Nghịch Thiên
Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:49:10 | Lượt xem: 5

Trần Phong ôm Lạc Vũ, cảm nhận hơi thở đều đặn của cô bé trên vai, lòng hắn dâng lên một sự bình yên hiếm có sau chuỗi ngày bão táp. Huyễn Linh Thảo đã ở trong tay. Ánh bình minh len lỏi qua tán lá, nhuộm vàng khu rừng, xua đi những bóng đêm cuối cùng của màn đêm. Hắn biết, đây là một khởi đầu mới, một dấu mốc quan trọng trong hành trình của mình.

Huyễn Linh Thảo tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, linh khí tinh thuần bao bọc lấy Lạc Vũ. Trần Phong đã cẩn thận đặt nó gần cô bé, không vội vàng sử dụng ngay. Hắn cần thời gian để nghiên cứu, để đảm bảo việc hấp thụ không gây ra bất kỳ rủi ro nào cho thể chất suy yếu của Lạc Vũ. Dù sao, đây cũng là một linh dược cực phẩm, dược lực mạnh mẽ, không thể tùy tiện. Mục tiêu của hắn là cứu sống Lạc Vũ, chứ không phải liều lĩnh.

Hắn tìm một hang động kín đáo, đặt Lạc Vũ xuống một phiến đá phủ rêu xanh mềm mại. Hắn ngồi xuống bên cạnh, đưa tay chạm nhẹ vào trán cô bé. Vầng sáng từ Huyễn Linh Thảo phản chiếu lên khuôn mặt non nớt, khiến Lạc Vũ trông như một tiểu tiên tử đang say ngủ. Nụ cười nhẹ trên môi cô bé mang lại cho Trần Phong một niềm hy vọng mãnh liệt.

“Lạc Vũ, kiên cường lên,” Trần Phong thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy kiên định. “Huynh sẽ chữa khỏi cho muội, dù có phải Nghịch Thiên.”

Hắn nhắm mắt lại, nội thị cơ thể mình. Linh lực trong đan điền cuộn trào mạnh mẽ, khí tức càng thêm ngưng luyện sau trận chiến vừa rồi. Công pháp Tịch Diệt Cổ Kinh vận chuyển không ngừng, mỗi chu thiên đều mang lại sự tăng trưởng rõ rệt. Hắn đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong của Phàm Giới này, một cảnh giới mà hiếm ai có thể chạm tới. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Đại Lục, nơi các thiên kiêu tranh bá, nơi những cường giả chân chính ẩn mình, mới là sân khấu thực sự.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc như dao. Huyễn Linh Thảo là một trong những mảnh ghép quan trọng để Lạc Vũ hồi phục, nhưng không phải là tất cả. Nền tảng thể chất của cô bé quá yếu ớt, cần những phương pháp bồi dưỡng chuyên sâu hơn, những tài nguyên mà Phàm Giới này không thể có được. Chỉ có ở Vạn Tượng Đại Lục, nơi linh khí dồi dào, tài nguyên phong phú, mới có hy vọng thực sự. Hắn không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa.

“Đã đến lúc rồi,” Trần Phong lẩm bẩm.

Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Vạn Tượng Đại Lục, về những con đường bí mật, những cánh cổng không gian cổ xưa chỉ mở ra vào những thời điểm nhất định. Hắn cũng nhớ về cuốn cổ thư mà hắn vô tình tìm thấy trong một di tích cổ, có ghi chép về một “Phong Lôi Cổ Trận” – một trận pháp dịch chuyển viễn cổ, nằm sâu trong Cổ Long Sơn Mạch, một vùng đất cấm kỵ của Phàm Giới. Đó là con đường duy nhất hắn biết để rời khỏi tiểu thế giới này một cách an toàn.

Cổ Long Sơn Mạch… nơi đó nguy hiểm trùng trùng, ngay cả những cường giả đỉnh cấp của Phàm Giới cũng không dám đặt chân quá sâu. Linh thú hung tợn, bẫy rập thiên nhiên, và cả những thế lực bí ẩn ngàn năm ẩn mình. Nhưng Trần Phong không còn lựa chọn nào khác. Để Lạc Vũ có cơ hội sống sót, hắn phải mạo hiểm.

