Nghịch Thiên
Chương 126
Chiếc linh thuyền cổ xưa lướt đi giữa không gian hỗn loạn, như một chiếc lá nhỏ giữa dòng thác lũ. Xung quanh là những luồng linh khí vô định hình, xoáy vào nhau tạo thành những cơn lốc màu sắc dị thường. Sóng không gian cuồn cuộn, va đập vào kết giới bảo vệ thuyền, phát ra những âm thanh rền rĩ như tiếng gầm của dã thú. Trần Phong đứng vững trên boong, mái tóc đen nhánh bay phấp phới trong gió. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp kết giới trong suốt, nhìn vào khoảng hư vô bao la, không chút sợ hãi, chỉ có sự tĩnh lặng và một chút chờ mong.
Tiểu thế giới đã hoàn toàn biến mất sau lưng, chỉ còn lại một điểm sáng mờ ảo xa xăm, rồi cũng nhanh chóng bị màn sương vũ trụ nuốt chửng. Hắn đã cắt đứt mọi ràng buộc với quá khứ. Nơi đó đã từng là nhà, là nơi hắn sinh ra, lớn lên, nếm trải mọi đắng cay và cuối cùng vùng dậy. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một chương cũ kỹ trong cuốn sách cuộc đời hắn. Con đường phía trước, dù chưa rõ ràng, nhưng chắc chắn rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, và hứa hẹn những thử thách xứng tầm hơn với ý chí “Nghịch Thiên” của hắn.
Trong đan điền, hạt châu thần bí mà hắn vô tình có được từ thuở còn là phế vật, giờ đây đang âm thầm vận chuyển, hấp thu những luồng linh khí hỗn tạp xung quanh. Nó không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là la bàn vô hình dẫn lối cho hắn. Trần Phong có thể cảm nhận được, càng đi sâu vào khoảng không gian này, linh khí càng trở nên cuồng bạo và khó kiểm soát, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một loại sinh cơ mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn. Đó là dấu hiệu của một thế giới cao cấp hơn, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể tự hình thành những hiện tượng kỳ dị.
Mấy ngày đêm trôi qua, khái niệm về thời gian dường như trở nên mơ hồ trong vùng không gian trống rỗng này. Trần Phong không ngừng điều tức, củng cố cảnh giới tu luyện. Mặc dù đã đạt đến đỉnh cao của tiểu thế giới, nhưng hắn biết, sức mạnh đó chỉ là khởi điểm ở nơi sắp đến. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, phải mạnh mẽ hơn nữa, bởi vì hắn không còn là con cá lớn trong ao nhỏ. Hắn là một kẻ ngoại lai, một “dị số”, sẽ phải đối mặt với vô số ánh mắt dò xét, sự nghi kỵ và cả sự khinh miệt.
Đột nhiên, linh thuyền rung chuyển kịch liệt. Một tiếng rắc khẽ vang lên, không phải từ kết giới bảo vệ, mà từ phía trước. Ánh sáng hỗn loạn phía xa bắt đầu hội tụ, tạo thành một điểm sáng trắng lóa mắt. Điểm sáng đó nhanh chóng mở rộng, như một cánh cổng khổng lồ đang từ từ hé mở, nuốt chửng màn sương vũ trụ. Một luồng lực hút mạnh mẽ ập đến, kéo linh thuyền lao thẳng về phía trước.
Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi đột ngột của không gian và linh khí. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, mọi thứ đã hoàn toàn khác biệt. Không còn là khoảng không vô tận với linh khí hỗn loạn, thay vào đó là một màu xanh biếc trải dài đến tận chân trời. Một luồng linh khí tinh khiết, nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ùa vào buồng phổi, khiến toàn thân hắn cảm thấy thư thái, nhẹ nhõm.
Linh thuyền đã xuyên qua màn chắn không gian, tiến vào một thế giới hoàn toàn mới. Phía dưới là một đại dương xanh thẳm vô tận, trải dài đến chân trời, những con sóng bạc đầu vỗ bờ xa tít tắp. Trên đầu là bầu trời cao vút, mây trắng bồng bềnh như những ngọn núi tuyết. Xa xa, những dãy núi hùng vĩ sừng sững như những con rồng khổng lồ đang ngủ vùi, đỉnh núi chọc thẳng lên tầng mây, không thấy điểm cuối. Cây cối xanh tươi rậm rạp, những cây cổ thụ cao vút ngàn trượng, tỏa ra sinh khí nồng đậm, thứ mà hắn chưa từng thấy ở tiểu thế giới.
“Đây… chính là đại lục Vạn Tượng sao?” Trần Phong thầm thì, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự choáng ngợp trước sự hùng vĩ của thế giới mới, xen lẫn với sự hưng phấn của kẻ chinh phục và một chút cảm giác bé nhỏ, lạc lõng.
