Nghịch Thiên
Chương 138
Trần Phong quay lưng lại với tấm bảng vàng rực rỡ, ánh mắt như xuyên thấu hư không, nhìn về một phương trời xa xôi nào đó. Cái tên Lôi Minh, cùng với dòng chữ “Thiên Mệnh Chi Tử”, chẳng khác nào một lời thách thức ngạo mạn được viết bằng máu và mồ hôi của vô số kẻ phàm tục.
Liễu Yên khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười khó nhận ra. Nàng đã từng thấy vô số thiên tài, vô số cường giả, nhưng chưa từng thấy ai mang trong mình một ý chí nghịch thiên đến vậy. Kẻ khác tranh đoạt tài nguyên, tranh đoạt địa vị, Trần Phong lại muốn tranh đoạt “Thiên Mệnh”, muốn lật đổ cái gọi là định luật vũ trụ đã được thiết lập từ muôn vàn năm. Nàng đã đặt cược đúng chỗ, và giờ đây, chỉ cần chờ đợi thời khắc hắn bùng nổ mà thôi.
“Thiên Kiếm Hội…” Trần Phong lặp lại, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền từ sâu thẳm. “Ngươi biết gì về nó, Liễu Yên?”
Liễu Yên tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại chứa đựng lượng thông tin đồ sộ. “Thiên Kiếm Hội là một sự kiện trọng đại, được Thiên Kiếm Tông chủ trì mỗi trăm năm một lần. Nó không chỉ là nơi các thiên tài trẻ tuổi từ khắp Vạn Tượng Đại Lục tụ hội để tranh tài, mà còn là một cuộc tuyển chọn kín đáo của các thế lực siêu phàm ẩn mình.”
“Tuyển chọn?” Trần Phong nhíu mày.
“Đúng vậy. Thiên Kiếm Tông tự xưng là người gìn giữ trật tự của Vạn Tượng Đại Lục, nhưng thực chất, họ chỉ là một trong những cánh tay nối dài của ‘Thiên’ trên mảnh đất này. Những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện, mà là do Thiên Kiếm Tông, hoặc những thế lực đứng sau họ, lựa chọn và bồi dưỡng. Lôi Minh, với Bất Diệt Lôi Thể, chính là một trong những ‘sản phẩm’ hoàn hảo nhất của họ trong thế hệ này.” Liễu Yên giải thích, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu.
“Ồ?” Trần Phong cười lạnh. “Vậy ra, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng chỉ là một vở kịch được dàn dựng sẵn mà thôi.”
“Không hoàn toàn. Thiên Đạo vẫn tự vận hành, nhưng luôn có những kẻ muốn mượn danh ‘Thiên’ để thao túng, để củng cố quyền lực của mình. Thiên Kiếm Tông chính là ví dụ điển hình. Họ tin rằng chỉ có những kẻ được ‘Thiên’ chọn mới xứng đáng đứng trên đỉnh cao, và họ có nhiệm vụ ‘thanh lọc’ những dị số, những kẻ đi ngược lại quy tắc.” Liễu Yên nói thêm, giọng nàng chứa đựng một chút khinh thường đối với sự ngạo mạn đó.
“Dị số ư?” Trần Phong đưa tay chạm vào trái tim mình, nơi hạt giống Nghịch Thiên đang âm thầm nảy mầm. “Vậy thì, ta chính là dị số lớn nhất mà bọn chúng từng thấy.”
Hắn quay sang Liễu Yên. “Vậy Thiên Kiếm Hội được tổ chức ở đâu? Khi nào?”
“Theo thông tin ta thu thập được, Thiên Kiếm Hội sẽ diễn ra trong ba tháng tới, tại Thiên Kiếm Sơn Mạch, trung tâm của Thiên Kiếm Tông. Đó là một vùng đất linh khí cực thịnh, được bảo hộ bởi vô số trận pháp cổ xưa.” Liễu Yên đáp.
Ba tháng. Thời gian không quá dài, cũng không quá ngắn. Đủ để Trần Phong chuẩn bị. Kể từ khi rời khỏi tiểu thế giới, hắn đã không ngừng tu luyện, hấp thu linh khí của Vạn Tượng Đại Lục. Với công pháp Nghịch Thiên Quyết và sự trợ giúp của viên Hỗn Độn Châu trong đan điền, tốc độ tu luyện của hắn vượt xa bất kỳ thiên tài nào. Hiện tại, hắn đã đạt đến Tụ Linh Cảnh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đột phá Nguyên Đan Cảnh, hình thành Kim Đan trong cơ thể.
Tuy nhiên, hắn biết rõ, Tụ Linh Cảnh đỉnh phong vẫn chưa đủ để đối đầu với Lôi Minh hay những thiên kiêu khác. Lôi Minh được Thiên Kiếm Tông bồi dưỡng, chắc chắn đã vượt qua cảnh giới Tụ Linh. Hơn nữa, Bất Diệt Lôi Thể của hắn ta không phải là thứ có thể xem thường.
“Chúng ta cần lên đường ngay. Ba tháng là đủ để ta củng cố thực lực, và cũng để tìm hiểu thêm về Thiên Kiếm Tông.” Trần Phong quyết định.
