Nghịch Thiên
Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:42:07 | Lượt xem: 4

Không gian vặn vẹo trong khoảnh khắc, một vết nứt đen kịt xé toạc tầng không giữa vách đá sừng sững và mặt biển xanh thẳm, phun ra một bóng người. Trần Phong vững vàng đáp xuống bãi cát trắng mịn, hít sâu một hơi. Làn không khí nơi đây dày đặc linh khí, tinh thuần hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào ở Phàm Trần Giới. Từng tế bào trong cơ thể hắn như được gột rửa, tràn đầy sức sống. Đây chính là Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, nơi khởi đầu cho hành trình lật đổ định mệnh của hắn.

Hắn ngẩng đầu. Bầu trời nơi đây dường như cao hơn, rộng lớn hơn, với những tầng mây cuộn trào mang theo khí thế bàng bạc. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ vươn mình đến tận chân trời, đỉnh núi bị mây mù che phủ, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Bên tay phải hắn là một đại dương bao la, sóng vỗ rì rào, tiếng thủy triều như những lời thì thầm cổ xưa. Cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp, khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, nhưng đồng thời lại nung nấu một ý chí mãnh liệt hơn.

Trần Phong không dừng lại quá lâu. Hắn biết, ở một thế giới mới, sự cảnh giác là tối quan trọng. Hắn nhanh chóng thu liễm khí tức, khiến bản thân trông không khác gì một lữ khách bình thường, thậm chí hơi yếu ớt. Bộ y phục đơn giản của hắn, thứ mà ở Phàm Trần Giới có thể coi là tinh xảo, giờ đây lại có vẻ quá đỗi bình thường, khó mà hòa nhập vào vẻ hào nhoáng của nơi này.

Đi dọc theo bờ biển một đoạn, hắn nhận thấy một con đường mòn. Con đường dẫn vào sâu trong đất liền, nơi có thể lờ mờ nhìn thấy những kiến trúc đồ sộ vươn cao, tựa như những ngọn tháp chọc trời. Đó chắc chắn là một thành thị. Hắn tăng tốc, không dùng toàn lực nhưng cũng nhanh nhẹn hơn người thường rất nhiều, dần tiến vào con đường lớn.

Chẳng mấy chốc, một cánh cổng thành đồ sộ hiện ra trước mắt. Bức tường thành cao hàng trăm trượng, được xây bằng những khối đá màu xám tro, vững chãi như một ngọn núi. Trên cổng thành, ba chữ lớn “Thiên Phong Thành” được khắc sâu, khí thế bức người. Dòng người ra vào tấp nập, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi chủng tộc. Người tu luyện ở đây, dù là cấp thấp nhất, cũng mang khí tức mạnh hơn hẳn những cường giả ở Phàm Trần Giới. Trần Phong nhận ra, việc che giấu khí tức của mình là một quyết định đúng đắn.

Khi hắn chuẩn bị bước vào cổng thành, hai bóng người to lớn, mặc giáp sắt thô kệch, chắn ngang đường. Chúng có vẻ ngoài hung tợn, trên tay cầm trường thương sáng loáng. “Kẻ lạ mặt kia, đứng lại!” Một tên lên tiếng, giọng nói ồm ồm như sấm. “Nhìn ngươi có vẻ mới từ vùng hoang dã đến nhỉ? Vào thành Thiên Phong, phải nộp mười viên hạ phẩm linh thạch phí vào thành!”

Trần Phong khẽ nhíu mày. Mười viên hạ phẩm linh thạch không phải con số lớn đối với hắn, nhưng thái độ của chúng lại khiến hắn không vui. Hắn biết, đây là một kiểu “thử” hoặc “ăn chặn” điển hình đối với những kẻ lạ mặt. Hắn không nói gì, định lấy linh thạch ra, nhưng ánh mắt khinh thường của tên lính gác còn lại đã khiến hắn dừng lại.

“Ha, nhìn cái bộ dạng nhà quê này, chắc là từ cái xó xỉnh nào đó mới chui ra. Mười viên linh thạch e là cả gia tài của hắn rồi!” Tên lính gác thứ hai cười khẩy, liếc xéo Trần Phong từ đầu đến chân. “Thôi được rồi, nếu không có linh thạch, vậy thì ở lại đây làm phu khuân vác ba tháng, ta sẽ cho ngươi vào.”

Ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia lạnh lẽo. Hắn đã đến một thế giới mới, mục tiêu là lật đổ “Thiên”, chứ không phải để bị những kẻ tầm thường này sỉ nhục. Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền khẽ rung động, một luồng sức mạnh quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể hắn.

“Ta không có thời gian.” Giọng hắn trầm thấp, lạnh nhạt. “Tránh ra.”

Hai tên lính gác ngớ người ra, rồi phá ra cười lớn. “Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với chúng ta như vậy? Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không?” Tên đầu tiên tiến lên một bước, giơ trường thương lên, mũi nhọn sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng Trần Phong. “Nếu không muốn chết, mau quỳ xuống xin tha!”

Trong chớp mắt, Trần Phong đã biến mất khỏi vị trí cũ. Hắn không hề dùng tốc độ kinh người hay thần thông hoa lệ. Chỉ là một bước chân đơn giản, nhưng lại khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo, và hắn đã xuất hiện ngay phía sau hai tên lính gác. Một cỗ áp lực vô hình bao phủ lấy chúng, khiến chúng đột nhiên cảm thấy toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích.

Hai bàn tay Trần Phong nhẹ nhàng đặt lên vai của chúng. Hắn không sử dụng linh lực, không dùng chiêu thức, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ thể được Hạt Giống Nghịch Thiên cường hóa đến mức độ đáng sợ. Hai tên lính gác còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực đạo kinh khủng từ vai truyền xuống, toàn thân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất, không một chút sức lực phản kháng.

“Ngươi… ngươi làm gì vậy?” Tên lính gác đầu tiên kinh hãi nhìn Trần Phong, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Cứ như thể toàn bộ xương cốt trong người đã bị rút cạn.

Trần Phong thờ ơ liếc nhìn chúng. “Đây là cái giá cho sự ngu xuẩn. Cút đi.” Hắn thu tay về, bước qua chúng như đi trên phố vắng. Hai tên lính gác nằm vật ra đất, toàn thân run rẩy, không thể đứng dậy. Chúng không hề bị thương, nhưng cảm giác vô lực và sợ hãi tột cùng đã bao trùm lấy chúng. Chúng chưa từng gặp một kẻ nào có thủ đoạn quỷ dị như vậy, nhẹ nhàng như không mà đã phế đi khả năng hành động của chúng.

Những người xung quanh chứng kiến cảnh này đều ngạc nhiên. Ban đầu, họ chỉ nghĩ là một kẻ ngoại lai không biết điều bị lính gác trừng trị. Nhưng diễn biến quá nhanh chóng và quỷ dị, khiến họ không kịp phản ứng. Một số cường giả có tu vi cao hơn chợt nhận ra điều bất thường. Kẻ trẻ tuổi kia không hề phát ra một chút linh lực nào, nhưng lại có thể dễ dàng khống chế hai tên lính gác có tu vi Luyện Thể Cảnh tầng bảy. Hắn tuyệt đối không phải phàm nhân.

Trần Phong không để ý đến những ánh mắt hiếu kỳ hay kinh ngạc. Hắn thản nhiên bước vào Thiên Phong Thành, cảm nhận sự ồn ào và náo nhiệt của một đại đô thị. Mùi hương của thức ăn, dược liệu, kim loại và vô số thứ khác hòa quyện vào nhau. Các cửa hàng san sát, bán đủ loại bảo vật, công pháp, linh đan mà hắn chưa từng thấy ở Phàm Trần Giới.

Hắn tìm đến một quán rượu lớn nhất trong thành, tên là “Tụ Hiền Lâu”. Đây là nơi thường lui tới của các tu sĩ, nơi dễ dàng nhất để thu thập tin tức. Hắn chọn một góc khuất, gọi vài món ăn và một bình rượu bình thường. Tai hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời đồn đại của các tu sĩ xung quanh.

