Nghịch Thiên
Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:45:27 | Lượt xem: 5

Ánh bình minh rực rỡ xua tan màn đêm, nhuộm vàng cả không gian. Trần Phong đứng bên cửa sổ, hít thở làn gió sớm mai mang theo hơi ẩm của sương đêm. Cảm giác sảng khoái lan tỏa, nhưng tâm trí hắn lại như một dòng chảy xiết, cuộn trào những kế hoạch và dự định cho chặng đường sắp tới.

Tiêu Thiên Vũ đã đợi sẵn ở đại sảnh, vẻ mặt tràn đầy cung kính và nhiệt huyết. Khi Trần Phong bước xuống, ông ta lập tức tiến lên, cúi đầu sâu sắc. “Kính chào công tử. Tiêu Gia đã chuẩn bị mọi thứ theo ý công tử.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Tiêu Thiên Vũ. “Ngươi đã làm tốt. Bây giờ, hãy nói cho ta nghe về Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân.”

Tiêu Thiên Vũ không dám chần chừ, lập tức phất tay. Một tấm bản đồ khổng lồ, được vẽ chi tiết bằng linh lực, hiện ra giữa không trung. Những đường nét phát sáng, biểu thị các tông môn, thế gia, và đế quốc lớn. “Thưa công tử, Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với tiểu thế giới của chúng ta. Linh khí nồng đậm hơn gấp trăm lần, cảnh giới tu luyện cũng cao hơn rất nhiều.”

“Cảnh giới tu luyện ở đây được chia thành: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Đạo, và cuối cùng là Đại Thừa, tương truyền có thể đột phá hư không, phi thăng Tiên Giới. Các cường giả Hóa Thần trở lên đã có thể tự xưng là lão tổ, chưởng quản một phương. Những cường giả Hợp Đạo, Đại Thừa thì lại ẩn mình trong những tông môn siêu cấp, ít khi xuất hiện.”

Trần Phong lắng nghe, trong lòng thầm so sánh với cảnh giới Hóa Linh đỉnh phong của mình ở thế giới cũ. Hóa Linh tương đương với Hóa Thần ở đây, nhưng linh khí và công pháp lại có sự khác biệt lớn. Hắn biết, mình cần phải củng cố lại căn cơ, thích nghi với quy tắc mới.

“Vậy, những thế lực nào đang chi phối đại lục này?” Trần Phong hỏi tiếp.

Tiêu Thiên Vũ chỉ vào bản đồ, giải thích cặn kẽ. “Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân chia thành Tứ Đại Đế Quốc hùng mạnh, Bát Đại Tông Môn siêu cấp, và vô số thế gia, tông phái nhỏ hơn. Tứ Đại Đế Quốc gồm có: Đại Chu Đế Quốc, Đại Hạ Đế Quốc, Đại Ngụy Đế Quốc, và Đại Tần Đế Quốc. Mỗi đế quốc đều có hoàng thất hùng mạnh và vô số thế gia phụ thuộc.”

“Bát Đại Tông Môn lại là những thế lực độc lập, đứng ngoài vòng kiểm soát của đế quốc, thậm chí còn có quyền lực lớn hơn. Đó là Thiên Kiếm Tông, Huyễn Nguyệt Các, Vạn Pháp Các, Lôi Âm Tự, Cửu U Điện, Mộ Dung Thế Gia, Lạc Gia, và Thần Nông Cốc. Mỗi tông môn đều có lịch sử hàng vạn năm, nội tình thâm sâu, sở hữu những công pháp và thần thông cổ xưa.”

“Trong số này, đáng chú ý nhất là Thiên Kiếm Tông và Huyễn Nguyệt Các, hai tông môn này thường xuyên sản sinh ra những ‘Thiên Kiêu’ được mệnh danh là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, những kẻ được trời ưu ái, vận khí nghịch thiên, tu luyện một ngày bằng người khác trăm năm.” Tiêu Thiên Vũ nói, giọng điệu có chút kiêng dè.

Trần Phong nhếch mép. “Thiên Mệnh Chi Tử? Được trời ưu ái?” Hắn nhớ lại những lời mình đã nói ở chương trước. Hắn chính là kẻ sẽ “khởi nghịch dòng chảy định mệnh”, đối đầu với những khái niệm này.

“Vậy, hiện tại có những ‘Thiên Kiêu’ nào đang nổi bật?” Trần Phong hỏi, ánh mắt lóe lên sự hứng thú.

