Nghịch Thiên
Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:45:01 | Lượt xem: 5

“Vậy thì, Tiêu gia chủ, hãy chuẩn bị những gì ta cần. Ta sẽ bắt đầu công việc ngay lập tức.” Trần Phong nói, ánh mắt sáng rực như ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm. Hắn đã sẵn sàng khởi nghịch dòng chảy định mệnh.

Tiêu Viễn Sơn gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khởi xen lẫn một chút kinh ngạc. Mới vừa rồi, Trần Phong vẫn còn là một ẩn số khó lường, nhưng giờ đây, hắn đã trở thành hy vọng duy nhất của Tiêu Gia. Sự tự tin của Trần Phong không phải là sự ngạo mạn của kẻ dốt nát, mà là khí chất của một người đã nắm chắc phần thắng trong tay.

“Trần công tử cần những gì, cứ việc phân phó. Tiêu Gia ta sẽ dốc toàn lực đáp ứng!” Tiêu Viễn Sơn cung kính nói, lòng thầm mừng rỡ vì đã đưa ra quyết định đúng đắn. Ông ta biết, một cường giả với tầm nhìn và khí phách như Trần Phong sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở một lời hứa suông.

Trần Phong không hề khách sáo. Hắn lập tức đưa ra một danh sách chi tiết: “Ta cần một không gian tuyệt đối yên tĩnh, không ai được phép quấy rầy. Đồng thời, chuẩn bị cho ta một lượng lớn Linh Thạch thượng phẩm, càng nhiều càng tốt. Ngoài ra, ta cần một số loại tài liệu đặc thù để bố trí lại trận pháp, bao gồm Thiên Huyễn Thảo, Cổ Mộc Tinh Hoa, và Hắc Viêm Sa… Tiêu gia chủ có thể tìm thấy chúng trong kho tàng của Tiêu Gia chứ?”

Tiêu Viễn Sơn nhíu mày. Những tài liệu Trần Phong vừa nêu ra đều là những vật phẩm cực kỳ quý hiếm, thậm chí có vài loại đã thất truyền ở Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này. Chúng không chỉ đắt đỏ mà còn khó tìm. Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt điềm nhiên của Trần Phong, Tiêu Viễn Sơn hiểu rằng hắn không hề nói đùa.

“Trần công tử, những vật phẩm đó… quả thực đều là cực phẩm. Một số loại Tiêu Gia ta có thể có trong kho tàng cổ xưa, nhưng Thiên Huyễn Thảo và Hắc Viêm Sa thì… e là phải mất chút thời gian để tìm kiếm.” Tiêu Viễn Sơn thành thật đáp.

Trần Phong lắc đầu: “Không cần tìm kiếm. Ta cần chúng ngay lập tức. Nếu Tiêu Gia không có, vậy thì e rằng ta cũng đành bó tay. Trận pháp phong ấn đang ăn mòn linh mạch của Tiêu Gia các ngươi không phải là một trận pháp bình thường. Nó được bố trí bởi một cường giả cấp bậc Thượng Giới, thậm chí có thể là một Tiên Nhân. Để giải nó, ta cần những vật liệu tương xứng để đối trọng và phá giải.”

Lời nói của Trần Phong khiến Tiêu Viễn Sơn và các trưởng lão có mặt hít sâu một hơi khí lạnh. Trận pháp phong ấn này đã hành hạ Tiêu Gia hàng trăm năm, khiến linh khí cạn kiệt, con cháu đời sau khó lòng đột phá. Họ đã mời vô số trận pháp sư danh tiếng đến, nhưng không ai có thể nhìn thấu được bản chất của nó, chứ đừng nói đến chuyện phá giải. Giờ đây, Trần Phong lại nói nó được bố trí bởi Tiên Nhân, điều này quả thực quá sức tưởng tượng.

“Tiên… Tiên Nhân?” Một vị trưởng lão không kìm được thốt lên, vẻ mặt trắng bệch. “Chẳng lẽ Tiêu Gia ta lại đắc tội với Tiên Nhân ở Thượng Giới sao?”

Trần Phong không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Hắn chỉ nhàn nhạt nói: “Ta không quan tâm Tiêu Gia các ngươi đắc tội với ai. Ta chỉ quan tâm đến việc có đủ vật liệu hay không. Nếu không, ta xin cáo từ.”

Thái độ kiên quyết của Trần Phong khiến Tiêu Viễn Sơn toát mồ hôi lạnh. Ông ta biết, đây là cơ hội cuối cùng của Tiêu Gia. Mất đi Trần Phong, Tiêu Gia sẽ chỉ còn con đường diệt vong. Ông ta cắn răng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán.

