Nghịch Thiên
Chương 111
Dòng linh khí mỏng manh từ không khí xung quanh, vốn dĩ thưa thớt đến đáng thương trong khu vực tạp dịch, giờ đây như bị một lực hút vô hình lôi kéo, xoáy vào cơ thể Trần Phong. Hắn vận chuyển Tàn Kiếm Phá Thiên, cảm nhận từng sợi linh khí thô ráp được dẫn vào kinh mạch, rồi đi qua đan điền, nơi hạt giống của công pháp nghịch thiên kia đang lặng lẽ nảy mầm. Không giống như bất kỳ công pháp nào khác mà hắn từng nghe nói, Tàn Kiếm Phá Thiên không chỉ hấp thụ linh khí mà còn tinh luyện nó đến một mức độ cực đoan. Mỗi khi linh khí đi qua đan điền của hắn, nó lại trải qua một quá trình thanh tẩy khắc nghiệt, loại bỏ mọi tạp chất, trở nên tinh khiết đến mức gần như trong suốt.
Quá trình này cực kỳ chậm chạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn phi thường. Một lượng linh khí mà người thường có thể hấp thụ trong một canh giờ, Trần Phong phải mất gấp đôi, thậm chí gấp ba thời gian để tinh luyện. Nhưng bù lại, mỗi giọt linh khí tinh khiết được hình thành trong đan điền hắn đều mang theo một sức mạnh cô đọng, dồi dào hơn gấp bội. Nó không chỉ củng cố kinh mạch, làm vững chắc nền tảng tu vi mà còn thấm vào từng tế bào, từng thớ thịt, âm thầm cải tạo cơ thể Trần Phong. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi, một sức sống mãnh liệt đang bùng cháy bên trong, dù bên ngoài vẫn là dáng vẻ gầy gò, yếu ớt của một tạp dịch.
Màn đêm dần trôi qua trong tĩnh lặng. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ nhỏ, Trần Phong khẽ thở ra một hơi dài, kết thúc buổi tu luyện. Hắn mở mắt, ánh nhìn trong trẻo hơn, sâu thẳm hơn, ẩn chứa một sự sắc bén mà không ai có thể nhận ra. Cơ thể hắn không còn cảm giác mệt mỏi sau một đêm không ngủ, ngược lại, hắn cảm thấy tràn đầy năng lượng, sẵn sàng đối mặt với một ngày làm việc cực nhọc khác. Đây chính là “giai đoạn mới” mà hắn tự nhủ, một giai đoạn của sự tích lũy thầm lặng, của việc đặt nền móng vững chắc cho con đường nghịch thiên đầy chông gai phía trước.
Tiếng chuông báo hiệu một ngày mới vang lên khắp Thiên Tuyệt Tông, đánh thức hàng trăm tạp dịch khỏi giấc ngủ chập chờn. Trần Phong nhanh chóng hòa mình vào dòng người, không để lộ bất kỳ sự khác biệt nào. Bữa sáng của tạp dịch chỉ là một bát cháo loãng và vài miếng bánh mì thô cứng, nhưng hắn vẫn ăn một cách từ tốn, tận dụng từng chút năng lượng ít ỏi để duy trì thể lực. Hắn biết, mỗi ngày trôi qua ở đây đều là một thử thách, một sự mài giũa ý chí.
Hôm nay, Trần Phong được phân công dọn dẹp khu luyện võ của ngoại môn đệ tử. Đây là một công việc vất vả, đòi hỏi phải cọ rửa sàn đá, lau chùi các bia đá ghi khắc công pháp, và thường xuyên bị đám đệ tử ngoại môn khinh thường, sai bảo. Khi hắn đang cặm cụi lau một góc sàn, một giọng nói ngang ngược vang lên phía sau.
“Ê, thằng nhóc kia! Mắt mày để đâu thế? Cọ cái chỗ đó cho sạch vào, không muốn ăn đòn à?”
