Nghịch Thiên
Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:44:23 | Lượt xem: 4

Lục Bình dẫn đường, bước chân thoăn thoắt nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Trần Phong, tựa hồ muốn nhìn thấu tâm can của vị công tử trẻ tuổi này. Một kẻ phàm nhân, lại dám nói về việc giải quyết Bát Hoang Trấn Hồn Trận, một trận pháp mà ngay cả Đại Trận Sư của Tiêu Gia cũng bó tay. Nhưng lời nói của Trần Phong lại chứa đựng một sự tự tin đến đáng sợ, một loại khí chất không thể xem thường. Ánh mắt hắn sắc bén, thâm thúy, không chút nào giống một người trẻ tuổi bị ruồng bỏ hay phế bỏ đan điền.

Con đường từ Vạn Phúc Lâu đến Tiêu Gia không quá xa, nhưng đủ để Trần Phong quan sát thành phố Thiên Phong, một trong những đô thị sầm uất nhất của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân. Kiến trúc hùng vĩ, những cửa hàng san sát buôn bán linh dược, pháp khí, công pháp. Linh khí trong không khí tuy không dày đặc như những thánh địa tu luyện nhưng cũng nồng đậm hơn rất nhiều so với tiểu thế giới phàm nhân hắn từng sống. Cường giả lướt đi trên đường, kẻ điều khiển linh thú, người đạp không phi hành, cảnh tượng phồn hoa khiến người ta choáng ngợp.

Nhưng trong mắt Trần Phong, tất cả chỉ là một bức tranh sống động, một sân khấu lớn mà hắn sắp bước lên. Hắn không bị choáng ngợp, chỉ âm thầm đánh giá, phân tích. Đây chính là khởi đầu của Đại Cảnh Giới thứ hai, Vạn Tượng Phong Vân. Hắn sẽ là một dị số, một hạt giống nghịch thiên nảy mầm giữa dòng chảy định mệnh đã được sắp đặt.

Chẳng mấy chốc, họ đã đến cổng Tiêu Gia. Cánh cổng bằng đồng xanh khổng lồ, điêu khắc hình rồng phượng uy nghi, cao tới vài trượng, hai bên là hai pho tượng đá của linh thú trấn giữ. Từng đợt linh khí nhàn nhạt tỏa ra từ trận pháp bảo hộ bao phủ toàn bộ khu vực Tiêu Gia, cho thấy sự hùng mạnh và thâm sâu của thế gia này. So với bất kỳ gia tộc nào ở tiểu thế giới trước đây của hắn, Tiêu Gia đều vượt trội hơn vạn lần.

Vừa bước qua cánh cổng, một không gian khác liền hiện ra. Những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương mù linh khí, những con đường lát đá xanh cổ kính uốn lượn qua những khu vườn thiền ý. Các đệ tử Tiêu Gia mặc áo bào xanh ngọc, đi lại tuần tra hoặc tu luyện, ai nấy đều có khí chất bất phàm. Trần Phong cảm nhận được ít nhất ba luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn mình trong những tòa tháp cao nhất, đó chắc chắn là những cường giả cấp độ Thần cảnh hoặc cao hơn.

“Trần công tử, mời theo ta.” Lục Bình hạ giọng, dẫn Trần Phong đi qua những hành lang dài, những sân vườn yên tĩnh. Sự lo lắng trong lòng ông ta càng lúc càng tăng. Tiêu Gia đang ở thời điểm nguy cấp, Bát Hoang Trấn Hồn Trận không thể duy trì được bao lâu nữa. Nếu Trần Phong chỉ là một kẻ lừa đảo, hậu quả sẽ khôn lường.

Họ dừng lại trước một đại điện rộng lớn, được xây dựng từ những khối đá xanh lam cổ xưa, mái ngói cong vút như cánh chim phượng hoàng. Trên đỉnh điện, một tấm biển lớn khắc ba chữ vàng rực: “Vạn Tượng Điện”.

Bên trong Vạn Tượng Điện, không khí trang nghiêm và có phần nặng nề. Ba người đang ngồi trên những chiếc ghế chạm khắc tinh xảo. Một lão giả râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh như chim ưng, chính là Gia chủ Tiêu Viễn Sơn. Bên cạnh ông là một nam nhân trung niên khí chất trầm ổn, Tiêu Lăng – Đại trưởng lão của Tiêu Gia, và một nữ nhân xinh đẹp nhưng sắc mặt tái nhợt, Tiêu Lam – một trưởng lão phụ trách trận pháp. Nàng cũng là người đã từng cố gắng tìm cách hóa giải Bát Hoang Trấn Hồn Trận nhưng thất bại.

“Bái kiến Gia chủ, Đại trưởng lão, Tiêu trưởng lão.” Lục Bình cung kính hành lễ, sau đó chỉ vào Trần Phong. “Đây chính là Trần công tử mà thuộc hạ đã đề cập.”