Hắn cẩn thận bế Lạc Vũ, đặt cô bé vào một chiếc giỏ đan bằng dây mây mềm mại, có lót thêm vài lớp vải ấm áp. Huyễn Linh Thảo vẫn tỏa sáng dịu nhẹ bên cạnh, duy trì sinh khí cho Lạc Vũ. Trần Phong đeo chiếc giỏ lên lưng, đảm bảo Lạc Vũ được an toàn và thoải mái nhất có thể. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo gánh nặng của sinh mệnh và hy vọng.

Trước khi rời đi, Trần Phong quay lại nhìn khu rừng một lần cuối. Nơi đây đã chứng kiến sự trưởng thành của hắn, sự biến đổi từ một phế vật thành một kẻ nghịch thiên. Nơi đây cũng chứa đựng những ký ức đau buồn, nhưng cũng là nơi hắn tìm thấy hy vọng, tìm thấy Lạc Vũ. Hắn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí, như một lời thề sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, để bảo vệ tất cả những gì hắn trân quý.

Hắn bắt đầu hành trình. Cổ Long Sơn Mạch nằm ở phía tây bắc của tiểu thế giới, cách nơi này hàng vạn dặm. Với tốc độ hiện tại của Trần Phong, phải mất ít nhất vài tháng mới có thể đến nơi. Đó là một chặng đường dài đầy thử thách, đặc biệt khi hắn còn phải chăm sóc Lạc Vũ đang hôn mê.

Trên đường đi, Trần Phong không ngừng tu luyện. Hắn hấp thụ linh khí trời đất, tinh luyện thân thể, đồng thời nghiên cứu Huyễn Linh Thảo. Cuối cùng, hắn quyết định sẽ không để Lạc Vũ hấp thụ trực tiếp toàn bộ Huyễn Linh Thảo, mà sẽ chia nhỏ dược lực của nó ra, kết hợp với các loại linh dược khác mà hắn thu thập được, tạo thành một loại dịch thuốc bồi bổ, từng bước cải thiện thể chất của cô bé. Đây là một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhưng an toàn hơn. Hắn không thể mạo hiểm với sinh mạng của Lạc Vũ.

Mỗi khi dừng chân nghỉ ngơi, Trần Phong lại cẩn thận pha chế dịch thuốc, đút cho Lạc Vũ uống từng chút một. Dưới tác dụng của Huyễn Linh Thảo và linh dược khác, sắc mặt Lạc Vũ dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng mạnh mẽ hơn. Dù vẫn hôn mê, nhưng sinh khí đã được duy trì ổn định. Điều này tiếp thêm động lực to lớn cho Trần Phong, thúc đẩy hắn tiến về phía trước.

Hắn gặp phải vô số nguy hiểm trên đường: linh thú hung tợn với sức mạnh vượt xa tưởng tượng, cường giả ẩn mình trong rừng sâu với ánh mắt tham lam, những cạm bẫy thiên nhiên chết người. Nhưng với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sức mạnh vượt trội của Tịch Diệt Cổ Kinh, Trần Phong đều dễ dàng vượt qua. Mỗi cuộc chiến đấu đều là một lần hắn tôi luyện bản thân, khiến ý chí Nghịch Thiên trong hắn càng thêm kiên cố, không gì có thể lay chuyển.

Một buổi chiều nọ, khi Trần Phong đang đi qua một khu rừng rậm rạp gần rìa Cổ Long Sơn Mạch, bỗng nhiên một tiếng nổ lớn vang vọng, mặt đất rung chuyển dữ dội. Hắn vội vàng ôm chặt Lạc Vũ, tìm một chỗ ẩn nấp sau một tảng đá lớn. Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, mây đen cuồn cuộn kéo đến.

Một cột sáng chói lọi, rộng hàng trăm trượng, vọt lên từ phía xa, xuyên thẳng qua tầng mây, xé toạc bầu trời và tạo thành một khe nứt khổng lồ trên không trung. Từ khe nứt đó, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và áp bức đến nghẹt thở tràn xuống, khiến vạn vật trong khu rừng phải run rẩy, cây cối oằn mình, linh thú nằm rạp xuống đất run rẩy. Ngay cả Trần Phong cũng cảm thấy linh lực trong cơ thể chao đảo.

“Đây là… khí tức của Vạn Tượng Đại Lục!” Trần Phong cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí trong luồng khí tức đó tinh khiết và mạnh mẽ hơn nhiều lần so với linh khí của Phàm Giới, mang theo một tầng ý cảnh hoàn toàn khác biệt. Hắn đã đọc được điều này trong những cuốn cổ thư, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được nó chân thực đến vậy.

