Nghịch Thiên
Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:42:31 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước ra khỏi Tụ Hiền Lâu, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thiên Phong Thành. Ngay lập tức, một luồng linh khí dày đặc, tinh khiết ập vào các giác quan của hắn. Nó không giống với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở tiểu thế giới phàm nhân kia. Ở đó, linh khí mỏng manh như sương sớm, còn ở đây, nó nồng đậm đến mức gần như có thể ngưng tụ thành giọt, len lỏi vào từng tế bào, khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Đây chính là Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, nơi mà cả không khí cũng mang theo một sự sống động khác biệt.

Thiên Phong Thành rộng lớn hơn gấp trăm lần những thành trì hùng vĩ nhất ở cố hương hắn. Những kiến trúc ở đây không chỉ cao vút, tráng lệ mà còn được khắc họa vô số phù văn lấp lánh, ẩn chứa lực lượng pháp trận mạnh mẽ. Trên bầu trời, không ngừng có những bóng người lướt đi vùn vụt, hoặc cưỡi trên những linh thú hùng vĩ, hoặc đạp không mà bước, mang theo khí tức mạnh mẽ khiến người khác phải kiêng dè. Trần Phong tinh tế nhận ra, ngay cả những người qua đường bình thường ở đây cũng có tu vi ít nhất là Hóa Thần cảnh, thậm chí có không ít cường giả Hợp Thể cảnh ngang nhiên đi lại giữa phố phường. Điều này ở tiểu thế giới của hắn, chỉ có những tông chủ, lão tổ mới đạt được.

“Đúng là một thế giới khác biệt,” Trần Phong thầm nhủ, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. Hắn không hề cảm thấy choáng ngợp hay sợ hãi, ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng. Càng nhiều cường giả, càng nhiều cơ hội để hắn vươn lên, để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là thứ bất biến.

Hắn không vội vàng tìm kiếm chỗ ở hay hành động gì cụ thể. Thay vào đó, Trần Phong chọn cách hòa mình vào dòng người, chậm rãi dạo bước qua các con phố, quan sát và lắng nghe. Đây là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin về thế giới mới này. Hắn đi qua những cửa hàng dược liệu mà mỗi cây linh dược trưng bày đều là bảo vật hiếm có ở cố hương, những tiệm binh khí với đủ loại pháp bảo thượng phẩm phát ra linh quang chói mắt, và cả những quán ăn tấp nập khách khứa, nơi các tu sĩ vừa thưởng thức món ăn vừa bàn tán về các sự kiện lớn trên đại lục.

Trần Phong cố gắng thu thập những mảnh ghép thông tin rời rạc. Hắn nghe được những cái tên như “Thái Cổ Thần Tông”, “Vạn Kiếm Phái”, “Đế Triều Thiên Vũ” – những thế lực hùng mạnh nhất trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân. Hắn cũng nghe về các cảnh giới tu luyện cao hơn: từ Hợp Thể lên Đại Thừa, rồi Độ Kiếp, và cao hơn nữa là các cảnh giới Tiên Nhân, Thần Vương mà hắn từng nghĩ chỉ là truyền thuyết. Đặc biệt, khái niệm “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” được nhắc đến rất nhiều, thường đi kèm với những câu chuyện về những người trẻ tuổi có tu vi kinh người, có linh thể đặc biệt, được thiên địa ưu ái, liên tục gặp kỳ ngộ.

Một nhóm tu sĩ ngồi bên một quán trà vỉa hè đang hào hứng bàn tán.

“Ngươi nghe gì chưa? Chu Thiên Dương của Thái Cổ Thần Tông đã đột phá Hợp Thể hậu kỳ rồi! Hắn mới ba mươi tuổi thôi đó!”

“Hừ, Chu Thiên Dương thì có gì. Bách Lý Vô Song của Vạn Kiếm Phái mới là chân chính thiên kiêu. Nghe nói nàng ta đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý tầng thứ bảy, chỉ cách cảnh giới Kiếm Thánh một bước!”

