Nghịch Thiên
Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:51:19 | Lượt xem: 5

Trần Phong ngồi xuống bồ đoàn, hít thở sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn ngập không gian mật thất. Đúng như Liễu Yên nói, nơi đây linh khí nồng đậm hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới phàm nhân hắn từng sống, thậm chí còn hơn cả những nơi có linh mạch thượng phẩm ở đó. Mỗi hơi thở như gột rửa tâm hồn, làm thanh khiết kinh mạch, khiến mọi tế bào trong cơ thể hắn như được hồi sinh.

Hắn đặt tàn phiến ngọc bội lên lòng bàn tay. Ánh sáng xanh nhạt từ ngọc bội bao phủ lấy hắn, không chỉ dẫn dắt linh khí vào cơ thể mà còn tinh luyện chúng, loại bỏ tạp chất, khiến quá trình hấp thu diễn ra nhanh chóng và hiệu quả đến kinh ngạc. Đây chính là cơ duyên lớn nhất của hắn, là “hạt giống Nghịch Thiên” đã nảy mầm từ những ngày tháng tưởng chừng đã bị số phận vùi dập.

Trong tâm trí, Trần Phong không ngừng nhớ lại những gì đã trải qua. Cái chết của mẫu thân, sự khinh miệt của gia tộc, đan điền bị phế, rồi những kẻ từng bước hãm hại hắn. Mỗi ký ức đau thương lại trở thành một ngọn lửa, thiêu đốt ý chí của hắn, biến nỗi căm hờn thành động lực tu luyện không ngừng nghỉ. Hắn không tin vào số phận, không tin vào “Thiên Mệnh”. Nếu “Thiên” muốn hắn là phế vật, hắn sẽ dùng chính ý chí của mình để lật đổ cái “Thiên” đó. Nếu “Thiên” muốn Lôi Thị hay Thiên Kiếm Tông độc bá, hắn sẽ là kẻ phá vỡ trật tự ấy.

Linh khí như dòng suối mát lành chảy vào đan điền, qua kinh mạch, củng cố tu vi của Trần Phong. Hắn đã đạt đến Hóa Thần Cảnh đỉnh phong ở tiểu thế giới, nhưng ở Vạn Tượng Đại Lục này, đó chỉ là một khởi đầu khiêm tốn. Hắn cần đột phá, cần mạnh hơn nữa để đứng vững trong thế giới đầy rẫy cường giả này. Ngọc bội không chỉ giúp hắn hấp thu linh khí mà còn mở ra những tầng kiến thức mới, những công pháp cổ xưa mà hắn chưa từng biết đến. Có lẽ, đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một cánh cửa dẫn đến một loại “Đạo” hoàn toàn khác biệt.

Nhiều ngày trôi qua trong mật thất, Trần Phong hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện. Hắn không chỉ tăng cường linh lực, mà còn tinh lọc từng thớ thịt, từng giọt máu. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn cũng dần thức tỉnh sâu hơn, mang đến cho hắn cảm giác về một sức mạnh tiềm ẩn, một bản năng chiến đấu hung mãnh đang chờ được giải phóng. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa ngọc bội và huyết mạch, như thể chúng là hai mảnh ghép của một bí mật cổ xưa.

Một buổi sáng, Trần Phong chợt mở bừng mắt. Một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến linh khí trong mật thất chấn động nhẹ. Hắn đã đột phá! Từ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, hắn bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới không ai có thể chạm tới: Phản Hư Cảnh. Đây là dấu mốc quan trọng, cho phép hắn bắt đầu cảm nhận được quy tắc không gian, bước đầu chạm vào những huyền bí của vũ trụ.

Dù đã đột phá, Trần Phong vẫn không vội vàng. Hắn dành thêm vài ngày để củng cố tu vi, làm quen với sức mạnh mới. Hắn biết, ở Vạn Tượng Đại Lục, Phản Hư Cảnh chỉ là một khởi đầu, nhưng ít nhất, hắn đã có tư cách để đối diện với một số Thiên Kiêu trẻ tuổi, những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”.

Khi cánh cửa mật thất mở ra, ánh sáng ban ngày tràn vào, Trần Phong bước ra ngoài. Hắn cảm thấy như mình đã lột xác. Khuôn mặt vẫn là của hắn, nhưng ánh mắt đã sâu thẳm hơn, khí chất trầm ổn hơn, mang theo một sự tự tin và sắc bén mà trước đây chưa từng có. Hắn không còn là “phế vật Trần Phong” của quá khứ, mà là “kẻ Nghịch Thiên” đang đặt chân lên con đường của mình.

Liễu Yên đang ngồi đợi ở sảnh ngoài, nhâm nhi một tách trà linh thảo. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nhìn thấy Trần Phong. Nàng đã quen với sự thăng tiến nhanh chóng của hắn, nhưng lần này, nàng vẫn không khỏi giật mình. Khí tức của Trần Phong đã hoàn toàn khác biệt. Nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh ẩn giấu, một sự nguy hiểm khó lường từ hắn. Vẻ ngoài bình tĩnh đó che giấu một con mãnh thú vừa thức tỉnh.

“Trần công tử, xem ra chuyến đi này không hề uổng phí,” Liễu Yên mỉm cười nói, trong mắt ẩn chứa sự tán thưởng. “Phản Hư Cảnh… Ngươi là người đầu tiên ta thấy có thể đột phá nhanh đến vậy sau khi đặt chân đến Vạn Tượng Đại Lục.”