“Ngươi định làm gì?” Liễu Yên hỏi, nàng biết Trần Phong không bao giờ là người hành động lỗ mãng.
Trần Phong cười nhạt. “Dĩ nhiên là đột phá Nguyên Đan Cảnh. Và, nếu có thể, ta muốn gặp gỡ vài ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ khác trước khi đến Thiên Kiếm Hội. Để xem, cái gọi là ‘thiên mệnh’ của bọn chúng, rốt cuộc có cứng rắn đến mức nào.”
Đôi mắt hắn lóe lên một tia tàn khốc. Hắn không chỉ muốn đánh bại Lôi Minh, mà muốn giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của Thiên Kiếm Tông, vào cái gọi là “Thiên Mệnh”. Hắn muốn cho cả Vạn Tượng Đại Lục thấy, kẻ phế vật bị ruồng bỏ cũng có thể lật đổ những kẻ được trời chọn.
Liễu Yên gật đầu, hiểu rõ ý đồ của Trần Phong. Hắn không chỉ muốn gây chấn động Thiên Kiếm Hội, mà muốn tạo ra một làn sóng, một sự nghi ngờ về trật tự hiện có ngay từ trước khi sự kiện bắt đầu. Đây là một nước cờ táo bạo, nhưng lại vô cùng hiệu quả.
“Vậy thì, chúng ta sẽ đi qua Thú Hoang Cổ Lâm. Đó là con đường nhanh nhất đến khu vực Thiên Kiếm Sơn Mạch, và cũng là nơi ẩn chứa nhiều cơ duyên lẫn nguy hiểm. Linh khí ở đó cực kỳ dồi dào, phù hợp cho việc bế quan đột phá.” Liễu Yên đề xuất.
Trần Phong không do dự. Thú Hoang Cổ Lâm là một trong những vùng cấm địa nổi tiếng của Vạn Tượng Đại Lục, nơi sinh sống của vô số yêu thú cường đại, thậm chí có cả yêu vương cấp độ Nguyên Đan. Nhưng đối với Trần Phong, nguy hiểm luôn đi kèm với cơ duyên. Hắn cần áp lực để đột phá, cần chiến đấu để mài giũa bản thân.
Hắn đứng dậy, khoác lên mình bộ trường bào màu đen quen thuộc. Hơi thở của hắn trầm ổn, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sức mạnh cuộn trào, như núi lửa sắp phun trào. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối của tiểu thế giới nữa. Giờ đây, hắn là Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên.
“Đi thôi.” Hắn chỉ nói một câu đơn giản.
Liễu Yên theo sát phía sau hắn. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng một phi hành pháp khí dạng thuyền nhỏ, được khắc họa tinh xảo bằng ngọc thạch. Chiếc thuyền nhanh chóng bay lên không trung, xé gió lao đi về phía Đông, nơi Thú Hoang Cổ Lâm trải dài như một tấm chăn xanh khổng lồ, bao phủ hàng ngàn dặm.
Trên đường đi, Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí dồi dào của Vạn Tượng Đại Lục thấm vào cơ thể. Mỗi luồng linh khí đều mang theo một chút thông tin, một chút “Đạo” của thế giới này. Hắn không chỉ hấp thu linh khí, mà còn cảm nhận, phân tích, và tìm cách “Nghịch” lại nó.
Hắn nhớ lại những lời của Liễu Yên về “Thiên Mệnh Chi Tử” và Thiên Kiếm Tông. Một cảm giác chán ghét dâng lên trong lòng. Kể từ khi sinh ra, hắn đã bị số phận ruồng bỏ, bị định nghĩa là phế vật. Giờ đây, khi hắn đã đứng lên từ vực sâu, những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên” lại muốn áp đặt thêm xiềng xích. Không thể nào!
Trần Phong mở mắt, ánh sáng trong đôi đồng tử lấp lánh như sao trời. “Thiên Mệnh ư? Ta sẽ dùng nắm đấm này, phá nát cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi.”
Chiếc phi thuyền lướt qua những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông cuồn cuộn. Bên dưới, cảnh vật dần chuyển từ những thành trấn đông đúc sang những khu rừng rậm rạp, hoang vu. Tiếng gầm của yêu thú từ xa vọng lại, báo hiệu rằng họ đang tiến vào lãnh địa của chúng.
Liễu Yên ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát Trần Phong. Nàng có thể cảm nhận được sự khao khát sức mạnh, sự bùng cháy của ý chí Nghịch Thiên trong hắn. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Nhưng nàng tin, Trần Phong sẽ là người cuối cùng đứng vững, người sẽ viết lại định mệnh, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả một kỷ nguyên.
Hành trình đến Thiên Kiếm Hội đã bắt đầu. Cuộc chiến Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cao trào.
Chiếc phi thuyền lao nhanh hơn, như một mũi tên xé toạc màn trời, hướng thẳng về phía Thú Hoang Cổ Lâm, nơi những thử thách đầu tiên của Đại Cảnh Giới Vạn Tượng Phong Vân đang chờ đợi kẻ dám thách thức Thiên Mệnh.