Nghịch Thiên
Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:50:56 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước đi trên con đường lát đá cổ kính, ánh mắt xuyên qua đám đông hối hả, mỗi bước chân đều chứa đựng sự bình tĩnh đáng sợ. Vụ việc với Lôi Minh tuy nhỏ, nhưng lại như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, chắc chắn sẽ tạo nên những gợn sóng không nhỏ. Hắn không hối hận. Ở Vạn Tượng Đại Lục này, nếu không thể hiện thực lực, không thể hiện thái độ, người khác sẽ chỉ coi ngươi là cá mè một lứa, dễ dàng chà đạp.

Linh khí ở đây dày đặc hơn nhiều so với tiểu thế giới hắn từng sống. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một năng lượng vô hình, thôi thúc sự vận chuyển của linh lực trong cơ thể. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, cường giả ở đây sẽ càng đáng sợ, quy tắc càng khắc nghiệt. Hắn cần một nơi ẩn mình, một nơi có thể tu luyện an toàn, đồng thời cũng là một điểm tựa để hắn tìm hiểu sâu hơn về cái gọi là “Thiên Mệnh” hay “Thiên Đạo” mà hắn từng nghe loáng thoáng.

Ký ức về vật phẩm nghịch thiên – tàn phiến ngọc bội – lóe lên trong tâm trí hắn. Kể từ khi dung hợp nó, con đường tu luyện của Trần Phong đã hoàn toàn khác biệt. Nó không chỉ cung cấp cho hắn một nguồn linh lực dồi dào mà còn mở ra những tầng nhận thức về Đạo mà người thường không thể chạm tới. Nhưng chính vì sự đặc biệt này, hắn càng cần phải cẩn trọng. Một “dị số” như hắn, nếu không cẩn thận sẽ bị những thế lực khác coi là dị đoan, là mầm họa cần phải diệt trừ.

Trong vô thức, hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, tránh xa sự ồn ào của phố chính. Những thông tin ít ỏi mà hắn thu thập được trên đường đã vẽ nên một bức tranh về Vạn Tượng Đại Lục đầy rẫy những tông môn hùng mạnh, thế gia lâu đời, và những đế quốc trải dài hàng vạn dặm. Gia tộc Lôi Thị chỉ là một trong số đó, tuy có tiếng tăm ở khu vực này, nhưng chắc chắn vẫn có những thế lực đứng trên họ.

Trần Phong nhíu mày. Hắn cần một nơi không quá nổi bật, nhưng cũng không quá hẻo lánh, nơi có thể dễ dàng tiếp cận thông tin. Đột nhiên, một cái tên bật ra trong đầu hắn, một cái tên mà hắn từng nghe lỏm được từ những lời bàn tán xì xào của đám giang hồ khi hắn vừa đặt chân đến đại lục này: Vô Tự Thành.

Vô Tự Thành – thành phố không có quy tắc. Đó là một thành phố độc lập, không thuộc quyền quản lý của bất kỳ tông môn hay đế quốc nào. Nơi đó tập trung đủ loại người, từ tán tu cường đại, sát thủ khét tiếng, đến thương nhân bí ẩn và những kẻ trốn chạy khỏi sự truy lùng của các thế lực lớn. Nơi đó, quy tắc duy nhất là không có quy tắc, và luật rừng là luật tối cao. Nhưng cũng chính vì vậy, nó lại là một nơi lý tưởng để ẩn mình, để tìm kiếm thông tin và để chiêu mộ những kẻ không cam chịu số phận.

Quyết định đã được đưa ra, Trần Phong không chần chừ. Hắn thuê một con thú cưỡi linh hoạt, nhanh chóng rời khỏi thành phố hiện tại, hướng về phía tây bắc – nơi được cho là tọa lạc của Vô Tự Thành.

Suốt mấy ngày đêm đường, Trần Phong đi qua những vùng đất hoang vu, những khu rừng rậm rạp và cả những dãy núi hùng vĩ. Mỗi nơi hắn đi qua đều ẩn chứa những nguy hiểm tiềm tàng, từ linh thú cấp thấp đến những nhóm cường đạo ngang tàng. Tuy nhiên, với thực lực hiện tại của Trần Phong, những mối đe dọa này không đáng kể. Hắn thường ẩn mình trong bóng đêm, tránh né những cuộc chạm trán không cần thiết, hoặc giải quyết nhanh gọn những kẻ ngáng đường.