“Nghe nói chưa? Đại sư huynh của Thiên Thần Tông, Mộ Dung Thần, đã đột phá đến Hóa Thần Cảnh tầng sáu rồi! Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử, tốc độ tu luyện như bay vậy!” Một tu sĩ áo xanh trầm trồ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Hừ, Mộ Dung Thần tuy mạnh, nhưng cũng đừng quên Độc Cô Kiếm của Vạn Kiếm Các! Nghe nói hắn đã lĩnh ngộ được ‘Kiếm Ý Hư Vô’, sắp sửa trùng kích Hóa Thần Cảnh đỉnh phong rồi. Một khi hắn thành công, ai dám sánh vai?” Một tu sĩ khác phản bác, giọng điệu đầy tự tin.

“Các ngươi nói gì cũng đúng, nhưng ta lại thấy Thiên Cầm Nữ của Bách Hoa Cung mới là đáng sợ nhất. Nàng ta không chỉ có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, mà còn có ‘Thiên Âm Đạo Thể’, mỗi tiếng đàn đều ẩn chứa sát cơ. Nghe nói nàng ta đã được một vị trưởng lão Thái Thượng của Cung Tiên cảnh để mắt đến, sắp được truyền thụ công pháp cổ xưa rồi.”

Trần Phong khẽ nhấp một ngụm rượu. Thiên Thần Tông, Vạn Kiếm Các, Bách Hoa Cung… Ba thế lực lớn nhất của Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, và những cái tên “Thiên Kiêu” được nhắc đến đều mang khí vận phi phàm, được coi là “Thiên Mệnh Chi Tử”. Hắn nhận ra, đây chính là những mục tiêu đầu tiên của hắn. Những kẻ mang “thiên mệnh”, những kẻ được “thiên” ưu ái, sẽ là những chướng ngại vật đầu tiên hắn phải lật đổ.

Hắn cũng nghe được tin tức về một sự kiện lớn sắp diễn ra: “Thiên Kiêu Đại Hội”. Đây là một đại hội quy tụ các thiên tài trẻ tuổi từ khắp đại lục, được tổ chức ba năm một lần. Người chiến thắng không chỉ nhận được phần thưởng hậu hĩnh mà còn có cơ hội được các tông môn lớn chiêu mộ, thậm chí là được các lão quái vật ẩn thế truyền thụ.

“Thiên Kiêu Đại Hội…” Trần Phong lẩm bẩm. Đây chính là cơ hội để hắn bước vào tầm mắt của các thế lực lớn, để hắn thể hiện sự “dị số” của mình, và để hắn trực tiếp đối đầu với những “Thiên Kiêu” kia. Hắn sẽ không né tránh. Hắn sẽ dùng chính thực lực của mình để chứng minh rằng, cái gọi là “Thiên Mệnh” chỉ là một trò cười.

Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền lại khẽ rung lên, như một lời đáp ứng thầm lặng. Sức mạnh của nó đã hòa nhập hoàn toàn vào cơ thể hắn, trở thành một phần của hắn, giúp hắn không ngừng đột phá mọi giới hạn. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai, với vô số cường giả và những âm mưu ẩn giấu. Nhưng hắn không hề e sợ. Mục tiêu của hắn không chỉ là trở thành cường giả đỉnh cao của đại lục này, mà là phá vỡ danh tiếng của “Thiên Mệnh”, tìm kiếm con đường để đột phá cảnh giới cao hơn, khám phá bí mật đằng sau “Thiên”.

Đặt chén rượu xuống, Trần Phong đứng dậy. Ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm như vũ trụ. “Đại Lục Vạn Tượng Phong Vân, ta đến rồi. Hãy xem, một ‘dị số’ đến từ phàm trần này sẽ khuấy động phong vân của các ngươi như thế nào!”

Hắn bước ra khỏi Tụ Hiền Lâu, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thiên Phong Thành. Hắn, một “dị số” từ phàm trần, sẽ bắt đầu hành trình của mình, từ một kẻ vô danh trở thành một tồn tại khiến cả Chư Thiên Vạn Giới phải chấn động. Chương mới của cuộc đời Trần Phong đã thực sự mở ra, trên đại lục Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn, nơi định mệnh sẽ bị thách thức, và huyền thoại sẽ được viết nên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8