Nghịch Thiên
Chương 135
Trần Phong bước đi trong một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không còn là những ngọn núi cằn cỗi hay những dòng sông linh khí yếu ớt của Phàm Giới. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành những làn sương mờ ảo quanh co giữa các đỉnh núi trùng điệp. Cây cối cao lớn đến kinh ngạc, vươn thẳng lên trời xanh, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng rộng lớn. Những loài linh thú mà hắn chưa từng thấy bao giờ, mang theo khí tức mạnh mẽ, lướt qua trong tầm mắt, cảnh giác dò xét kẻ lạ mặt.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn ngập phổi, rửa sạch mọi mệt mỏi. Cả đan điền của hắn như một cái hố không đáy, tham lam hấp thụ năng lượng xung quanh. Tốc độ tu luyện ở nơi này chắc chắn sẽ nhanh hơn gấp bội so với Phàm Giới. Điều này càng củng cố quyết tâm trong lòng hắn. Hắn không phải phế vật, hắn chỉ bị giới hạn bởi môi trường. Giờ đây, ở Vạn Tượng Đại Lục này, hắn sẽ bứt phá.
Sau vài ngày di chuyển, Trần Phong đã quen dần với địa hình và khí tức của Vạn Tượng Đại Lục. Hắn giữ tốc độ vừa phải, vừa đi vừa quan sát, hấp thụ mọi thông tin có thể. Hắn nhận ra rằng, dù linh khí dồi dào, nhưng cũng không phải ai cũng có thể trở thành cường giả. Khoảng cách giữa người tu luyện và phàm nhân ở đây dường như còn lớn hơn ở Phàm Giới, bởi lẽ, cường giả đã đạt đến cảnh giới cao hơn rất nhiều.
Cuối cùng, một làn khói bếp lờ mờ hiện ra ở phía chân trời, theo sau là những mái nhà ngói đỏ tươi và bức tường thành kiên cố. Một thành trấn! Trái tim Trần Phong đập nhanh hơn một chút. Hắn đã đến nơi có con người, nơi hắn có thể tìm kiếm thông tin và bắt đầu cuộc hành trình mới của mình.
Thành trấn này không quá lớn, nhưng cũng đủ sầm uất với những con đường lát đá sạch sẽ, những cửa hàng treo biển hiệu rực rỡ và tiếng người mua bán tấp nập. Điều khiến Trần Phong chú ý nhất chính là khí tức của những người qua lại. Ngay cả những người bán hàng rong hay người đi đường bình thường cũng có tu vi Luyện Khí Kỳ, thậm chí là Trúc Cơ Kỳ, điều mà ở Phàm Giới đã có thể xưng bá một phương. Hắn thấy vài người mặc trang phục của các tông môn nhỏ, mang theo kiếm hoặc pháp khí, bước đi kiêu ngạo giữa đám đông.
Trần Phong che giấu khí tức của mình một cách khéo léo, trông như một vị công tử nhà giàu mới từ quê ra, hoặc một tán tu lang thang. Hắn tìm đến một quán rượu đông đúc nhất, nơi thường là nơi tập trung của mọi loại tin tức. Ngồi xuống một góc khuất, hắn gọi vài món ăn và một bình rượu, lắng tai nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh.
Không khó để hắn nắm bắt được những thông tin cơ bản về Vạn Tượng Đại Lục. Hệ thống cảnh giới tu luyện ở đây được chia rõ ràng: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Đại Thừa, Độ Kiếp. Sau Độ Kiếp là Phi Thăng, tiến nhập Thượng Giới. Hắn giật mình khi nghe thấy những câu chuyện về các cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần, những người có thể điều khiển thiên địa, di sơn đảo hải. Ngay cả một tông môn nhỏ ở thành trấn này cũng có một vị trưởng lão Kim Đan tọa trấn. So với cảnh giới cao nhất ở Phàm Giới của hắn, có lẽ hắn chỉ tương đương Kim Đan sơ kỳ, hoặc mạnh hơn một chút nhờ công pháp đặc thù.