“Khoan đã, Trần công tử! Xin chờ một chút!” Tiêu Viễn Sơn vội vàng ngăn lại. “Thiên Huyễn Thảo và Hắc Viêm Sa, Tiêu Gia ta… quả thực có. Nhưng chúng không nằm trong kho tàng bình thường, mà là những vật phẩm gia truyền được cất giữ ở một nơi cực kỳ bí mật, chỉ gia chủ đời đời mới được phép chạm vào. Mấy chục năm nay, ta chưa từng dám động đến chúng, vì chúng được cho là có liên quan đến một lời nguyền cổ xưa của Tiêu Gia.”

Trần Phong nhếch mép cười: “Lời nguyền? Hay là một phần của trận pháp phong ấn? Dù sao đi nữa, nếu Tiêu gia chủ đã quyết định tin tưởng ta, vậy thì hãy giao chúng cho ta. Ta sẽ không để Tiêu Gia các ngươi thất vọng.”

Tiêu Viễn Sơn gật đầu, không còn chút do dự nào. “Được! Ta sẽ lập tức lấy ra. Xin Trần công tử theo ta đến mật thất.”

Chỉ trong chốc lát, Trần Phong đã được dẫn đến một căn mật thất sâu dưới lòng đất, nơi cất giữ những bí mật lớn nhất của Tiêu Gia. Tại đây, Tiêu Viễn Sơn lấy ra một chiếc hộp ngọc cổ kính và một túi gấm đã bạc màu. Mở hộp ngọc, một làn hương thơm dịu mát lan tỏa, bên trong là một cây cỏ nhỏ nhắn, lá cây tựa như sương khói, không ngừng biến ảo màu sắc – chính là Thiên Huyễn Thảo. Còn trong túi gấm, là những hạt cát đen nhánh, mỗi hạt đều tỏa ra hơi nóng rực lửa, tựa như có thể đốt cháy mọi thứ xung quanh – Hắc Viêm Sa.

Trần Phong khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ những vật phẩm này, chúng không hề mang theo “lời nguyền” nào, mà chính là những vật liệu then chốt để duy trì hoặc phá giải các trận pháp siêu cấp. Cái gọi là “lời nguyền” chẳng qua là cách những kẻ bố trí trận pháp che giấu đi sự thật mà thôi.

“Tốt lắm. Giờ thì xin Tiêu gia chủ bố trí cho ta một không gian tuyệt đối yên tĩnh. Ta cần ít nhất ba ngày để chuẩn bị.” Trần Phong nói.

Tiêu Viễn Sơn lập tức sắp xếp cho Trần Phong một căn phòng luyện công tối mật, được bố trí nhiều tầng trận pháp phòng ngự và cách âm. Sau khi đảm bảo không ai có thể quấy rầy, Tiêu Viễn Sơn rời đi, để lại Trần Phong một mình trong tĩnh lặng.

Trần Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đặt tất cả vật liệu quý hiếm trước mặt. Hắn không vội vàng hành động. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, tâm thần chìm vào bên trong. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn. Đó chính là sức mạnh đến từ “Hạt Châu Hỗn Độn” – vật phẩm nghịch thiên mà hắn vô tình đoạt được khi còn ở tiểu thế giới phàm nhân. Hạt Châu này không chỉ chứa đựng vô số công pháp cấm kỵ mà còn có khả năng phân tích, mô phỏng và phá giải mọi loại trận pháp trên đời.

Hạt Châu Hỗn Độn khẽ rung động trong đan điền của Trần Phong, phóng ra vô số tia sáng nhỏ li ti, xuyên thấu không gian, hướng về phía trận pháp phong ấn đang bao phủ toàn bộ Tiêu Gia. Mọi chi tiết, mọi linh văn, mọi điểm yếu và điểm mạnh của trận pháp đều được Hạt Châu Hỗn Độn thu thập và phân tích chỉ trong nháy mắt.

Trần Phong mở mắt, ánh sáng trí tuệ lóe lên. Hắn đã hiểu rõ bản chất của trận pháp này. Nó không chỉ là một trận pháp phong ấn đơn thuần, mà còn là một “Trận Pháp Hút Hồn” khổng lồ, được ngụy trang khéo léo để từ từ rút cạn linh khí, tinh huyết của Tiêu Gia qua hàng ngàn năm, cuối cùng là thu hoạch linh hồn của toàn bộ Tiêu Gia khi đến thời điểm chín muồi. Kẻ đứng sau trận pháp này không chỉ muốn tiêu diệt Tiêu Gia, mà còn muốn biến họ thành vật hiến tế cho một âm mưu lớn hơn.

