường đến đó chắc chắn không hề dễ dàng.”

Hắn rút ra Hắc Long Kiếm, một vầng sáng đen mờ ảo bao phủ lưỡi kiếm, sẵn sàng cho mọi tình huống. Liễu Yên cũng triệu hồi thanh Nguyệt Ảnh Kiếm của mình, ánh sáng bạc thanh khiết tỏa ra đối lập với vẻ u ám của Hắc Long Kiếm, nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ khi đứng cạnh nhau. Cả hai cùng bước vào sâu hơn trong Cổ Lâm, mỗi bước chân đều cẩn trọng, cảnh giác.

Rừng cây càng lúc càng rậm rạp. Những loài thực vật kỳ lạ mọc khắp nơi, có cây phát ra ánh sáng mờ ảo, có dây leo tua tủa như những con trăn khổng lồ, và những bông hoa rực rỡ sắc màu ẩn chứa kịch độc. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, nhưng tất cả đều mang một âm hưởng bất thường, như thể đang che giấu những mối nguy hiểm chết người.

Trần Phong dựa vào linh giác nhạy bén của mình, cùng với kinh nghiệm chiến đấu đã đúc kết được qua vô số trận sinh tử. Hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt đang rình rập trong bóng tối, những hơi thở nặng nề của yêu thú. Chúng chưa tấn công, có lẽ đang thăm dò, hoặc chờ đợi thời cơ thích hợp nhất.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm rống vang lên, chấn động cả khu rừng. Mặt đất rung chuyển nhẹ, và hàng loạt chim chóc từ trên cây bay tán loạn. Một con yêu thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, lao ra từ bụi rậm. Đó là một con Huyết Giác Hổ, một yêu thú cấp bốn, tương đương với cường giả Hóa Linh Cảnh sơ kỳ của nhân loại.

Huyết Giác Hổ há to miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn như đao, trực tiếp phun ra một luồng khí độc màu xanh lục về phía Trần Phong và Liễu Yên. Tốc độ của nó cực nhanh, thân hình to lớn nhưng lại vô cùng linh hoạt, gần như không thể né tránh.

Trần Phong không chút hoảng sợ. Hắn đã đối mặt với những nguy hiểm hơn thế nhiều. Hắc Long Kiếm trong tay hắn vung lên, một luồng kiếm khí màu đen cuồn cuộn bay ra, không chỉ chém tan luồng khí độc mà còn lao thẳng vào Huyết Giác Hổ. Nhưng con Huyết Giác Hổ cũng không phải loại yếu kém, nó rống lên một tiếng, giơ vuốt sắc bén ra chặn đứng kiếm khí của Trần Phong.

Một tiếng va chạm chói tai vang lên, Huyết Giác Hổ bị đẩy lùi một bước, nhưng không hề bị thương. Vảy của nó quá cứng, kiếm khí của Trần Phong chỉ để lại một vệt trắng mờ trên lớp vảy. “Thân thể cường hãn!” Trần Phong thầm kinh ngạc. Yêu thú ở đây mạnh hơn hẳn so với những gì hắn từng đối mặt. Đây mới chỉ là một con yêu thú cấp bốn, nhưng sức phòng ngự của nó đã ngang ngửa với cường giả Hóa Linh Cảnh trung kỳ.

Liễu Yên không chờ đợi, nàng lập tức hành động. Nguyệt Ảnh Kiếm của nàng vẽ ra những đường cong mềm mại nhưng đầy sát khí, hàng loạt kiếm ảnh bạc trắng lao tới bao vây Huyết Giác Hổ. Yêu thú này tuy mạnh mẽ nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt và trí tuệ của nhân loại. Nó chỉ biết dựa vào bản năng chiến đấu.

Trong khi Huyết Giác Hổ đang bị Liễu Yên cầm chân, Trần Phong đã vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết”, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa. Sau khi hấp thụ vô số thiên tài địa bảo và trải qua những trận chiến sinh tử, đan điền của hắn đã được củng cố vững chắc, linh lực tinh thuần và mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ đồng cấp nào. Hắn không chỉ tu luyện công pháp, mà còn hấp thụ tinh hoa của vạn vật, dung hợp vào trong cơ thể.