Trên đường đi, hắn cũng không ngừng tu luyện. Tàn phiến ngọc bội trong cơ thể không ngừng truyền vào linh khí tinh thuần, giúp hắn nhanh chóng củng cố cảnh giới. Trần Phong cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng mỗi bước đi vững chắc đều là sự chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.

Sau gần một tuần hành trình, một thành phố khổng lồ hiện ra trước mắt Trần Phong, ẩn mình giữa một thung lũng rộng lớn được bao quanh bởi những dãy núi đá sắc nhọn. Đó chính là Vô Tự Thành. Không có cổng chào tráng lệ, không có đội quân canh gác nghiêm ngặt, chỉ có những bức tường thành cũ kỹ, loang lổ vết thời gian nhưng lại sừng sững, vững chãi như một pháo đài.

Khi Trần Phong bước qua cổng thành, một luồng khí tức hỗn loạn ập vào mặt. Tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng va chạm của binh khí từ những cuộc giao đấu nhỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí độc đáo, vừa nguy hiểm vừa đầy sức sống. Khác với những thành phố khác nơi hắn từng đến, ở đây, mỗi ánh mắt đều mang theo vẻ cảnh giác, dò xét, nhưng cũng có chút bất cần.

Trần Phong tìm một quán rượu nhỏ ở góc phố, nơi có thể dễ dàng quan sát mọi người và lắng nghe tin tức. Hắn gọi một chén trà linh thảo, chậm rãi nhấp từng ngụm, trong khi tinh thần lực lặng lẽ quét qua xung quanh, thu thập những mảnh thông tin vụn vặt.

“Ngươi là người mới đến Vô Tự Thành sao?” Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền uy vang lên bên cạnh hắn. Trần Phong quay đầu, nhìn thấy một cô gái trẻ, tuổi chừng đôi mươi, mặc một bộ y phục màu lam đậm, thiết kế gọn gàng, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh. Nàng có đôi mắt sắc sảo như chim ưng, mái tóc đen nhánh được búi cao, toát lên vẻ thông minh và gan dạ.

“Phải,” Trần Phong đáp, giọng nói bình thản, không chút hoang mang.

Cô gái mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự đánh giá. “Ta là Liễu Yên, chủ nhân của ‘Ẩn Vân Các’ này. Ngươi có vẻ không phải là kẻ yếu, nhưng ở Vô Tự Thành, không có quy tắc nào cả. Thực lực của ngươi có thể đủ để sống sót, nhưng chưa chắc đã đủ để có được điều mình muốn.”

Trần Phong nhìn thẳng vào đôi mắt của Liễu Yên. Hắn cảm nhận được nàng không phải là một người đơn giản. “Vậy Liễu cô nương muốn nói gì?”

“Ẩn Vân Các không chỉ là một quán rượu, mà còn là một nơi giao dịch thông tin, một điểm trú ẩn an toàn cho những kẻ không muốn bị ràng buộc bởi các thế lực lớn,” Liễu Yên nói, ánh mắt lướt qua Trần Phong, dừng lại một chút ở chiếc nhẫn hắn đeo. “Ngươi vừa gây sự với Gia tộc Lôi Thị, đúng không? Tin tức đã lan truyền khá nhanh. Bọn chúng đã treo thưởng cho đầu của ngươi rồi đấy.”

Trần Phong không chút bất ngờ. “Tốc độ của Gia tộc Lôi Thị quả nhiên không tồi.”

“Không tồi ư?” Liễu Yên bật cười nhẹ. “Bọn chúng nổi tiếng tàn nhẫn và thù dai. Ngươi dám phế đi một người của Lôi Minh, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Trừ khi… ngươi có thể tìm được một nơi ẩn náu không ai ngờ tới, hoặc một thế lực đủ mạnh để đối đầu với Lôi Thị.”

“Ngươi có thể cung cấp điều đó?” Trần Phong hỏi thẳng.