“Thật độc ác!” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sát khí. Hắn căm ghét những kẻ lợi dụng sức mạnh để thao túng sinh linh, tước đoạt số phận của kẻ khác. Đây chính là bản chất của “Thiên” mà hắn muốn lật đổ. Trận pháp này, dù là của Tiên Nhân hay Thần Linh, cũng không thể ngăn cản hắn.

Trong ba ngày tiếp theo, Trần Phong tập trung cao độ vào việc chuẩn bị. Hắn không trực tiếp phá giải trận pháp cũ ngay lập tức, mà dùng Thiên Huyễn Thảo, Cổ Mộc Tinh Hoa, Hắc Viêm Sa và các loại linh thạch để bố trí một “Trận Pháp Phản Phệ” xung quanh Tiêu Gia. Trận pháp này được thiết kế để không chỉ chống lại sự ăn mòn của trận pháp cũ mà còn biến đổi cấu trúc của nó, khiến nó quay ngược lại tấn công kẻ đã bố trí.

Mỗi một linh văn, mỗi một đường nét trận pháp đều được Trần Phong khắc họa một cách tỉ mỉ, chuẩn xác đến từng milimet. Hắn không dựa vào sức mạnh thuần túy mà dựa vào sự hiểu biết sâu sắc về Đạo của trận pháp, kết hợp với khả năng mô phỏng và phân tích của Hạt Châu Hỗn Độn. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ và sự tinh thông.

Đến đêm thứ ba, khi Trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, Trần Phong mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ thanh tú bình thường mà sáng rực như có vô số tinh hà đang xoay chuyển bên trong. Trận pháp phản phệ đã hoàn thành.

“Thời khắc quyết định đã đến!”

Trần Phong đứng dậy, bước ra khỏi mật thất. Tiêu Viễn Sơn và các trưởng lão đã chờ đợi bên ngoài từ lâu, vẻ mặt lo lắng và mong chờ. Thấy Trần Phong bước ra, tất cả đều nín thở.

“Trần công tử, mọi việc thế nào rồi?” Tiêu Viễn Sơn run giọng hỏi.

Trần Phong mỉm cười, nụ cười đầy tự tin: “Trận pháp đã được bố trí xong. Giờ là lúc phá giải trận pháp cũ. Tuy nhiên, quá trình này có thể gây ra chấn động lớn. Ta cần tất cả các ngươi tập trung linh lực, bảo vệ các thành viên Tiêu Gia, đặc biệt là những người yếu ớt.”

Tiêu Viễn Sơn không hỏi thêm, lập tức ra lệnh cho tất cả các thành viên Tiêu Gia chuẩn bị. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm toàn bộ Tiêu Gia.

Trần Phong bay lên không trung, đứng lơ lửng trên chính giữa Tiêu Gia. Hắn hít sâu một hơi, sau đó vung tay. Từ cơ thể hắn, vô số linh văn phức tạp bay ra, kết nối với trận pháp phản phệ mà hắn vừa bố trí. Cùng lúc đó, Hạt Châu Hỗn Độn trong đan điền hắn đột nhiên bộc phát ra một luồng năng lượng khổng lồ, bao trùm lấy toàn bộ Tiêu Gia.

“Phá!” Trần Phong gầm nhẹ. Tiếng gầm của hắn không lớn, nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên cường, một sự thách thức trực diện với cái gọi là “Thiên Đạo”.

Ngay lập tức, trận pháp phản phệ của Trần Phong bắt đầu hoạt động. Những linh văn cổ xưa của trận pháp phong ấn cũ bắt đầu bị biến dạng, bị phá vỡ. Một luồng năng lượng màu đen kịt, mang theo mùi tanh tưởi của linh hồn và oán khí, từ từ bị ép ra khỏi lòng đất Tiêu Gia, như thể một con quái vật cổ xưa đang bị lôi lên khỏi hang ổ của nó.

Toàn bộ Tiêu Gia rung chuyển dữ dội. Những tia sét đen kịt xẹt ngang bầu trời, những cơn gió gào thét như tiếng quỷ khóc. Các thành viên Tiêu Gia hoảng loạn, nhưng Tiêu Viễn Sơn và các trưởng lão đã kịp thời trấn an, dốc hết linh lực để bảo vệ mọi người.

Trần Phong vẫn đứng vững giữa không trung, ánh mắt sắc bén, không hề nao núng. Hắn biết, đây là phản ứng cuối cùng của trận pháp cũ, cũng là phản ứng của kẻ đã bố trí nó. Kẻ đó chắc chắn đã cảm nhận được sự phá giải, và đang cố gắng chống cự từ xa.

