Nghịch Thiên
Chương 130
Trần Phong bước vào căn phòng, ánh mắt sắc bén lướt qua khung cảnh hỗn độn. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, hòa lẫn với một luồng khí tức âm lãnh, ma mị đặc trưng của ma khí. Năm thi thể nằm rải rác trên nền, quần áo rách nát, trên người không có vết thương rõ ràng từ kiếm hay đao, mà là những đốm đen thâm tím, như thể sinh lực đã bị hút cạn. Đây là dấu hiệu của một loại công pháp ma đạo cực kỳ tàn độc.
Hắn nhìn về phía cô gái. Nàng ta nằm nghiêng, khuôn mặt thanh tú giờ tái nhợt như tờ giấy, mái tóc đen xõa tung trên nền đất lạnh. Đôi mắt xanh biếc mờ đi, nhưng vẫn cố gắng níu giữ chút ánh sáng cuối cùng. Trên tay nàng, đóa Huyễn Linh Thảo vẫn cố gắng tỏa ra vầng sáng trắng yếu ớt, nhưng bị một lớp ma khí đen kịt bao phủ, ăn mòn từng chút sinh cơ. Sự sống của nàng và của đóa linh thảo đang bị rút cạn cùng lúc.
“Cứu… cứu ta…” Giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, nhưng đủ để Trần Phong nghe thấy. Cầu khẩn, tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin mong manh.
Trần Phong không lập tức hành động. Hắn cẩn trọng quan sát. Ma khí này rất mạnh, không phải loại tầm thường ở Phàm Trần giới. Nó mang theo một sự cổ xưa và tà ác mà hắn chưa từng cảm nhận trước đây. Trực giác của hắn, thứ đã cứu hắn thoát khỏi vô số hiểm nguy, đang rung lên dữ dội. Đây không chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một nút thắt, một cánh cửa.
“Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây? Ma khí này từ đâu mà có?” Trần Phong hỏi, giọng trầm ổn, ánh mắt không rời đóa Huyễn Linh Thảo. Hắn cần thông tin trước khi ra tay. Mạo hiểm là bản năng của hắn, nhưng mạo hiểm mù quáng thì không.
Cô gái ho khan một tiếng, khó khăn hít thở. “Ta… ta là… Lạc Vũ… Đến từ Huyễn Linh Cốc… Ma khí… là của Quỷ Ảnh Giáo… Chúng muốn… Huyễn Linh Thảo…” Nàng nói đứt quãng, mỗi từ đều như rút cạn chút sinh lực cuối cùng.
Huyễn Linh Cốc? Quỷ Ảnh Giáo? Những cái tên lạ lẫm. Trần Phong chưa từng nghe nói đến trong bất kỳ ghi chép nào của tiểu thế giới hắn từng sống. Tuy nhiên, cái tên Quỷ Ảnh Giáo và loại ma khí này khiến hắn liên tưởng đến những truyền thuyết về các thế lực tà ác đến từ một thế giới khác, một thế giới mà hắn vẫn đang tìm cách tiếp cận.
“Ngươi có thể chịu đựng được bao lâu?” Trần Phong hỏi tiếp, ánh mắt khóa chặt vào đóa Huyễn Linh Thảo. Linh thảo này không chỉ là vật phẩm, nó còn là nguồn sống duy trì cho cô gái. Một khi nó bị ma khí hủy diệt hoàn toàn, cô gái cũng sẽ không còn hy vọng.
Lạc Vũ lắc đầu nhẹ, khóe môi hé mở một nụ cười khổ sở. “Không… không lâu nữa…”
Trần Phong suy nghĩ nhanh như chớp. Hắn không có nghĩa vụ phải cứu cô gái này. Nhưng trực giác của hắn, lại lần nữa, mách bảo rằng Lạc Vũ và đóa Huyễn Linh Thảo này là chìa khóa. Chìa khóa dẫn đến “Vạn Tượng Đại Lục”, đến những bí mật mà hắn đang truy cầu. Hơn nữa, việc để một sinh linh chết đi ngay trước mắt, khi hắn có thể cứu, đi ngược lại với một phần bản tính của hắn, dù hắn đã trải qua bao nhiêu sự tàn khốc.
Hắn hạ quyết tâm. “Được. Ta sẽ cứu ngươi. Nhưng ngươi phải nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về Huyễn Linh Cốc và Quỷ Ảnh Giáo. Và cả đóa Huyễn Linh Thảo này nữa.”
Lạc Vũ gật đầu yếu ớt, đôi mắt xanh biếc lóe lên tia hy vọng. “Ta… ta đồng ý…”
Trần Phong không chần chừ nữa. Hắn tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh Lạc Vũ. Ma khí từ đóa Huyễn Linh Thảo tỏa ra, cố gắng xâm thực hắn, nhưng bị một luồng linh lực vô hình quanh cơ thể hắn chặn đứng. Đây là hiệu quả từ Mộc Hoàng Quyết, công pháp mà hắn đã tu luyện, có khả năng bài trừ tà khí, dù không phải là sở trường.