Hắc Long Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng rồng ngâm trầm thấp. “Kiếm Đồ Thần!” Trần Phong hét lớn, hàng loạt kiếm ảnh màu đen mang theo khí tức hủy diệt lao về phía Huyết Giác Hổ. Lần này, hắn không còn giữ lại chút nào. Những kiếm ảnh này không chỉ đơn thuần là linh lực, mà còn ẩn chứa ý chí “Nghịch Thiên” của hắn, ý chí phá vỡ mọi giới hạn, phá vỡ mọi quy tắc.

Huyết Giác Hổ cảm nhận được nguy hiểm chết người, nó rống lên một tiếng tuyệt vọng, cố gắng né tránh. Nhưng đã quá muộn. Kiếm ảnh của Trần Phong như những con rắn độc, xuyên thủng lớp phòng ngự của nó, trực tiếp đâm vào những kẽ hở giữa các lớp vảy. Máu tươi bắn ra tung tóe, Huyết Giác Hổ đau đớn gầm rú, thân hình khổng lồ đổ sập xuống, chấn động cả mặt đất. Đôi mắt đỏ rực của nó dần dần mất đi ánh sáng.

Trần Phong thu kiếm, thở ra một hơi dài. Trận chiến này tuy nhanh chóng nhưng cũng tiêu hao của hắn không ít linh lực. Hắn nhận ra rằng, dù mình đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng ở đây, mọi thứ đều được nâng lên một tầm cao mới. Một con yêu thú cấp bốn đã có thể khiến hắn phải dốc toàn lực. Vậy những yêu thú cấp cao hơn thì sao? Những cường giả nhân loại ở đây thì sao?

Liễu Yên bước đến, ánh mắt nàng nhìn Trần Phong vừa có sự lo lắng, vừa có sự ngưỡng mộ. “Ngươi đã mạnh lên rất nhiều,” nàng nói, giọng dịu dàng. “Nhưng con đường phía trước sẽ còn khó khăn hơn nữa. Thiên Kiếm Hội là nơi hội tụ của vô số Thiên Kiêu, những kẻ được mệnh danh là Thiên Mệnh Chi Tử của đại lục này. Họ không chỉ mạnh mẽ, mà còn có những thủ đoạn khó lường.”

Trần Phong khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. “Thiên Mệnh Chi Tử sao? Ta chưa bao giờ tin vào Thiên Mệnh. Nếu Thiên Mệnh muốn ta làm phế vật, ta sẽ nghịch Thiên. Nếu Thiên Mệnh muốn ta quỳ gối, ta sẽ đạp Thiên. Ta sẽ chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân còn có thể mạnh mẽ hơn cả cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ đó.”

Ánh mắt hắn nhìn về phía sâu thẳm của Cổ Lâm, nơi những tán cây xanh thẫm như nuốt chửng cả ánh sáng mặt trời. Hắn biết, Thú Hoang Cổ Lâm này không chỉ là một khu rừng hoang dã, mà còn là một đấu trường khổng lồ, nơi những kẻ mạnh nhất sẽ vươn lên, và những kẻ yếu kém sẽ bị đào thải. Đây là khởi đầu của Đại Cảnh Giới Vạn Tượng Phong Vân, nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình “khởi nghịch dòng chảy định mệnh” của mình.

Hắn cúi xuống, lấy ra một viên nội đan từ xác Huyết Giác Hổ. Viên nội đan phát ra ánh sáng đỏ nhạt, ẩn chứa năng lượng tinh thuần. Đây là chiến lợi phẩm đầu tiên của hắn ở Thú Hoang Cổ Lâm, một minh chứng cho bước chân đầu tiên của hắn trên con đường mới. Hắn sẽ dùng nó để củng cố sức mạnh, để chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.

“Đi thôi,” Trần Phong nói, nắm chặt tay Liễu Yên. “Thiên Kiếm Hội đang chờ chúng ta. Và ta cũng đang chờ đợi để xem, cái gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đó, rốt cuộc có gì đặc biệt!”

Cả hai tiếp tục hành trình, bóng dáng họ dần chìm vào trong rừng sâu, nơi tiếng gầm rú của yêu thú và những âm thanh kỳ dị vang vọng khắp nơi, như một bản giao hưởng hoang dã chào đón kẻ dám thách thức.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8