“Ngươi muốn nuốt chửng Tiêu Gia? Vậy thì ta sẽ cho ngươi nếm mùi bị phản phệ!” Trần Phong lạnh lùng nói. Hắn tăng cường sức mạnh, thúc đẩy Hạt Châu Hỗn Độn. Trận pháp phản phệ bùng nổ mạnh mẽ hơn, biến những linh văn đen tối thành những dòng năng lượng trắng bạc, thanh tẩy mọi ô uế.

Một tiếng gầm rú thảm thiết vang lên từ sâu dưới lòng đất, không phải là tiếng gầm của trận pháp, mà là tiếng gầm của một thực thể nào đó đang bị tổn thương nặng nề. Cùng lúc đó, toàn bộ linh mạch của Tiêu Gia, vốn đã cạn kiệt, đột nhiên bùng nổ sức sống mãnh liệt. Linh khí cuồn cuộn từ lòng đất trào lên, tràn ngập không gian, khiến mọi người cảm thấy như được tái sinh.

Trận pháp phong ấn đã bị phá vỡ!

Trần Phong đáp xuống đất, sắc mặt hơi tái đi, nhưng ánh mắt vẫn rực rỡ. Hắn đã thành công. Trận pháp cổ xưa đã bị hắn hóa giải, và thậm chí còn phản phệ lại kẻ đã bố trí nó. Đây là một chiến thắng vang dội, không chỉ cho Tiêu Gia mà còn cho chính hắn, khẳng định sức mạnh của ý chí cá nhân có thể lật đổ mọi sự sắp đặt.

Tiêu Viễn Sơn và các trưởng lão chạy đến, vẻ mặt vừa kinh hoàng, vừa mừng rỡ đến tột độ. Họ cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong linh mạch Tiêu Gia, linh khí dồi dào hơn bao giờ hết. Kiếp nạn trăm năm đã được hóa giải trong một đêm!

“Trần… Trần công tử! Ngươi… ngươi đã làm được rồi!” Tiêu Viễn Sơn lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào. Ông ta quỳ sụp xuống, dập đầu cảm tạ. “Ân đức này, Tiêu Gia ta vĩnh viễn không quên! Ngươi là ân nhân tái tạo của Tiêu Gia ta!”

Các trưởng lão và tất cả thành viên Tiêu Gia đều quỳ xuống, đồng thanh hô vang: “Đa tạ Trần công tử cứu mạng!”

Trần Phong đón nhận sự cảm kích đó một cách bình thản. Hắn không phải là kẻ thích khoe khoang, nhưng hắn biết, đây là bước đệm vững chắc cho con đường của hắn. Hắn đã tạo ra một “dị số” ngay trong lòng Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này. Sự kiện Tiêu Gia được giải cứu chắc chắn sẽ gây chấn động không nhỏ.

“Tiêu gia chủ không cần đa lễ. Ta đã nói, ta sẽ giúp các ngươi. Giờ thì, điều kiện của ta…” Trần Phong mỉm cười, nhắc nhở Tiêu Viễn Sơn về lời hứa.

Tiêu Viễn Sơn lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: “Trần công tử yên tâm, Tiêu Gia ta tuyệt đối tuân thủ. Từ nay về sau, Trần công tử chính là thượng khách chí tôn của Tiêu Gia. Mọi tài nguyên, mọi lực lượng của Tiêu Gia đều nằm trong tay ngươi, chỉ cần ngươi cần, Tiêu Gia sẽ dốc toàn lực hỗ trợ. Và quan trọng nhất, Tiêu Gia sẽ là đôi mắt, đôi tai của công tử trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này, giúp công tử tìm kiếm mọi thông tin, mọi cơ hội.”

Trần Phong gật đầu hài lòng. Đây chính là thứ hắn cần. Một thế lực có nền tảng vững chắc để làm bàn đạp, thu thập thông tin và xây dựng nền móng cho cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của mình. Hắn đã phá vỡ xiềng xích đầu tiên, và giờ là lúc khởi nghịch dòng chảy định mệnh, đối đầu với những “Thiên Mệnh Chi Tử” và những thế lực siêu phàm đang thao túng thế giới này.

Ánh mắt Trần Phong hướng về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló dạng, xua tan màn đêm. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn, Trần Phong, sẽ là kẻ viết nên huyền thoại cho kỷ nguyên ấy, một huyền thoại mang tên “Nghịch Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8