Nghịch Thiên
Chương 120
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói cũ kỹ của Phù Vân Thành. Nhưng ở phía đông, nơi khu chợ đen tụ họp, không khí lại hừng hực một vẻ sống động khác thường. Mùi hương của dược liệu hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những món đồ cổ, tiếng rao hàng ồn ã xen lẫn những lời thì thầm trao đổi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống.
Trần Phong bước chậm rãi vào dòng người, đôi mắt hắn không ngừng quét qua từng gian hàng, từng gương mặt. Hắn không vội vã, sự bình tĩnh toát ra từ mỗi cử chỉ, trái ngược hoàn toàn với sự xô bồ của khu chợ. Hắn không phải là một tu sĩ mới đến còn bỡ ngỡ, mà là một kẻ săn mồi đang tìm kiếm con mồi ẩn mình giữa đám đông.
Linh giác của hắn, được cường hóa bởi công pháp Nghịch Thiên và vật phẩm cổ tháp ẩn sâu trong thức hải, nhạy bén hơn bất kỳ tu sĩ đồng cấp nào. Hắn có thể cảm nhận được sự dao động của linh khí, phân biệt được khí tức thật giả của những món đồ bày bán, thậm chí là dò xét được một phần nhỏ tâm tư của những kẻ xung quanh. Đây là lợi thế lớn nhất của hắn ở một nơi đầy rẫy lừa lọc như chợ đen.
Hắn lướt qua một gian hàng bán công pháp. Những quyển bí tịch cũ kỹ được đóng gói cẩn thận, nhưng chỉ cần lướt qua, Trần Phong đã biết hầu hết chúng đều là hàng dỏm, hoặc những công pháp cấp thấp không đáng giá. Hắn lắc đầu khẽ, tiếp tục tiến về phía trước. Điều hắn cần không phải là những thứ tầm thường này. Hắn cần những cơ duyên, những manh mối có thể dẫn hắn đến những bí mật thực sự của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân.
Đi sâu vào trong, khu chợ trở nên tĩnh lặng hơn một chút, nhưng sự nguy hiểm lại tăng lên gấp bội. Những gian hàng ở đây không còn bày bán công khai nữa, mà là những quầy hàng nhỏ ẩn mình trong các con hẻm, hoặc chỉ đơn giản là những tu sĩ trao đổi đồ vật thông qua thần thức. Đây là nơi những món đồ quý hiếm thực sự được giao dịch, và cũng là nơi ẩn chứa nhiều cạm bẫy chết người nhất.
Trần Phong dừng lại trước một gian hàng nhỏ, nơi một lão giả tóc bạc phơ đang ngồi khoanh chân, trước mặt bày biện vài món đồ trông có vẻ cũ nát, rỉ sét. Những tu sĩ khác chỉ liếc qua rồi bỏ đi, vì không ai thấy được giá trị gì từ những phế phẩm đó. Nhưng Trần Phong lại bị thu hút bởi một mảnh ngọc bội màu xám tro, chỉ to bằng ngón tay cái, bị sứt mẻ một góc.
“Vật này…” Trần Phong khẽ chạm vào mảnh ngọc, linh khí nhỏ nhoi tỏa ra từ nó gần như không thể cảm nhận được. Nhưng sâu bên trong, hắn lại cảm thấy một dao động kỳ lạ, một luồng khí tức cổ xưa bị phong ấn. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là yêu khí hay ma khí, mà là một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của hắn ở cảnh giới hiện tại.
“Tiểu hữu có mắt nhìn thật độc đáo.” Lão giả ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu như hai hố sâu. “Mảnh ngọc này ta nhặt được từ một phế tích cổ xưa. Nó không có linh khí, cũng chẳng có giá trị gì. Ta chỉ giữ lại vì thấy nó có chút lạ mắt mà thôi. Nếu tiểu hữu thích, hai mươi linh thạch hạ phẩm là đủ.”
Trần Phong không nói gì, hắn chỉ tập trung cảm nhận. Vật phẩm nghịch thiên trong thức hải của hắn khẽ rung động, như thể đang phản ứng với mảnh ngọc bội kia. Một tia năng lượng vô hình từ cổ tháp truyền ra, nhẹ nhàng quét qua mảnh ngọc. Ngay lập tức, luồng khí tức cổ xưa bị phong ấn kia như được đánh thức, dù chỉ trong chốc lát, nhưng cũng đủ để Trần Phong nhận ra sự bất phàm của nó.
Đây không phải là ngọc bội bình thường. Có thể là một mảnh vỡ của một pháp bảo cổ xưa, hoặc thậm chí là một chìa khóa dẫn đến một bí cảnh nào đó. Điều quan trọng là, nó có một mối liên hệ nào đó với cổ tháp của hắn.
“Hai mươi linh thạch hạ phẩm ư? Lão nhân gia, thứ này ngay cả linh khí cũng không có, e là ngay cả một linh thạch cũng khó bán.” Trần Phong khẽ cười, ra vẻ không quan tâm lắm. “Năm linh thạch hạ phẩm, ta mua về làm kỷ niệm, lão nhân gia thấy thế nào?”