Trần Phong khẽ gật đầu. “Cảm ơn Liễu cô nương đã cung cấp nơi tu luyện.”

“Không cần khách sáo. Ta đã nói, ta đặt cược vào ngươi.” Liễu Yên đứng dậy, dáng người yểu điệu nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ. “Giờ thì, Trần công tử có muốn khám phá Vô Tự Thành không? Nơi này không giống bất kỳ thành trì nào khác trên Vạn Tượng Đại Lục.”

“Ta rất mong chờ.” Trần Phong nói, ánh mắt quét qua không gian bên ngoài. Hắn đã nghe về Vô Tự Thành, một nơi không có quy tắc, nơi tập hợp những kẻ dị biệt. Đây chính là điểm khởi đầu hoàn hảo cho hắn, một kẻ dị số.

Liễu Yên dẫn Trần Phong ra khỏi khu vực mật thất, tiến vào những con phố tấp nập của Vô Tự Thành. Ngay lập tức, Trần Phong bị choáng ngợp. Thành phố này là một mê cung của những kiến trúc kỳ lạ, pha trộn giữa phong cách cổ xưa và những công trình đồ sộ mang đậm hơi thở của tu luyện giả. Linh khí ở đây không tinh khiết như trong mật thất, mà mang theo một sự hỗn loạn, pha tạp của đủ loại năng lượng, nhưng lại vô cùng sôi động.

Trên đường phố, đủ loại chủng tộc, đủ loại tu sĩ qua lại. Có những người mang hình dáng kỳ dị, có kẻ to lớn như người khổng lồ, có người lại nhỏ bé như tinh linh. Khí tức tu vi của họ cũng muôn hình vạn trạng, từ thấp kém cho đến những cường giả ẩn mình mà ngay cả Trần Phong cũng khó lòng dò xét. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng cãi vã… tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

“Vô Tự Thành đúng như tên gọi của nó. Không có quy tắc rõ ràng, chỉ có một luật duy nhất: Kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị đào thải,” Liễu Yên giải thích. “Tuy nhiên, cũng chính vì vậy mà nơi đây thu hút vô số kẻ bị ruồng bỏ, những dị nhân, những kẻ không muốn bị ràng buộc bởi các tông môn lớn hay đế quốc. Ngươi có thể tìm thấy mọi thứ ở đây, từ bí bảo, công pháp cấm kỵ cho đến những thông tin tuyệt mật.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông. Hắn cảm nhận được nhiều ánh mắt dò xét, nhưng không hề sợ hãi. Đây là thế giới mà hắn cần, một thế giới mà sức mạnh cá nhân mới là thước đo duy nhất. “Có vẻ như đây là một nơi tốt để bắt đầu.”

“Đúng vậy. Tuy nhiên, cũng có một vài ‘quy tắc bất thành văn’ mà ngươi nên biết,” Liễu Yên tiếp tục. “Không được gây chuyện với Tam Đại Thế Lực của Vô Tự Thành: Hắc Thị, Bạch Lâu và Minh Điện. Họ là những kẻ duy trì sự cân bằng mong manh ở đây. Ngoài ra, cần cẩn trọng với những tin đồn. Nhiều kẻ sẽ lợi dụng Vô Tự Thành để tìm kiếm ‘con mồi’.”

Trần Phong không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép. Những quy tắc đó đối với hắn mà nói, chỉ là những thách thức. Hắn không sợ hãi bất kỳ thế lực nào. Thứ hắn sợ, là không đủ mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương.

Hắn chợt dừng lại trước một bảng thông báo khổng lồ dựng giữa quảng trường. Trên đó dán chi chít các loại nhiệm vụ, tin tức, và thậm chí là những lời thách đấu. Ánh mắt hắn dừng lại ở một dòng chữ lớn, được viết bằng mực đỏ tươi:

“Tuyển chọn Thiên Kiêu cho ‘Thiên Kiếm Hội’ tại Thiên Kiếm Tông. Yêu cầu: Tu vi trên Phản Hư Cảnh, căn cốt ưu tú, là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được trời ban. Phần thưởng: Cơ hội tiến vào Thiên Kiếm Tháp, nhận truyền thừa Cổ Kiếm.”

Bên dưới là một danh sách các tên tuổi trẻ tuổi, được ca ngợi là “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử” của Vạn Tượng Đại Lục. Một cái tên nổi bật hơn cả, được viết bằng chữ vàng lấp lánh: “Lôi Minh – Con trai của Lôi Thị Tộc Trưởng, người thừa kế Bất Diệt Lôi Thể, được Thiên Kiếm Tông đích thân mời.”

Trần Phong đọc xong, khóe môi khẽ cong lên. Lôi Thị, Thiên Kiếm Tông, Thiên Mệnh Chi Tử… Tất cả đều đã xuất hiện. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn sẽ chứng minh, cái gọi là “Thiên Mệnh” chỉ là một trò đùa, và hắn, kẻ Nghịch Thiên, sẽ là người viết lại định mệnh của chính mình và của cả Vạn Tượng Đại Lục này.

“Thiên Kiếm Hội ư?” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Có lẽ, ta nên đến đó một chuyến.”

Liễu Yên nhìn theo ánh mắt hắn, không nói gì, chỉ mỉm cười. Nàng biết, con mãnh thú này đã sẵn sàng lao vào cuộc chiến. Và nàng, đã đặt cược đúng chỗ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8