Hắn cũng nghe được nhiều về các tông môn lớn, thế gia hùng mạnh như Vạn Kiếm Tông, Huyền Minh Điện, Gia tộc Lôi Thị… Những cái tên vang dội, nắm giữ quyền lực tuyệt đối trên hàng vạn dặm đất đai. Và quan trọng nhất, hắn nghe được những lời bàn tán về “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử”.
“Nghe nói, Lôi Thiếu Chủ của Gia tộc Lôi Thị đã đột phá Nguyên Anh Kỳ ở tuổi ba mươi! Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử! Tương lai chắc chắn sẽ là cường giả Hóa Thần!” một tu sĩ râu ria xồm xoàm nói, giọng đầy ngưỡng mộ.
“Đúng vậy, còn có Thánh Nữ của Vạn Kiếm Tông, thiên phú kinh người, nghe đâu đã lĩnh ngộ một loại kiếm ý cổ xưa, có thể sánh ngang với các trưởng lão. Nàng ta chính là biểu tượng của Thiên Mệnh!” một người khác tiếp lời.
Những lời nói đó lọt vào tai Trần Phong, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Nghe có vẻ giống với kẻ mà hắn đã gặp ở lối vào Vạn Tượng Đại Lục kia. Những người được “Thiên” ưu ái, được ban cho thiên phú và vận may không tưởng. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ, từng bị định đoạt số phận bi thảm. Hắn biết rõ sự bất công của “Thiên Đạo” khi ban phát cho kẻ này tất cả, và tước đoạt của kẻ kia mọi thứ.
Một nụ cười khẩy hiện trên môi Trần Phong. “Thiên Mệnh” là gì? Chẳng qua cũng chỉ là một danh xưng cho những kẻ được thế lực nào đó hậu thuẫn mà thôi. Hắn đã từng lật đổ những quy tắc ở Phàm Giới, giờ đây, hắn sẽ tiếp tục con đường đó, thách thức cả cái gọi là “Thiên Mệnh” ở Vạn Tượng Đại Lục này.
Trong lúc Trần Phong đang suy nghĩ, một đám người bước vào quán rượu. Dẫn đầu là một thanh niên ăn mặc lụa là, khuôn mặt khá tuấn tú nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu ngạo. Tu vi của hắn ta đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, và bên cạnh hắn là hai gã tùy tùng cũng là Trúc Cơ trung kỳ. Vừa vào quán, hắn ta đã lớn tiếng:
“Lão bản! Dọn dẹp hết những kẻ phàm nhân bẩn thỉu này ra ngoài! Bàn này, ta bao!”
Lão bản quán rượu, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền lành, vội vàng chạy tới, cúi đầu khúm núm: “Lôi thiếu gia, ngài thứ lỗi, hôm nay quán đông khách, e rằng không tiện…”
“Không tiện?!” Lôi thiếu gia hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, một luồng linh lực vô hình đánh bay mấy chén rượu trên bàn kế bên, “Ta nói không tiện thì không tiện! Ngươi có tin ta san bằng cái quán rượu nát này không?”
Quán rượu lập tức trở nên im lặng. Những tu sĩ cấp thấp hơn đều cúi đầu, không dám lên tiếng. Kẻ này rõ ràng là người của Gia tộc Lôi Thị, một thế lực lớn trong khu vực. Không ai muốn chọc vào rắc rối.
Trần Phong nhíu mày. Hắn không thích những kẻ ỷ thế hiếp người như vậy. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều sự bất công. Tuy nhiên, hắn cũng không muốn gây chuyện ngay lập tức ở một nơi xa lạ. Hắn chỉ cần thông tin, không cần rắc rối.
Lôi thiếu gia đưa mắt quét qua một lượt, ánh mắt dừng lại ở Trần Phong, người đang ngồi yên lặng ở góc khuất. Hắn ta thấy Trần Phong ăn mặc có vẻ sang trọng, lại không hề có vẻ sợ hãi như những người khác, liền cười khẩy:
“Ngươi kia! Kẻ từ đâu tới, không biết quy tắc à? Nhìn thấy Lôi thiếu gia ta, còn không cút đi?”
Trần Phong ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với Lôi thiếu gia. “Ta đang ăn. Ngươi có thể chờ.”