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào đóa Huyễn Linh Thảo. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo và tà ác truyền đến. Ma khí như có sự sống, cố gắng chui vào cơ thể hắn. Nhưng Trần Phong đã chuẩn bị. Hắn vận chuyển chân nguyên trong đan điền, đồng thời kích hoạt một phần sức mạnh từ Hỗn Độn Tháp trong thức hải. Một luồng ánh sáng vàng nhạt, ẩn chứa khí tức hỗn độn cổ xưa, lập tức bao trùm lấy tay hắn.
Ma khí chạm vào luồng ánh sáng này như băng tuyết gặp lửa, lập tức tan chảy, bốc hơi thành từng sợi khói đen. Tuy nhiên, nó không biến mất hoàn toàn, mà co rút lại, càng lúc càng cô đặc, tạo thành một khối cầu đen nhỏ bao quanh đóa Huyễn Linh Thảo.
“Ma khí này… có linh tính!” Trần Phong thầm kinh hãi. Đây không phải ma khí thông thường, mà là một dạng đã được tinh luyện, thậm chí có khả năng chống cự. Nó đang cố gắng bảo vệ chính nó, không cho Trần Phong thanh tẩy.
Hắn tăng cường chân nguyên, luồng ánh sáng hỗn độn càng thêm mạnh mẽ. Tiếng rít gào vô hình vang lên trong không gian, như một con quái vật đang bị hành hạ. Khối cầu ma khí bắt đầu co rút và run rẩy dữ dội. Trần Phong biết, đây là cơ hội tốt nhất để thanh tẩy nó.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào lòng bàn tay, đồng thời niệm Mộc Hoàng Quyết, biến chân nguyên thành một dòng suối xanh biếc, tinh khiết, bao phủ lấy đóa Huyễn Linh Thảo. Ánh sáng hỗn độn và chân nguyên Mộc Hoàng Quyết kết hợp, tạo thành một sức mạnh thanh tẩy vượt trội. Khối ma khí đen cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, phát ra một tiếng “phụt” nhỏ rồi tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một đóa Huyễn Linh Thảo trắng muốt, tinh khiết, tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Ma khí biến mất, nhưng Lạc Vũ vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Nàng đã bị ma khí xâm thực quá lâu, sinh lực đã cạn kiệt. Trần Phong lập tức lấy ra một viên đan dược hồi phục sinh lực từ trong trữ vật giới chỉ. Đây là loại đan dược cực phẩm mà hắn đã luyện chế được sau khi đột phá cảnh giới, có thể cứu vãn sinh mệnh trong những trường hợp nguy cấp.
“Uống đi.” Trần Phong đỡ Lạc Vũ dậy, nhẹ nhàng đặt viên đan dược vào miệng nàng. Đan dược vừa vào, một luồng sinh khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể nàng, xua đi sự lạnh lẽo của ma khí và phục hồi những tổn thương bên trong. Sắc mặt Lạc Vũ dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng trở nên đều đặn hơn.
Đôi mắt xanh biếc của nàng từ từ mở to. Nàng nhìn Trần Phong, rồi nhìn đóa Huyễn Linh Thảo tinh khiết trên tay mình, vẻ mặt đầy kinh ngạc và biết ơn. “Ngươi… ngươi đã cứu ta…”
Trần Phong gật đầu. “Ngươi đã hứa sẽ kể cho ta mọi chuyện.”
Lạc Vũ cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu. Trần Phong đưa tay đỡ nàng. “Đừng vội. Cứ nghỉ ngơi đã. Ta cần biết, tại sao Quỷ Ảnh Giáo lại muốn đóa Huyễn Linh Thảo này?”
Lạc Vũ hít một hơi thật sâu. “Huyễn Linh Thảo… là vật phẩm chí bảo của Huyễn Linh Cốc chúng ta. Nó không chỉ có khả năng cứu tử hồi sinh, mà còn là nguyên liệu chính để luyện chế Huyễn Linh Đan, đan dược duy nhất có thể giúp người phàm phá vỡ xiềng xích, phi thăng đến Vạn Tượng Đại Lục.”
Đôi mắt Trần Phong lóe lên. Vạn Tượng Đại Lục! Hắn đã đúng. Đây chính là cánh cửa mà hắn đang tìm kiếm. Nhưng tại sao một vật phẩm quan trọng như vậy lại xuất hiện ở một nơi hẻo lánh như thế này, và bị một giáo phái tà ác truy đuổi?