Trần Phong quay đầu lại. Đó là Lục Cường, một tạp dịch già hơn hắn vài tuổi, luôn tỏ ra hống hách và thích bắt nạt những người yếu thế hơn. Lục Cường có vẻ ngoài thô kệch, sức lực khá lớn, và thường xuyên nhận được một ít “lợi lộc” từ các ngoại môn đệ tử để đổi lấy việc sai bảo những tạp dịch khác. Hắn nhìn Trần Phong với ánh mắt khinh miệt, chân gác lên một phiến đá, ra vẻ bề trên.
“Ta đang làm đây,” Trần Phong đáp cụt lủn, giọng điệu bình thản không chút sợ hãi. Hắn biết, càng tỏ ra yếu đuối, Lục Cường càng được đà lấn tới.
Lục Cường nhếch mép cười khẩy. “À, mày nghĩ mày là ai mà dám nói chuyện với tao như vậy? Hay là mày quên mất vị trí của mình rồi, thằng phế vật không có linh căn?” Hắn tiến lại gần, đá mạnh vào xô nước bên cạnh Trần Phong, khiến nước bắn tung tóe. “Tao bảo mày cọ lại chỗ này, rõ chưa? Và sau đó, mày đi khuân hết số củi kia về cho phòng bếp. Đừng có mà làm chậm trễ!”
Thực tế, khuân củi không phải là công việc của Trần Phong hôm nay, mà là của chính Lục Cường. Hắn rõ ràng muốn đùn đẩy công việc. Trần Phong liếc nhìn đống củi khô chất cao như núi ở góc sân, đủ cho cả tuần dùng. Khuân hết số đó một mình là một công việc cực kỳ nặng nhọc, ngay cả với một tạp dịch khỏe mạnh.
Trần Phong không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt lại cái xô, lau vệt nước Lục Cường đã làm đổ. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh đến lạ thường, không một chút tức giận hay sợ hãi. Chính sự điềm tĩnh này lại khiến Lục Cường cảm thấy khó chịu. Hắn nghĩ Trần Phong đang cố tình trêu ngươi.
“Mày câm à? Hay là mày định chống đối?” Lục Cường giơ tay định tát Trần Phong. Nhưng ngay khi tay hắn sắp chạm vào má Trần Phong, một bóng người khác xuất hiện ở cửa ra vào.
“Lục Cường, làm gì đó?” Một ngoại môn đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, bước vào. Hắn là Lâm Hải, một trong những đệ tử thích sai bảo tạp dịch nhất.
Lục Cường vội vàng rụt tay lại, cúi đầu khúm núm. “Dạ, Lâm sư huynh. Tiểu đệ chỉ đang dạy dỗ tên tạp dịch này làm việc cho nhanh thôi ạ.”
Lâm Hải liếc nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Dạy dỗ? À, đúng rồi. Tên phế vật này đúng là cần được dạy dỗ. Ngươi, mau đi khuân hết số củi kia về phòng bếp đi. Sư huynh đây muốn thấy ngươi làm việc chăm chỉ.” Hắn chỉ tay vào đống củi, sau đó quay sang Lục Cường. “Còn ngươi, Lục Cường, tiếp tục dọn dẹp chỗ này. Đừng có lêu lổng.”
Lục Cường mừng thầm, vội vàng dạ vâng. Hắn liếc nhìn Trần Phong với vẻ đắc thắng, như muốn nói “mày thấy chưa, kẻ yếu thì phải nghe lời”.
Trần Phong vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc. Hắn đứng dậy, lặng lẽ đi về phía đống củi. Mỗi khúc củi đều rất lớn và nặng, bình thường phải cần hai người mới khiêng nổi một lúc. Nhưng Trần Phong, với sức mạnh thể chất đã được linh khí tinh khiết của Tàn Kiếm Phá Thiên âm thầm cải tạo, không hề nao núng. Hắn hít sâu một hơi, vươn tay ôm lấy ba khúc củi lớn cùng lúc, nhấc bổng chúng lên vai một cách dứt khoát.
Lâm Hải và Lục Cường đều hơi sững sờ. Động tác của Trần Phong quá nhanh, quá mạnh mẽ so với một tạp dịch gầy gò như hắn. Lục Cường chớp mắt, không tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn vốn dĩ muốn làm khó Trần Phong, nhưng không ngờ Trần Phong lại có thể dễ dàng khiêng số củi lớn như vậy.