Tiêu Thiên Vũ lập tức đáp. “Nổi bật nhất hiện tại có ba người, được gọi là ‘Tam Đại Thiên Kiêu’ của thế hệ này. Thứ nhất là Lạc Trần, đệ tử hạt nhân của Thiên Kiếm Tông, kiếm đạo kinh người, đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong khi chưa đầy ba mươi tuổi, được mệnh danh là ‘Kiếm Thần chuyển thế’. Thứ hai là Mộ Dung Tuyết, thánh nữ của Huyễn Nguyệt Các, dung mạo tuyệt thế, thiên tư vô song, tu luyện công pháp Băng Tâm Quyết đạt đến đại thành, thực lực cũng không kém Lạc Trần.”

“Và người thứ ba, là một nhân vật bí ẩn hơn, được gọi là ‘Cửu U Thiếu Chủ’ của Cửu U Điện. Hắn ta hành tung bí ẩn, chưa từng lộ diện toàn bộ sức mạnh, nhưng mỗi lần xuất hiện đều gây ra những chấn động lớn, được đồn đoán là sở hữu thể chất đặc biệt, có thể thôn phệ vạn vật.”

Trần Phong trầm ngâm. Lạc Trần, Mộ Dung Tuyết, Cửu U Thiếu Chủ… Những cái tên này sẽ là những đối thủ đầu tiên của hắn trên con đường Nghịch Thiên. Hắn cần phải hiểu rõ sức mạnh của họ, và vượt qua họ.

“Tiêu Gia các ngươi có thể giúp ta thu thập thông tin chi tiết hơn về ba người này không? Cả về công pháp, thần thông, và những bí mật có thể có của họ.” Trần Phong ra lệnh.

“Tuyệt đối tuân lệnh, công tử! Tiêu Gia sẽ dốc hết khả năng.” Tiêu Thiên Vũ vội vàng đáp.

“Tốt. Vậy còn con đường để tiến vào Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân?” Trần Phong hỏi. “Ta không muốn quá phô trương, cũng không muốn bị bất kỳ thế lực nào chú ý ngay từ đầu.”

Tiêu Thiên Vũ suy nghĩ một lát. “Có hai con đường chính, thưa công tử. Một là thông qua các trận pháp dịch chuyển liên giới, nhưng những trận pháp này thường do các tông môn lớn hoặc đế quốc kiểm soát chặt chẽ, phí tổn cực kỳ cao, và thân phận của người dịch chuyển sẽ bị ghi lại. Con đường thứ hai, an toàn và kín đáo hơn, là thông qua ‘Hư Không Chi Hải’ – một vùng biển rộng lớn ngăn cách tiểu thế giới của chúng ta với Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân. Hành trình này nguy hiểm, chứa đựng vô số linh thú cấp cao và dòng chảy không gian hỗn loạn, nhưng lại ít bị giám sát.”

“Hư Không Chi Hải.” Trần Phong lẩm bẩm. Nghe có vẻ phù hợp với hắn hơn. “Cần bao lâu để vượt qua nó? Và Tiêu Gia có thể chuẩn bị một con thuyền đặc biệt hay không?”

“Nếu là thuyền bình thường, có thể mất vài tháng, thậm chí cả năm. Nhưng nếu công tử cần, Tiêu Gia có thể huy động toàn bộ tài nguyên, chế tạo một ‘Hư Không Bảo Thuyền’ đặc biệt. Loại thuyền này được gia cố bằng linh thạch cao cấp và khắc vô số trận pháp phòng ngự, có thể rút ngắn thời gian xuống còn khoảng một tháng, và tăng cường an toàn đáng kể. Chỉ cần cho Tiêu Gia ba ngày để chuẩn bị.” Tiêu Thiên Vũ tự tin đáp.

“Ba ngày là đủ.” Trần Phong gật đầu. “Trong ba ngày này, ta cần một ít linh thạch thượng phẩm, những loại tài liệu tu luyện quý hiếm nhất mà Tiêu Gia có, và một bộ công pháp tu luyện cơ bản của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân để ta làm quen với hệ thống năng lượng ở đó.”

“Vâng, công tử! Tất cả sẽ được chuẩn bị đầy đủ.” Tiêu Thiên Vũ không hỏi thêm, lập tức phái người đi chuẩn bị.