“Quỷ Ảnh Giáo… chúng không phải là thế lực của tiểu thế giới này,” Lạc Vũ tiếp tục, giọng nói đã mạnh mẽ hơn nhiều sau khi uống đan dược. “Chúng là những kẻ bị trục xuất khỏi Vạn Tượng Đại Lục, bị cấm túc ở đây. Chúng muốn Huyễn Linh Thảo để luyện chế Huyết Hồn Đan, một loại tà đan có thể giúp chúng phá vỡ phong ấn, trở về Vạn Tượng Đại Lục và gây họa.”
“Phong ấn? Trục xuất?” Trần Phong nhíu mày. “Có nghĩa là có một thế lực nào đó đã phong ấn chúng ở đây?”
Lạc Vũ gật đầu. “Là các vị Tiên Nhân của Vạn Tượng Đại Lục đã thiết lập phong ấn từ hàng vạn năm trước, để bảo vệ Phàm Trần giới khỏi sự xâm nhập của các thế lực tà ác. Huyễn Linh Cốc của chúng ta là một trong số ít các tông môn ở Phàm Trần giới được giao nhiệm vụ canh giữ phong ấn và bảo vệ Huyễn Linh Thảo.”
Trần Phong hiểu ra. Hắn đã vô tình bước vào một cuộc chiến tranh giành sinh tử giữa các thế lực đến từ một thế giới cao hơn. Những tu sĩ bị ma khí hút cạn sinh lực kia, có lẽ là đệ tử của Huyễn Linh Cốc, đã cố gắng bảo vệ Lạc Vũ và Huyễn Linh Thảo nhưng thất bại.
“Vạn Tượng Đại Lục… Tiên Nhân… Phong ấn…” Trần Phong lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn đã nghĩ rằng hành trình của mình chỉ là báo thù và trở nên mạnh mẽ, nhưng giờ đây, một bức tranh lớn hơn đã dần hé lộ. Một thế giới rộng lớn hơn, nơi có cả Tiên Nhân và tà ma bị phong ấn, nơi định mệnh không chỉ là của riêng hắn, mà còn của cả một đại lục.
“Ngươi có muốn trở về Vạn Tượng Đại Lục không?” Lạc Vũ hỏi, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Trần Phong, như thể đọc được suy nghĩ của hắn. “Nếu ngươi giúp ta đưa Huyễn Linh Thảo trở về Huyễn Linh Cốc an toàn, ta có thể giúp ngươi một viên Huyễn Linh Đan. Đó là cách duy nhất để người phàm chân chính bước vào Vạn Tượng Đại Lục mà không phải chịu sự trừng phạt của Thiên Đạo.”
Trần Phong nhìn đóa Huyễn Linh Thảo, rồi lại nhìn Lạc Vũ. Viên Huyễn Linh Đan đó chính là chìa khóa. Nhưng không phải chỉ vì nó, mà còn vì lời hứa của hắn, và vì một cảm giác trách nhiệm mới trỗi dậy. Định mệnh của hắn, dường như, đã không còn đơn thuần là “phế vật phản kích” nữa, mà đã bắt đầu “Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh”, đối đầu với những thế lực siêu phàm đang thao túng trật tự của vũ trụ.
“Được,” Trần Phong đáp, giọng kiên định. “Ta sẽ giúp ngươi. Nhưng Quỷ Ảnh Giáo sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức.”
Trần Phong không hề hối hận. Cảm giác này không phải là liều lĩnh, mà là sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn. Hắn đã từng là phế vật, bị số phận ruồng bỏ. Giờ đây, hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, dù là phàm nhân hay thần tiên, định đoạt số phận của mình hay của những người yếu thế khác. Quỷ Ảnh Giáo là kẻ thù của Huyễn Linh Cốc, và cũng là kẻ thù của “thiên lý” trong mắt hắn. Hắn sẽ đối đầu với chúng, không chỉ để có được viên đan dược, mà còn để khẳng định rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi tất cả.
Hắn khẽ nhấc Lạc Vũ lên, nàng nhẹ như một chiếc lá. Trần Phong cảm nhận được sự yếu ớt cùng cực của nàng, dù đã uống đan dược. Chắc hẳn nàng đã chịu đựng rất nhiều trước khi hắn đến. Hắn quyết định không nán lại thêm một giây nào. Tàn dư ma khí có thể vẫn còn vương vấn, và Quỷ Ảnh Giáo có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Trước khi rời đi, Trần Phong quét mắt nhìn quanh căn phòng một lần nữa. Những thi thể nằm đó, minh chứng cho sự tàn độc của Quỷ Ảnh Giáo. Hắn không thể làm gì hơn cho họ lúc này. Điều quan trọng nhất là bảo vệ Lạc Vũ và đóa Huyễn Linh Thảo. Đây là nhiệm vụ đầu tiên của hắn trên con đường dẫn đến Vạn Tượng Đại Lục.
Bước chân Trần Phong kiên định, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Ngọn lửa của sự phản kháng, của ý chí “Nghịch Thiên”.