Hắn hít sâu một hơi. Linh khí nơi đây không chỉ nồng đậm hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới, mà còn tinh khiết hơn, dễ hấp thu hơn. Chỉ cần hít thở thôi, kinh mạch của hắn cũng cảm thấy được tưới tẩm, linh lực trong đan điền cũng tự động vận chuyển nhanh hơn. Nếu tu luyện ở nơi như thế này, tốc độ đột phá chắc chắn sẽ kinh người.
Bỗng, một bóng đen khổng lồ lướt qua trên đầu. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên. Đó là một con chim ưng khổng lồ, sải cánh dài đến vài chục trượng, lông vũ ánh lên màu vàng kim rực rỡ, mang theo một khí tức uy mãnh. Trên lưng nó, có bóng dáng một vài người đang đứng, khí tức cường đại không kém. Chúng lướt đi trong không trung, tốc độ nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt đã biến mất phía chân trời.
Trần Phong nheo mắt. Chỉ một con linh thú tùy tiện bay qua cũng đã có khí tức mạnh mẽ đến vậy. Những người cưỡi trên lưng nó, chắc chắn là những cường giả mà hắn chưa từng đối mặt. Đây là một thế giới mà cường giả thực sự ngự trị, và sức mạnh được tôn thờ tuyệt đối.
Chiếc linh thuyền dần hạ độ cao, hướng về một hòn đảo nhỏ nằm giữa đại dương bao la. Hòn đảo này không quá lớn, nhưng có một bến cảng tự nhiên được xây dựng kiên cố, với những chiếc thuyền lớn nhỏ đang neo đậu. Xa xa, có thể thấy những tòa kiến trúc cổ kính, ẩn hiện trong rừng cây xanh tốt.
Khi linh thuyền cập bến, một vài người mặc trang phục khác lạ, khí tức sắc bén, đã chờ sẵn. Họ không quá mạnh, chỉ ở cảnh giới mà Trần Phong đã từng đạt được ở tiểu thế giới, nhưng ánh mắt của họ lại toát lên vẻ kiêu ngạo và sự từng trải. Dường như, họ đã quen với việc nhìn thấy những kẻ đến từ những thế giới thấp kém hơn.
Trần Phong bước xuống thuyền, cảm nhận mặt đất rắn chắc dưới chân. Bước chân đầu tiên của hắn lên đại lục Vạn Tượng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát. Mọi thứ ở đây đều toát lên một vẻ rộng lớn, cổ xưa và ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
Một trong số những người chờ đợi tiến lên, ánh mắt quét qua Trần Phong một cách thờ ơ, rồi dừng lại ở chiếc linh thuyền. Hắn ta khẽ nhíu mày, dường như nhận ra nguồn gốc của nó. “Lại là một kẻ đến từ hạ giới sao? Nhìn khí tức có vẻ không tệ, nhưng ở đây, chỉ là khởi đầu mà thôi.” Giọng nói mang theo sự khinh thường không che giấu.
Trần Phong không đáp lại. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Những kẻ xuất thân từ hạ giới luôn bị coi thường. Nhưng hắn không phải là kẻ sẽ mãi mãi cúi đầu. Hắn là Trần Phong, là kẻ “Nghịch Thiên”.
Hắn liếc nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây. Hắn có thể cảm nhận được, có vô số khí tức cường đại đang ẩn giấu trong những tông môn cổ xưa, những thế gia hùng mạnh trải rộng khắp đại lục. Và trong số đó, chắc chắn có những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, những “Thiên Kiêu” được trời ưu ái, mang trong mình khí vận và số mệnh đặc biệt.
“Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong thầm nhủ. “Liệu ‘Thiên’ có thực sự sắp đặt tất cả? Ta sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận. Thiên Mệnh của các ngươi, sẽ bị ta, kẻ Nghịch Thiên này, lật đổ.”
Nắm chặt tay, một ngọn lửa kiên định bùng cháy trong ánh mắt Trần Phong. Đây không chỉ là một chuyến đi tìm kiếm sức mạnh, mà là một cuộc chiến chống lại cái gọi là “Thiên”. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” thực sự đã bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà đại lục Vạn Tượng, và cả cái “Thiên” tối cao kia, đặt ra cho hắn.
Hắn sải bước đầu tiên vào con đường đá dẫn vào nội đảo, hướng về phía những kiến trúc cổ kính. Con đường phía trước còn dài, nhưng mỗi bước chân của hắn đều ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. Hắn sẽ là một “dị số”, sẽ phá vỡ mọi quy tắc, và sẽ viết lại định nghĩa của “Thiên”.