Lão giả nheo mắt nhìn Trần Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên. “Tiểu hữu đúng là biết trả giá. Được thôi, coi như ta làm quen với tiểu hữu. Năm linh thạch thì năm linh thạch.”
Trần Phong không do dự, rút ra năm linh thạch hạ phẩm đặt vào tay lão giả. Hắn biết, lão giả này không đơn giản. Một tu sĩ có thể ngồi ở khu vực này của chợ đen mà không bị ai quấy rầy, lại còn bán những món đồ “vô dụng” như vậy, chắc chắn không phải là kẻ tầm thường. Tuy nhiên, Trần Phong cũng không sợ hãi. Hắn có những bí mật của riêng mình, và hắn đủ tự tin để đối phó với bất kỳ âm mưu nào.
Sau khi cất mảnh ngọc bội vào trong túi trữ vật, Trần Phong tiếp tục đi sâu vào khu chợ. Hắn không ngừng lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm từ những tu sĩ xung quanh. Hắn muốn nắm bắt được bức tranh tổng thể về Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này.
Hắn nghe được về những tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Huyền Âm Điện, Phi Vân Các, những thế lực hùng mạnh chi phối cả một vùng rộng lớn. Hắn cũng nghe được về những cuộc tranh đấu giữa các thế gia, những bí cảnh sắp mở ra, và đặc biệt là những tin tức về “Thiên Kiêu” của các tông môn.
“Nghe nói Lý Thiên Vân của Thiên Kiếm Tông vừa đột phá Hóa Thần kỳ ở tuổi chưa đến trăm, thật đúng là Thiên Mệnh Chi Tử!”
“Còn có Diệp Khuynh Thành của Huyền Âm Điện, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, thiên phú tu luyện cũng đứng đầu giới nữ tu. Nghe nói nàng ta đã được một vị trưởng lão Thái Thượng coi trọng, tương lai chắc chắn sẽ phi thăng Tiên Giới.”
Những lời bàn tán đó lọt vào tai Trần Phong. Thiên Mệnh Chi Tử, Thiên Tuyển Chi Nhân… những danh xưng này khiến hắn khẽ nhíu mày. Hắn đã từng là một “phế vật” bị ruồng bỏ ở phàm trần, bị số phận trêu ngươi. Giờ đây, hắn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi những khái niệm về “Thiên Mệnh” lại càng được đề cao. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn.
“Thiên Mệnh ư?” Trần Phong cười khẩy trong lòng. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh đó, chỉ là một trò cười.”
Hắn chợt dừng lại trước một bảng thông báo treo ở một góc khuất. Đây là nơi các tu sĩ treo những nhiệm vụ cá nhân, những lời mời hợp tác, hoặc những thông tin cần thiết. Ánh mắt Trần Phong dừng lại ở một tờ thông báo cũ kỹ, viết bằng mực đen đã phai màu, dán ở vị trí thấp nhất, gần như bị che khuất bởi những tờ thông báo mới hơn.
Nội dung thông báo khá đơn giản: “Tìm kiếm người có thể giải mã Bát Hoang Trấn Hồn Trận tại phế tích Cổ Diên. Thù lao hậu hĩnh. Liên hệ: Tiêu Gia tại Tây Thành.”
Bát Hoang Trấn Hồn Trận. Tám hướng trấn hồn. Một trận pháp cổ xưa, nghe tên đã thấy sự phức tạp và nguy hiểm. Phế tích Cổ Diên, Trần Phong chưa từng nghe qua, nhưng chắc chắn đó là một nơi ẩn chứa nhiều bí mật. Điều quan trọng là, hắn đã từng nghiên cứu rất nhiều về trận pháp từ những quyển sách cổ trong cổ tháp, và hắn có một sự tự tin nhất định vào khả năng giải trận của mình.
Đây chính là cơ hội hắn đang tìm kiếm. Một khởi đầu không dựa vào tông môn, không dựa vào bất kỳ thế lực nào, mà dựa vào chính năng lực của bản thân. Một cơ hội để hắn từng bước khẳng định mình, và khám phá những bí ẩn của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân.
Trần Phong xé tờ thông báo xuống, cẩn thận gấp lại rồi cất vào túi. Hắn quay đầu nhìn về phía Tây Thành, nơi Tiêu Gia được nhắc đến. Một nụ cười đầy hứng thú xuất hiện trên môi hắn.
“Tiêu Gia, Cổ Diên Phế Tích, Bát Hoang Trấn Hồn Trận…” Hắn lẩm bẩm. “Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, hãy xem ta khuấy động phong vân của ngươi như thế nào.”
Đêm đã xuống, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khu chợ đen, khiến nó trở nên lung linh và huyền ảo hơn. Trần Phong hòa mình vào bóng đêm, nhưng bước chân hắn lại đầy kiên định và mạnh mẽ. Hắn, một dị số từ phàm trần, đã sẵn sàng để khởi nghịch dòng chảy định mệnh, bắt đầu hành trình của mình trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn, nơi định mệnh sẽ bị thách thức, và huyền thoại sẽ được viết nên.