Hắn nhìn chằm chằm vào khe nứt trên bầu trời. Nó không phải là một cánh cổng bình thường, mà dường như là một vết rách không gian do một lực lượng cực lớn tạo ra. Nó không ổn định, chớp tắt liên tục, nhưng rõ ràng là một con đường dẫn đến thế giới bên kia, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện một cách bất ngờ như vậy.

Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang vọng khắp bầu trời, như tiếng chuông từ thời viễn cổ, vượt qua mọi rào cản không gian: “Cánh cổng Vạn Tượng đã mở. Kẻ nào có duyên, kẻ nào có đủ dũng khí, hãy bước qua. Cơ duyên đang chờ đợi, nhưng cũng là vô tận nguy hiểm…”

Tiếng nói đó chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi biến mất, để lại sự kinh ngạc và xôn xao trong toàn bộ tiểu thế giới. Nhiều cường giả Phàm Giới đã cảm nhận được, và họ bắt đầu đổ xô về phía cột sáng, ánh mắt rực lửa tham vọng.

Trần Phong không chút do dự. Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm, một cơ duyên trời ban. Phong Lôi Cổ Trận có thể là một lựa chọn an toàn hơn, nhưng nó tốn thời gian và đầy rủi ro ẩn chứa. Cánh cổng không gian vừa mở ra này, tuy nguy hiểm, nhưng lại trực tiếp hơn rất nhiều. Hắn không có thời gian để chần chừ. Lạc Vũ cần được chữa trị càng sớm càng tốt.

“Vạn Tượng Đại Lục, ta đến đây!” Trần Phong siết chặt tay, ánh mắt rực lửa, một ngọn lửa ý chí Nghịch Thiên bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn.

Hắn tăng tốc, lao đi như một cơn gió về phía cột sáng. Cùng lúc đó, nhiều bóng người khác cũng đang di chuyển, đều là những cường giả đỉnh cao của Phàm Giới, những kẻ khát khao sức mạnh và cơ duyên, nhưng cũng đầy sự cảnh giác và đố kỵ.

Đây là một cuộc đua, một cuộc sàng lọc đầu tiên. Ai có thể đến được cánh cổng không gian đó trước khi nó đóng lại, người đó sẽ có cơ hội bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của chân chính cường giả và vô tận bí ẩn.

Trần Phong không thèm để ý đến những ánh mắt tham lam hay cảnh giác từ những người khác. Mục tiêu của hắn duy nhất là cánh cổng. Hắn vận dụng Tịch Diệt Cổ Kinh đến cực hạn, thân pháp nhanh nhẹn như quỷ mị, vượt qua từng ngọn núi, từng dòng sông, bỏ lại phía sau những kẻ còn đang do dự.

Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn. Vạn Tượng Đại Lục không chỉ là nơi để tìm kiếm linh dược cho Lạc Vũ, mà còn là nơi để hắn thực sự bắt đầu hành trình Nghịch Thiên của mình, để đối đầu với cái gọi là “Thiên Mệnh”, và để định nghĩa lại ý nghĩa của sức mạnh, của sự tồn tại.

Cột sáng càng lúc càng gần, Trần Phong thấy rõ một khe nứt khổng lồ đang xoáy tròn trên bầu trời, phát ra những gợn sóng không gian mạnh mẽ. Vô số mảnh vỡ không gian nhỏ li ti đang vỡ vụn xung quanh nó, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ, như thể vũ trụ đang bị xé toạc.

Phía dưới khe nứt, một dòng người đã tập trung. Hầu hết đều là những lão quái vật đã ẩn mình hàng trăm năm, hoặc những thiên tài kiệt xuất nhất của các tông môn, những người đã cảm nhận được cơ hội này. Ánh mắt họ đầy rẫy sự phấn khích, lo lắng và cả sợ hãi. Họ đang do dự, không biết có nên bước vào con đường đầy rủi ro này hay không.

Trần Phong không do dự. Hắn lao thẳng vào đám đông, không để ý đến những tiếng kêu kinh ngạc hay tức giận của những người bị hắn vượt qua. Hắn biết, thời gian không chờ đợi. Cánh cổng này có thể đóng lại bất cứ lúc nào.