Cả ba ánh mắt của cường giả Tiêu Gia đều đổ dồn vào Trần Phong. Ánh mắt của Tiêu Viễn Sơn sắc bén như muốn xuyên thấu, Tiêu Lăng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự dò xét, còn Tiêu Lam thì lộ rõ vẻ hoài nghi. Một thiếu niên trông chỉ khoảng đôi mươi, khí tức tu vi không rõ ràng, lại dám tự xưng có thể giải quyết Bát Hoang Trấn Hồn Trận? Điều này thật khó tin.

Trần Phong không hề nao núng dưới áp lực của ba vị cường giả. Hắn mỉm cười, một nụ cười thản nhiên, hơi ngạo mạn nhưng lại mang theo một sự tự tin khó tả.

“Trần Phong ra mắt chư vị Tiêu Gia trưởng bối.” Hắn khẽ cúi đầu, không quá cung kính cũng không quá kiêu ngạo, vừa đủ để thể hiện sự tôn trọng nhưng không hạ thấp bản thân.

Tiêu Viễn Sơn nhíu mày, ánh mắt ông ta nhìn Trần Phong không giống như nhìn một thiếu niên phế vật, mà giống như nhìn một hồ nước sâu không thấy đáy. Khí tức của Trần Phong quá kỳ lạ, không có linh lực dao động mạnh mẽ, nhưng lại mang đến một cảm giác uy áp vô hình, khiến người ta không thể xem thường.

“Nghe Lục Bình nói, ngươi có cách giải quyết Bát Hoang Trấn Hồn Trận của Tiêu Gia ta?” Tiêu Viễn Sơn trầm giọng hỏi, giọng nói uy nghiêm chứa đựng một áp lực vô hình. “Ngươi có biết, trận pháp đó đã tồn tại hàng ngàn năm, là trận pháp hộ sơn mạnh nhất của Tiêu Gia, được chính vị tổ tiên khai sáng xây dựng, lại còn bị một cường giả Cổ Thần cảnh phong ấn. Ngươi chỉ là một thiếu niên, dựa vào cái gì mà dám nói ra lời đó?”

Trần Phong khẽ cười, không trả lời trực tiếp câu hỏi. Hắn nhìn Tiêu Lam, đôi mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

“Tiêu trưởng lão chắc hẳn đã thử qua rất nhiều phương pháp để giải trận pháp này, đúng không? Từ việc tìm kiếm những điểm yếu của bát môn, đến việc cố gắng dùng linh lực khổng lồ để cưỡng chế phá giải, thậm chí còn thử nghiệm phương pháp dùng Hồn Ngọc để trấn áp luồng năng lượng hỗn loạn… Nhưng tất cả đều thất bại, ngược lại còn khiến trận pháp càng thêm bất ổn, đúng chứ?”

Lời nói của Trần Phong như một nhát búa giáng vào lòng Tiêu Lam. Nàng ngẩn người, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Tất cả những điều Trần Phong nói, đều là những nỗ lực mà nàng đã từng thực hiện trong bí mật, không một ai hay biết ngoài những người trong nội tộc cấp cao. Làm sao một thiếu niên xa lạ lại có thể biết rõ đến vậy?

“Ngươi… ngươi làm sao biết được?” Tiêu Lam thất thanh, trong mắt hiện lên sự kinh hãi.

Tiêu Viễn Sơn và Tiêu Lăng cũng chấn động. Những điều này quả thực là bí mật. Lục Bình cũng há hốc mồm, ông ta chỉ biết Trần Phong tự tin có thể giải trận, nhưng không ngờ hắn lại có thể nói ra những chi tiết nội bộ đến vậy.

“Bát Hoang Trấn Hồn Trận không phải là một trận pháp đơn thuần.” Trần Phong không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của họ, tiếp tục nói, giọng điệu trầm bổng, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Nó là sự kết hợp của một cổ trận pháp trấn áp địa mạch và một phong ấn linh hồn. Trận pháp địa mạch được tổ tiên Tiêu Gia xây dựng để hấp thụ linh khí, nhưng phong ấn linh hồn lại là do một cường giả Cổ Thần cảnh, vì một lý do nào đó, đã cố ý thêm vào. Mục đích không phải để bảo vệ, mà là để giam cầm… giam cầm một thứ gì đó vô cùng mạnh mẽ, hoặc một linh hồn cổ xưa nào đó.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí của ba vị cường giả Tiêu Gia. Sự kinh ngạc trong mắt họ càng lúc càng rõ ràng. Những điều Trần Phong nói, không một ai trong Tiêu Gia từng nghĩ đến. Họ chỉ cho rằng đó là một trận pháp trấn giữ bình thường, bị lão tổ phong ấn gia cố thêm.

“Vấn đề của Bát Hoang Trấn Hồn Trận không phải là nó bị suy yếu, mà là thứ bị giam cầm bên trong đang dần thức tỉnh.” Trần Phong nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nó đang tìm cách phá vỡ phong ấn, và mỗi lần Tiêu trưởng lão cố gắng can thiệp bằng những phương pháp thông thường, đều vô tình tiếp thêm sức mạnh cho nó, khiến nó càng thêm dữ tợn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, không cần đến một tháng, toàn bộ trận pháp sẽ sụp đổ, và thứ bị giam cầm sẽ thoát ra. Khi đó, không chỉ Tiêu Gia mà toàn bộ thành Thiên Phong này, thậm chí cả một phần của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, sẽ phải đối mặt với tai họa diệt vong.”