“Hừm, cũng tạm được,” Lâm Hải nói khẽ, cố che giấu sự ngạc nhiên. Hắn vẫn cho rằng Trần Phong chỉ là đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. “Nhanh lên một chút, đừng có lề mề.”
Trần Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ quay lưng đi. Đôi chân hắn bước vững vàng, không hề chậm lại dù mang theo gánh nặng gấp đôi người thường. Mỗi bước chân của hắn đều ẩn chứa một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn đi đi lại lại giữa sân luyện võ và phòng bếp, từng chuyến một, dần dần chuyển hết số củi khổng lồ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, kiên định. Hắn không muốn gây sự chú ý, nhưng cũng không muốn bị coi thường đến mức không thể tự bảo vệ mình.
Đến chiều, khi công việc khuân củi đã hoàn tất, Lục Cường và Lâm Hải nhìn đống củi gọn gàng trong phòng bếp, rồi lại nhìn Trần Phong đang cúi người lau dọn một góc khác, trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc. Thằng nhóc phế vật này… hình như không yếu ớt như bọn họ tưởng tượng. Nhưng rồi họ gạt đi ý nghĩ đó. Một tạp dịch thì mãi mãi là tạp dịch, một phế vật thì mãi mãi là phế vật. Chắc chắn là hắn đã dồn hết sức lực để làm, ngày mai sẽ mệt mỏi rã rời thôi.
Trần Phong không bận tâm đến ánh mắt của họ. Hắn biết, con đường hắn đi không phải để chứng minh bản thân với những kẻ tầm thường này. Mục tiêu của hắn cao hơn, xa hơn rất nhiều. Hắn đang âm thầm tích lũy, chờ đợi thời cơ chín muồi để bùng nổ, để lật đổ những định kiến, những quy tắc đã trói buộc hắn và vô số sinh linh khác.
Tối đó, khi trở về phòng tạp dịch, Trần Phong lại tiếp tục ngồi xếp bằng. Hắn kiểm tra nội thể, cảm nhận dòng linh khí tinh khiết đang lưu chuyển trong kinh mạch, mạnh mẽ và dẻo dai hơn ngày hôm qua một chút. Thể chất của hắn cũng đã được cải thiện một cách rõ rệt. Hắn có thể cảm nhận được sự kết nối giữa dòng linh khí và những tế bào trong cơ thể, một sự hòa hợp mà các công pháp thông thường không thể đạt được.
Đột nhiên, từ một căn phòng bên cạnh, hắn nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện của hai tạp dịch khác. “Nghe nói Thiên Mệnh Chi Tử, Lâm Thiếu Phong, đã đột phá Địa Cảnh tầng ba rồi. Đúng là thiên phú nghịch thiên, không hổ danh là người được Thiên Đạo ưu ái.”
Một tạp dịch khác tiếp lời: “Đúng vậy, còn nghe nói tông chủ đang chuẩn bị cho hắn một cơ duyên lớn, có thể giúp hắn tiến xa hơn nữa trên con đường tu luyện. Thiên Tuyệt Tông chúng ta chắc chắn sẽ hưng thịnh dưới sự dẫn dắt của hắn.”
Trần Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Thiên Mệnh Chi Tử, Lâm Thiếu Phong. Hắn ghi nhớ cái tên đó. Sự tiến bộ của đối phương càng làm tăng thêm quyết tâm trong lòng hắn. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo ưu ái?” Hắn tự nhủ. “Hãy chờ xem, ta sẽ cho ngươi và cái ‘Thiên Đạo’ mà ngươi tin tưởng thấy, một phế vật cũng có thể nghịch chuyển càn khôn. Con đường Nghịch Thiên của ta, mới chỉ là khởi đầu.” Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục chìm đắm vào thế giới tu luyện, nuôi dưỡng hạt giống nghịch thiên đang lớn dần trong mình, chờ ngày bùng nổ.