Liễu Yên nhấp một ngụm trà, đôi mắt liếc nhìn xung quanh. “Tất nhiên. Nhưng cái giá sẽ không hề rẻ. Ngươi muốn biết gì về Lôi Thị? Hay ngươi muốn tìm một nơi trú ẩn an toàn, nơi mà ngay cả tai mắt của Lôi Thị cũng không thể chạm tới?”

“Cả hai,” Trần Phong đáp. “Ta muốn biết về thực lực của Lôi Thị, về những kẻ đứng sau họ. Và ta cần một nơi an toàn để tu luyện. Ngoài ra,” hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm. “Ngươi có biết về những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ ở Vạn Tượng Đại Lục không?”

Liễu Yên hơi ngạc nhiên trước câu hỏi cuối cùng của Trần Phong. Nàng trầm tư một lát rồi nói: “Thiên Mệnh Chi Tử… Đó là những kẻ được cho là được trời định, mang trong mình vận mệnh phi phàm, thường xuất hiện ở những vùng đất linh khí thịnh vượng nhất. Có người nói họ là hóa thân của các vị thần, có người nói họ chỉ là những kẻ may mắn. Nhưng ở Vô Tự Thành này, chúng ta không tin vào cái gọi là ‘Thiên Mệnh’. Chúng ta chỉ tin vào thực lực của bản thân.”

Nàng tiếp tục: “Lôi Thị là một gia tộc lâu đời, có ba vị trưởng lão cấp Hóa Hư cảnh, và một vị lão tổ tông đã đạt đến Hợp Đạo cảnh ẩn cư. Bọn chúng còn có quan hệ mật thiết với Thiên Kiếm Tông, một trong mười tông môn lớn nhất khu vực này. Chọc vào Lôi Thị là chọc vào một tổ ong vò vẽ đấy. Về Thiên Mệnh Chi Tử, đó chỉ là những lời đồn đại xa vời, thường được các tông môn lớn dùng để tạo danh tiếng cho đệ tử xuất chúng của mình. Ta chưa từng thấy một kẻ nào thực sự được ‘trời định’ cả. Chỉ có những kẻ mạnh tự định đoạt số phận của mình mà thôi.”

Trần Phong gật đầu, lời nói của Liễu Yên càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn. “Vậy, cái giá cho thông tin và một nơi trú ẩn là gì?”

Liễu Yên đưa ra một con số khiến Trần Phong hơi bất ngờ, nhưng hắn không phản đối. Hắn biết, ở Vạn Tượng Đại Lục, thông tin và sự an toàn là thứ vô giá. Sau khi đạt được thỏa thuận, Liễu Yên dẫn Trần Phong xuống một tầng hầm bí mật dưới Ẩn Vân Các. Đó là một mật thất được bố trí tinh xảo, có trận pháp che chắn linh khí, hoàn toàn phù hợp cho việc bế quan tu luyện. Nàng cũng cung cấp cho hắn một bản đồ chi tiết về Vô Tự Thành, cùng những điểm cần chú ý.

“Ngươi cứ yên tâm tu luyện ở đây. Ta sẽ đảm bảo không ai có thể quấy rầy ngươi,” Liễu Yên nói, ánh mắt lóe lên vẻ mong đợi. Nàng biết, Trần Phong không phải là một người bình thường. Một kẻ dám đối đầu với Lôi Thị ngay khi vừa đặt chân đến Vạn Tượng Đại Lục, chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Và nàng, Liễu Yên, muốn trở thành người đầu tiên đặt cược vào hắn.

Trần Phong gật đầu, ánh mắt quét qua mật thất. “Cảm ơn Liễu cô nương.”

Khi cánh cửa mật thất đóng lại, Trần Phong ngồi xuống bồ đoàn, hít thở sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn ngập không gian. Hắn lấy ra tàn phiến ngọc bội, ánh sáng xanh nhạt bao phủ lấy hắn. Hắn nhắm mắt lại. Vô Tự Thành, một nơi không có quy tắc, nơi tập hợp những kẻ dị biệt, có lẽ chính là điểm khởi đầu hoàn hảo cho hành trình Nghịch Thiên của hắn ở Vạn Tượng Đại Lục. Lôi Thị ư? Thiên Kiếm Tông ư? Hay cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử? Tất cả rồi sẽ phải đối mặt với một kẻ không tin vào bất kỳ quy tắc hay định mệnh nào. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8