Một sự im lặng chết chóc bao trùm Vạn Tượng Điện. Lời nói của Trần Phong không chỉ là một lời giải thích, mà là một lời cảnh báo kinh hoàng. Tiêu Viễn Sơn, Tiêu Lăng và Tiêu Lam đều hoàn toàn bị chấn động. Những gì Trần Phong nói, tuy không có bằng chứng cụ thể, nhưng lại khớp với cảm giác bất an mà họ đã trải qua bấy lâu nay. Đặc biệt là Tiêu Lam, nàng cảm nhận được sự thật trong từng lời nói của Trần Phong, bởi vì mỗi lần nàng cố gắng giải trận, nàng đều cảm thấy một luồng năng lượng tà ác nào đó đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

Tiêu Viễn Sơn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại. Ông ta nhìn Trần Phong bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Sự nghi ngờ đã biến mất, thay vào đó là sự thận trọng và một tia hy vọng mong manh.

“Trần công tử, nếu những gì ngươi nói là thật, vậy thì… ngươi có cách nào để giải quyết nó không?” Giọng Tiêu Viễn Sơn run rẩy, không còn chút uy nghiêm nào của một gia chủ thế gia.

“Có.” Trần Phong gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh. “Nhưng ta có một vài điều kiện.”

“Ngươi cứ nói.” Tiêu Viễn Sơn không chút do dự. Chỉ cần có thể cứu Tiêu Gia, bất cứ giá nào ông ta cũng chấp nhận.

“Thứ nhất, ta cần tất cả tài liệu liên quan đến Bát Hoang Trấn Hồn Trận mà Tiêu Gia có, bao gồm cả những ghi chép cổ xưa nhất, những bản đồ địa mạch, và bất kỳ thông tin nào về vị cường giả Cổ Thần cảnh đã thêm phong ấn.”

“Thứ hai, trong quá trình ta giải trận, không ai được phép can thiệp hay chất vấn. Mọi yêu cầu của ta về tài nguyên, linh thạch, hay những vật phẩm đặc biệt đều phải được Tiêu Gia đáp ứng vô điều kiện.”

“Thứ ba, sau khi trận pháp được giải, ta không cần Tiêu Gia hậu tạ linh thạch hay công pháp. Ta chỉ cần Tiêu Gia giúp ta một việc.” Trần Phong nói, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Ta muốn Tiêu Gia giúp ta thiết lập một mối quan hệ với một số tông môn lớn ở Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, và cung cấp cho ta một số thông tin về các Thiên Kiêu, Thiên Mệnh Chi Tử nổi bật nhất của đại lục này.”

Ba điều kiện của Trần Phong, hai điều đầu tiên đều nằm trong dự đoán của Tiêu Viễn Sơn. Nhưng điều thứ ba lại khiến ông ta bất ngờ. Thiết lập quan hệ với tông môn lớn, thông tin về Thiên Kiêu? Một thiếu niên phế vật lại có dã tâm lớn đến vậy sao?

“Ngươi muốn làm gì?” Tiêu Lăng trầm giọng hỏi, ánh mắt nghi hoặc.

Trần Phong nhìn thẳng vào Tiêu Lăng, nụ cười trên môi càng thêm thâm thúy. “Ta muốn gây chấn động Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân. Ta muốn chứng minh, rằng Thiên Mệnh không phải là bất biến, và ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận. Tiêu Gia, sẽ là bàn đạp đầu tiên của ta.”

Lời nói của hắn, cuồng vọng đến cực điểm, nhưng lại mang theo một sự chân thành và quyết tâm không thể lay chuyển. Tiêu Viễn Sơn nhìn Trần Phong, trong lòng dậy sóng. Ông ta đã sống hơn trăm năm, chứng kiến vô số kỳ tài, nhưng chưa từng thấy ai có khí phách như Trần Phong. Dù hắn là phế vật hay thiên tài, chỉ riêng lời nói này cũng đủ để chứng minh hắn không phải là người bình thường.

“Được!” Tiêu Viễn Sơn đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Tiêu Gia ta sẽ đáp ứng tất cả các điều kiện của Trần công tử. Chỉ cần ngươi có thể giải cứu Tiêu Gia khỏi kiếp nạn này, Tiêu Gia ta nguyện ý làm bất cứ điều gì để giúp ngươi.”

Trần Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng. Hắn đã thành công. Tiêu Gia đã hoàn toàn cắn câu. Đây không chỉ là một nhiệm vụ giải trận, mà là bước đi đầu tiên của hắn trên con đường Nghịch Thiên, để phá vỡ mọi xiềng xích, và để khẳng định rằng ý chí cá nhân có thể thay đổi số phận. Hắn sẽ gây chấn động Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, và đây chỉ mới là khởi đầu.

“Vậy thì, Tiêu gia chủ, hãy chuẩn bị những gì ta cần. Ta sẽ bắt đầu công việc ngay lập tức.” Trần Phong nói, ánh mắt sáng rực như ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm. Hắn đã sẵn sàng khởi nghịch dòng chảy định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8