Khi chỉ còn cách khe nứt vài trăm trượng, một luồng khí tức bạo ngược đột nhiên ập đến. Một con linh thú khổng lồ, thân hình như núi, toàn thân bao phủ bởi những vảy sắt đen kịt, móng vuốt sắc bén như dao cạo, lao ra từ trong khe nứt, gầm lên một tiếng long trời lở đất. Khí tức của nó mang theo sự cổ xưa và tàn bạo, hoàn toàn khác biệt so với linh thú ở Phàm Giới.

Nó là một con Vạn Tượng Cự Thú, một sinh vật đến từ Vạn Tượng Đại Lục, bị hút vào bởi sự mở ra của cánh cổng. Sức mạnh của nó vượt xa bất kỳ linh thú nào trong Phàm Giới, chỉ riêng hơi thở cũng đủ làm rung chuyển không gian, khiến các cường giả xung quanh phải lảo đảo.

Nó vung móng vuốt, quét qua đám đông, khiến hàng chục cường giả Phàm Giới không kịp phản ứng đã hóa thành huyết vụ, tan biến vào không trung. Sự hỗn loạn bùng nổ. Nhiều người bắt đầu hoảng sợ lùi lại, từ bỏ ý định tiến vào cánh cổng, nhận ra sự nhỏ bé của mình.

Nhưng Trần Phong không lùi. Hắn đã thấy rõ mục tiêu. Hắn không thể để Lạc Vũ chờ đợi thêm nữa. Hắn không thể lùi bước trước bất kỳ kẻ nào, dù là quái vật đến từ Thượng Giới.

“Cút!”

Trần Phong gầm lên, vận dụng Tịch Diệt Cổ Kinh đến cực hạn. Hắc sắc linh lực bùng nổ từ cơ thể hắn, hóa thành một đạo quyền ấn hủy diệt, mang theo ý chí phá diệt vạn vật. Hắn tung ra một quyền “Tịch Diệt Bá Quyền”, trực tiếp nhắm vào đầu con Vạn Tượng Cự Thú.

Quyền ấn mang theo sức mạnh phá hủy vạn vật, xuyên thủng không gian, đánh thẳng vào sọ con cự thú.

“ẦM!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Con Vạn Tượng Cự Thú rống lên thảm thiết, thân hình khổng lồ loạng choạng. Một vết nứt lớn xuất hiện trên sọ nó, máu tươi bắn tung tóe. Nó không ngờ một cường giả Phàm Giới nhỏ bé lại có thể gây ra thương tích cho nó, một sinh vật đến từ Đại Lục cao cấp hơn.

Những người chứng kiến đều hóa đá. Một quyền đánh trọng thương Vạn Tượng Cự Thú? Đây là sức mạnh gì? Họ nhìn Trần Phong với ánh mắt kinh hoàng và ngưỡng mộ, nhận ra rằng hắn không phải là một cường giả bình thường của Phàm Giới.

Trần Phong không cho nó cơ hội phản công. Hắn nhảy vọt lên, vận dụng thân pháp như tia chớp, xuyên qua khe hở của con cự thú đang choáng váng. Hắn không có thời gian để chiến đấu. Một khoảnh khắc chần chừ cũng có thể khiến cánh cổng đóng lại, và cơ hội này sẽ vuột mất vĩnh viễn.

Hắn lao thẳng vào khe nứt không gian, cảm nhận một lực hút khổng lồ kéo lấy cơ thể mình. Không gian xung quanh méo mó, hỗn loạn, như thể hắn đang bị xé ra thành từng mảnh. Hắn ôm chặt Lạc Vũ, dùng toàn bộ linh lực bảo vệ cô bé khỏi sự tàn phá của không gian.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn bị nuốt chửng, Trần Phong ngoái đầu nhìn lại tiểu thế giới đang dần thu nhỏ phía sau. Hắn nhìn thấy những khuôn mặt kinh ngạc, những ánh mắt sợ hãi, và cả sự ngưỡng mộ tột cùng. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn.

“Phàm Trần Khởi Điểm, kết thúc!”

Một tiếng gầm nhẹ trong tâm trí, một lời tạm biệt với quá khứ, với những xiềng xích của Phàm Giới. Và rồi, tất cả chìm vào bóng tối hỗn loạn, vào hư vô của dòng chảy không gian. Hành trình Nghịch Thiên thực sự, vừa mới bắt đầu. Trần Phong, cùng với Lạc Vũ, đã bước chân vào Vạn Tượng Đại Lục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8