“Đừng quên Lý Mộ Phong của Đế Triều Thiên Vũ. Hắn được cho là có Thiên Long Huyết Mạch, có thể thức tỉnh Thần Long chiến thể. Năm ngoái hắn một mình đối phó với ba yêu vương Hợp Thể cảnh ở Yêu Thú Sâm Lâm mà vẫn toàn thắng!”

Trần Phong nhếch mép cười khẩy. Thiên Kiêu? Thiên Mệnh Chi Tử? Hắn đã từng đối phó với những kẻ tự xưng là thiên tài ở cố hương, và kết cục của chúng đều không mấy tốt đẹp. Hắn, một “dị số” không có thiên mệnh, không có huyết mạch đặc biệt (ít nhất là theo cách mà người thường biết), sẽ cho bọn họ thấy thế nào là “Nghịch Thiên”.

Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một vấn đề. Với tu vi hiện tại của hắn, dù đã đạt đến đỉnh phong ở thế giới cũ, nhưng ở Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân này, hắn cũng chỉ ngang ngửa với những tu sĩ Hợp Thể cảnh bình thường. Nếu muốn khuấy động phong vân, hắn cần phải mạnh hơn nữa. Hắn cần những tài nguyên tu luyện cao cấp hơn, những công pháp phù hợp với linh khí ở đây, và quan trọng nhất, hắn cần một cơ hội.

Trời dần về chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả thành phố. Trần Phong quyết định tìm một chỗ nghỉ chân. Hắn đi vào một khách điếm có vẻ khá bình dân nhưng sạch sẽ, tên là “Lạc Nhật Các”. Một lão bà chủ phúc hậu đón tiếp hắn. Sau khi thuê một gian phòng, Trần Phong đóng cửa lại, khoanh chân ngồi trên giường, bắt đầu kiểm tra lại tình trạng của mình.

Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được ở cố hương, một tàn phiến ngọc bội mang tên “Nghịch Thiên Tháp”, vẫn lẳng lặng nằm trong đan điền của hắn. Kể từ khi hấp thu năng lượng của một mảnh thiên thạch cổ xưa, Nghịch Thiên Tháp đã biến đổi, không chỉ cung cấp cho hắn một công pháp tu luyện vô cùng huyền diệu, mà còn có khả năng hấp thu các loại năng lượng dị chủng để cường hóa bản thân. Chính nhờ nó mà hắn có thể vượt qua mọi giới hạn ở tiểu thế giới.

Trần Phong hít sâu một hơi. Hắn vận chuyển công pháp của Nghịch Thiên Tháp, cảm nhận linh khí dồi dào của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân ào ạt tràn vào cơ thể, được Nghịch Thiên Tháp tinh luyện, chuyển hóa thành chân nguyên tinh khiết hơn gấp bội. Hiệu suất tu luyện của hắn ở đây tăng lên một cách chóng mặt, vượt xa bất kỳ công pháp nào mà hắn biết. Đây chính là lợi thế lớn nhất của hắn.

“Chỉ cần có đủ thời gian và tài nguyên, ta sẽ nhanh chóng vượt qua những ‘Thiên Kiêu’ kia,” hắn thầm nghĩ. “Nhưng trước tiên, ta cần một khởi điểm.”

Trần Phong nhớ lại những thông tin hắn thu thập được. Để nhanh chóng có được tài nguyên và thông tin, gia nhập một tông môn lớn hoặc tham gia vào một sự kiện quan trọng là lựa chọn tốt nhất. Hắn từng nghe nói về một kỳ thi tuyển đệ tử của Thái Cổ Thần Tông sẽ diễn ra trong ba tháng tới, cách Thiên Phong Thành không xa. Thái Cổ Thần Tông là một trong ba tông môn đứng đầu đại lục, tài nguyên phong phú, có vô số công pháp và bí cảnh. Đây có thể là một cơ hội.