Lời nói của Trần Phong khiến cả quán rượu chấn động. Chưa từng có ai dám nói chuyện với Lôi thiếu gia như vậy. Lôi thiếu gia trợn mắt, khuôn mặt méo mó vì giận dữ.
“Thằng ranh con không biết sống chết! Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy?!” Hắn ta chỉ thẳng vào Trần Phong, “Hai ngươi, cho hắn một bài học, dạy hắn thế nào là tôn trọng!”
Hai gã tùy tùng của Lôi thiếu gia lập tức tiến lên, tu vi Trúc Cơ trung kỳ của bọn chúng bộc phát, mang theo áp lực mạnh mẽ về phía Trần Phong. Trần Phong vẫn ngồi yên, bình thản nhấp một ngụm rượu.
Khi hai gã tùy tùng chỉ còn cách hắn vài bước, Trần Phong đột nhiên đưa tay phải ra, nhẹ nhàng vẫy một cái. Một luồng linh lực vô hình, tinh tế và mạnh mẽ hơn gấp bội so với tu vi Trúc Cơ, quét qua. Hai gã tùy tùng lập tức cảm thấy một lực lượng khổng lồ đập vào ngực, như bị một ngọn núi đè xuống. Chúng kêu lên một tiếng thảm thiết, bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường, bất tỉnh nhân sự.
Cả quán rượu lại một lần nữa chìm vào im lặng chết chóc. Lôi thiếu gia há hốc mồm, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi. Hắn ta không hề nhìn thấy Trần Phong ra chiêu, nhưng hai tùy tùng Trúc Cơ của hắn lại bị đánh bại một cách dễ dàng như vậy. Kẻ này, tuyệt đối không phải người bình thường!
Trần Phong đặt chén rượu xuống, nhìn thẳng vào Lôi thiếu gia, ánh mắt lạnh như băng. “Ngươi muốn một bài học? Ta có thể dạy ngươi.”
Lôi thiếu gia lùi lại một bước, nuốt nước bọt. Hắn ta đã gặp phải một kẻ cứng đầu rồi. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi dám động thủ với người của Gia tộc Lôi Thị? Ngươi không biết Gia tộc Lôi Thị chúng ta có Kim Đan trưởng lão tọa trấn sao?!”
Trần Phong nhếch môi. “Kim Đan? Ta đã gặp nhiều rồi. Ngươi về nói với Kim Đan trưởng lão của ngươi, nếu muốn tìm ta, ta sẽ ở thành này thêm vài ngày. Nhưng nếu còn dám gây sự với những người vô tội, ta sẽ không khách khí.”
Nói xong, Trần Phong đứng dậy, thả một túi linh thạch xuống bàn, đủ để trả tiền bữa ăn và bồi thường cho lão bản. Hắn không hề quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi quán rượu, để lại một đám người đang kinh hồn bạt vía.
Lôi thiếu gia đứng đó, khuôn mặt tái mét. Hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị một người lạ mặt làm cho bẽ mặt như vậy. Nhưng ánh mắt kiên định và sức mạnh đáng sợ của Trần Phong đã in sâu vào tâm trí hắn. Hắn biết, mình đã chọc phải một kẻ không nên chọc vào.
Trần Phong đi trên đường phố, ánh mắt trầm tư. Hắn không hề hối hận vì hành động vừa rồi. Đó là cách để hắn khẳng định vị thế của mình, để những kẻ khác biết rằng hắn không dễ bị bắt nạt. Hắn biết, việc này chắc chắn sẽ dẫn đến phiền phức từ Gia tộc Lôi Thị. Nhưng đó cũng là một cách để hắn tìm hiểu sâu hơn về Vạn Tượng Đại Lục, và có lẽ, để thu hút sự chú ý của những kẻ thực sự mạnh mẽ, những kẻ có thể liên quan đến “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Đạo”.
Hắn cần một nơi để ở, để tu luyện, và để tiếp tục tìm kiếm con đường của mình. Con đường Nghịch Thiên ở Vạn Tượng Đại Lục, vừa mới bắt đầu, và những sóng gió đầu tiên đã thực sự xuất hiện.