Trần Phong quay trở lại căn phòng của mình. Hắn lấy ra Hỗn Độn Tháp, vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu. Linh khí nồng đậm từ Tháp tràn ra, giúp hắn nhanh chóng ổn định cảnh giới Hóa Linh đỉnh phong, đồng thời bắt đầu nghiên cứu bản chất của linh khí Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân thông qua công pháp cơ bản mà Tiêu Gia mang đến.

Hắn biết, việc tu luyện lại từ đầu theo hệ thống mới là không cần thiết, nhưng việc hiểu rõ quy tắc vận hành của linh khí và các kỹ thuật căn bản sẽ giúp hắn dễ dàng hòa nhập và che giấu sức mạnh thực sự của mình. Hắn sẽ tận dụng Hỗn Độn Tháp để chuyển hóa và hấp thụ linh khí nhanh hơn, đồng thời sử dụng kiến thức về Đạo của mình để cải biến công pháp, tạo ra một con đường tu luyện độc đáo, phù hợp với tinh thần Nghịch Thiên.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Trong thời gian này, Trần Phong không ngừng hấp thu linh khí, cảm nhận sự khác biệt và điều chỉnh cơ thể mình. Hắn cũng đọc vô số sách cổ về địa lý, lịch sử, và văn hóa của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân do Tiêu Gia cung cấp. Hắn không chỉ muốn mạnh hơn, mà còn muốn thông hiểu thế giới mình sắp đặt chân tới.

Vào buổi sáng ngày thứ tư, một Hư Không Bảo Thuyền đồ sộ, được chế tạo từ kim loại đen bóng và khắc vô số phù văn vàng rực, đã sẵn sàng ở bến cảng bí mật của Tiêu Gia. Thuyền không quá lớn, nhưng toát lên vẻ vững chắc và uy nghiêm. Trên boong thuyền, Tiêu Thiên Vũ đã chuẩn bị đầy đủ lương thực, nước uống, và một số linh thú chiến đấu được thuần hóa để bảo vệ. Tuy nhiên, Trần Phong không cần chúng.

“Công tử, mọi thứ đã sẵn sàng.” Tiêu Thiên Vũ cung kính nói. “Tiêu Gia đã dặn dò những phân bộ ẩn mình trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, họ sẽ lập tức liên lạc với công tử khi người đặt chân đến.”

Trần Phong gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Hư Không Chi Hải đang gợn sóng. “Ngươi đã làm rất tốt, Tiêu Thiên Vũ. Hãy nhớ, Tiêu Gia sẽ là căn cơ vững chắc của ta ở tiểu thế giới này. Ta sẽ không quên công lao của các ngươi.”

“Đây là vinh hạnh của Tiêu Gia, công tử!” Tiêu Thiên Vũ quỳ một chân xuống, vẻ mặt cảm kích.

Trần Phong bước lên Hư Không Bảo Thuyền. Hắn không mang theo nhiều hành lý, chỉ có bộ quần áo đơn giản, chiếc nhẫn không gian chứa đựng Hỗn Độn Tháp và những vật phẩm quý giá. Hắn biết, một khi đã rời khỏi đây, hắn sẽ là một con người hoàn toàn mới, một dị số trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân.

Thuyền trưởng, một lão nhân râu bạc trắng với kinh nghiệm dày dặn vượt Hư Không Chi Hải, lập tức ra lệnh khởi hành. Chiếc thuyền từ từ tách khỏi bến cảng, lao vào màn sương mù của Hư Không Chi Hải. Những trận pháp trên thân thuyền bắt đầu phát sáng, tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc chống lại linh áp hỗn loạn và sóng gió dữ dội.

Trần Phong đứng trên boong thuyền, nhìn về phía sau lưng. Tiểu thế giới đã lùi xa, dần chìm vào trong sương. Hắn đã hoàn thành giai đoạn đầu tiên của hành trình Nghịch Thiên: sống sót, báo thù, và thoát khỏi xiềng xích của “phế vật”. Giờ đây, một thế giới rộng lớn hơn đang mở ra trước mắt, với những thử thách mới, những cường giả mới, và những “Thiên Mệnh Chi Tử” đang chờ đợi. Hắn sẽ chứng minh rằng, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi, và “Thiên” không phải là chân lý tối thượng.

Ánh mắt Trần Phong lóe lên sự kiên định. Hắn sẽ không chỉ phá vỡ “Thiên Mệnh”, mà còn viết lại nó, bằng chính ý chí và sức mạnh của mình. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8