Tuy nhiên, hắn cũng cần một kế hoạch dự phòng. Nếu không thể gia nhập Thái Cổ Thần Tông, hoặc nếu tông môn này quá ràng buộc, hắn sẽ cần một con đường khác. Chợ đen, các nhiệm vụ từ các phường hội, hoặc thậm chí là khám phá các di tích cổ xưa – tất cả đều là những lựa chọn tiềm năng.

Điều quan trọng nhất là phải che giấu đi sự đặc biệt của Nghịch Thiên Tháp. Hắn không thể để bất kỳ ai biết được bí mật này. Hắn phải hành động như một tu sĩ bình thường, từ từ thể hiện tài năng, nhưng đồng thời cũng phải luôn cảnh giác.

Một tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Phong. Hắn nhíu mày, mở cửa. Một tiểu nhị trẻ tuổi đứng ngoài, trên tay bưng một mâm thức ăn đơn giản.

“Khách quan, bữa tối của ngài đây ạ,” tiểu nhị nói, mắt sáng lên khi nhìn thấy Trần Phong. “Ngài có cần thêm gì không?”

Trần Phong lắc đầu. “Không cần. Cảm ơn.”

Tiểu nhị gật đầu, đặt mâm thức ăn xuống bàn rồi lui ra. Trần Phong ngồi xuống, từ tốn thưởng thức bữa ăn. Mặc dù là món ăn bình dân, nhưng nguyên liệu đều là những loại linh thực, linh thú cấp thấp, chứa đựng linh khí nhẹ nhàng, giúp bổ sung năng lượng cho tu sĩ. Ngay cả việc ăn uống ở đây cũng khác biệt.

Sau bữa ăn, Trần Phong không ngủ. Hắn tiếp tục tu luyện, hấp thu linh khí, đồng thời lục lọi trong trí nhớ của mình về những công pháp, bí thuật mà Nghịch Thiên Tháp đã truyền thụ. Hắn cần phải làm quen với môi trường mới này, và tăng cường thực lực của mình càng nhanh càng tốt. Mục tiêu đầu tiên là đạt đến cảnh giới Đại Thừa, sau đó là tìm cách Độ Kiếp phi thăng. Chỉ khi đạt đến những cảnh giới cao hơn, hắn mới có đủ tư cách để đối mặt với những “Thiên Mệnh Chi Tử” chân chính và khám phá bí mật đằng sau “Thiên Đạo”.

Đêm dần buông xuống Thiên Phong Thành, nhưng sự nhộn nhịp của nó không hề giảm bớt. Những ánh đèn linh thạch rực rỡ chiếu sáng khắp nơi, và âm thanh của những pháp khí bay lượn, tiếng hô hào của các tu sĩ vẫn vang vọng đâu đó. Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của thế giới mới này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ, từng đối mặt với cái chết. Hắn đã “Nghịch Thiên” một lần, và hắn sẽ làm lại, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn.

Sáng hôm sau, Trần Phong rời khỏi Lạc Nhật Các. Hắn không đi theo hướng mà Thái Cổ Thần Tông tổ chức tuyển chọn đệ tử. Hắn cần nhiều hơn là một tông môn để dựa dẫm. Hắn muốn một khởi đầu chủ động hơn. Hắn đi về phía đông thành, nơi có những khu chợ đen rầm rộ, nơi các tu sĩ từ khắp nơi đến trao đổi vật phẩm, thông tin, và đôi khi là thực hiện những giao dịch ngầm. Đó là nơi hắn có thể tìm thấy những cơ hội bất ngờ, những manh mối về các bí cảnh hoặc những vật phẩm độc đáo mà các tông môn lớn có thể bỏ qua.

“Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, ta không chỉ đến để khuấy động phong vân của các ngươi,” Trần Phong lẩm bẩm, nụ cười ẩn chứa đầy tự tin và thách thức. “Mà ta còn đến để viết lại quy tắc của nó. Bắt đầu từ bây giờ.”

Hắn, một dị số từ phàm trần, đã sẵn sàng để khởi nghịch dòng chảy định mệnh, bắt đầu hành trình của mình trên Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn, nơi định mệnh sẽ bị thách thức, và huyền thoại sẽ được viết nên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8