Nghịch Thiên
Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:36:38 | Lượt xem: 5

Trần Phong đứng lặng giữa phế tích Lâm gia, thân ảnh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kiệt sức đến tận cùng và một cảm giác trống rỗng khó tả. Cơn cuồng nộ hóa rồng đã rút cạn linh lực trong đan điền, để lại một khoảng không vô tận. Hắn cảm thấy từng thớ thịt như bị xé toạc rồi tái sinh, một sự đau đớn xen lẫn với khoái cảm của sức mạnh bùng nổ. Ánh mắt đen kịt của hắn quét qua đống đổ nát, nơi từng là biểu tượng của quyền lực và sự áp bức, giờ chỉ còn là cát bụi và tro tàn.

Lâm gia, đã không còn nữa. Kẻ thù của hắn, những kẻ đã đẩy hắn vào vực sâu tuyệt vọng, đã phải trả giá. Nhưng trong sâu thẳm, sự hả hê không thể che lấp đi nỗi đau mất mát. Phụ thân, mẫu thân, những người đã khuất, liệu có thể an nghỉ khi thấy hắn đã trở thành một kẻ hủy diệt như thế này? Trần Phong không biết. Hắn chỉ biết, con đường này, con đường Nghịch Thiên này, không có chỗ cho sự yếu đuối hay hối tiếc.

Hắn khẽ rên lên một tiếng, cơ thể lảo đảo. Huyết mạch Hắc Long vừa thức tỉnh mang lại sức mạnh kinh hoàng, nhưng cũng đòi hỏi một cái giá cực lớn. Hắn cần phải học cách kiểm soát nó, dung hòa nó với cơ thể phàm nhân của mình. Trong tiềm thức, khối ngọc bội tàn phiến mà hắn vô tình nhặt được năm xưa khẽ phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như đang trấn an, như đang truyền dẫn một dòng năng lượng dịu nhẹ vào cơ thể hắn. Đó là “hạt giống Nghịch Thiên” đã nảy mầm trong hắn, là khởi nguồn cho mọi sự biến đổi.

Bình minh lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm, rọi vào tàn tích Lâm gia. Khói bụi vẫn còn lơ lửng, mùi máu tanh và đất đá cháy khét vẫn nồng nặc. Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí. Hắn biết, đêm nay đã thay đổi tất cả. Hắn không còn là Trần Phong của ngày hôm qua, một phế vật yếu đuối chỉ biết chịu đựng. Hắn đã trở thành một kẻ thù của định mệnh, một con rồng đen vừa phá kén.

Không chần chừ thêm nữa, hắn quay lưng lại với quá khứ. Không một lời từ biệt, không một giọt nước mắt. Nước mắt đã cạn, nỗi đau đã biến thành sức mạnh. Hắn khoác lên mình một chiếc áo choàng cũ kỹ, che đi thân hình gầy gò và ánh mắt sắc lạnh. Hắn phải rời đi, trước khi những thế lực khác của tiểu thế giới này kịp nhận ra sự biến động khủng khiếp vừa xảy ra. Sự kiện Lâm gia bị hủy diệt chắc chắn sẽ gây chấn động, và hắn không muốn trở thành mục tiêu săn đuổi ngay khi vừa mới trỗi dậy.

Hắn bắt đầu bước đi, không định hướng cụ thể, chỉ là theo một bản năng thôi thúc. Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn dường như đang dẫn lối, hướng hắn đến một nơi nào đó xa xôi, vượt ra ngoài giới hạn của cái tiểu thế giới chật hẹp này. Hắn nhớ lại những truyền thuyết mơ hồ từng nghe được, về những đại lục rộng lớn hơn, nơi linh khí dồi dào, cường giả như mây, nơi các tông môn, thế gia hùng mạnh nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Đó là “Đại Cảnh Giới 2: Vạn Tượng Phong Vân”, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách hoàn toàn mới.

Hắn đi suốt đêm, vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những ngọn đồi hoang vu. Năng lượng trong cơ thể dần hồi phục, mặc dù chậm chạp. Hắn bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt của huyết mạch Hắc Long. Mỗi nhịp thở, mỗi bước chân đều chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, một luồng khí tức cổ xưa cuộn trào. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió thì thầm những bí mật, cảm nhận được sự sống của cây cỏ. Thị giác, thính giác của hắn trở nên nhạy bén gấp bội. Đây là món quà của sự chuyển hóa, nhưng cũng là gánh nặng của một con đường cô độc.

Khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi, Trần Phong dừng lại bên một con suối nhỏ. Hắn cúi xuống, dùng tay vốc nước lên rửa mặt. Trong làn nước trong vắt, hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một gương mặt vẫn còn nét non nớt của tuổi trẻ, nhưng ánh mắt đã chứa đựng sự từng trải và quyết tâm sắt đá. Dưới khóe mắt, một vết bớt nhỏ hình vảy rồng màu đen ẩn hiện, như một dấu ấn của định mệnh mới, một định mệnh mà hắn tự tạo ra.

Hắn lẩm bẩm: “Thiên? Ngươi muốn ta là phế vật? Ta sẽ nghịch thiên mà trỗi dậy. Ngươi muốn ta chết? Ta sẽ sống một cách huy hoàng nhất. Ngươi muốn định đoạt số phận? Ta sẽ tự tay viết nên câu chuyện của mình.”

Đúng lúc đó, từ phía xa, hắn nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng người nói chuyện ồn ào. Hắn lập tức ẩn mình vào bụi cây rậm rạp. Vài phút sau, một đoàn người khoảng mười mấy tên xuất hiện. Họ ăn mặc chỉnh tề, kiếm bên hông, khí tức tu luyện không tệ. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, râu quai nón, ánh mắt sắc bén, trên ngực áo thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào.

Trần Phong nheo mắt. Đây không phải là trang phục của bất kỳ thế lực nào trong tiểu thế giới hắn từng biết. Khí tức của bọn chúng cũng mạnh hơn những cường giả cấp thấp của Lâm gia rất nhiều. Điều này chứng tỏ, hắn đã đi đủ xa, và đang chạm đến rìa của một thế giới mới.

“Đại trưởng lão, chúng ta đã đi được ba ngày ba đêm rồi. Lão phu nhân có dặn, phải tìm cho ra tung tích của Thiếu chủ tại khu vực này. Nhưng nơi đây hoang vu quá, làm sao có thể tìm được?” một tên đệ tử lên tiếng than thở.

Người đàn ông râu quai nón hừ lạnh: “Im miệng! Thiếu chủ là Thiên Kiêu của Hỏa Vân Tông ta, nếu hắn xảy ra chuyện gì, chúng ta đều phải chết. Nghe nói cách đây không xa, có một tiểu thế giới mang tên ‘Lam Nguyệt’, có thể Thiếu chủ đã lạc vào đó. Chúng ta phải tìm bằng được. Dù có phải lật tung cả cái dãy núi Vân Mang này lên!”

Hỏa Vân Tông? Thiên Kiêu? Lam Nguyệt tiểu thế giới? Trần Phong ghi nhớ những cái tên này. Đây chính là thông tin mà hắn cần. “Lam Nguyệt” có lẽ là tên của cái tiểu thế giới mà hắn vừa rời đi. Còn “Hỏa Vân Tông”, chắc chắn là một tông môn lớn hơn, đến từ một đại lục rộng lớn hơn nhiều. “Thiên Kiêu” – danh xưng này khiến Trần Phong khẽ nhếch môi. Thiên Kiêu, Thiên Mệnh Chi Tử… những kẻ được “Thiên” ưu ái. Hắn, kẻ Nghịch Thiên, sẽ phải đối đầu với bọn họ.

Hắn lặng lẽ theo dõi đoàn người. Bọn chúng nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục hành trình, đi sâu vào trong dãy núi Vân Mang. Trần Phong quyết định không lộ diện. Hắn cần tìm hiểu thêm, cần mạnh mẽ hơn, trước khi đối đầu với bất kỳ thế lực nào. Hắn không còn là kẻ ngu ngốc xông pha vào nguy hiểm một cách mù quáng nữa. Sự hủy diệt của Lâm gia đã dạy hắn rằng, sức mạnh phải đi đôi với mưu trí.

Hắn thầm nghĩ: “Hỏa Vân Tông… Thiên Kiêu… Ta sẽ đến đó. Ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là một ‘dị số’ chân chính, thế nào là một kẻ không được ‘Thiên’ ưu ái nhưng lại có thể lật đổ mọi ‘Thiên Mệnh’.”

Trần Phong nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm, như những bức tường thành của một thế giới hoàn toàn mới. Một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ duyên. Bước chân của hắn không còn lảo đảo mà trở nên vững vàng, kiên định. Hắn sẽ bước vào “Vạn Tượng Phong Vân”, nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc hành trình “Khởi Nghịch Dòng Chảy Định Mệnh” của chính mình. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng ánh sáng của sự “Nghịch Thiên” đã chiếu rọi trong tâm hồn hắn, không gì có thể dập tắt.

Hắn biến mất vào khu rừng sâu, để lại phía sau chỉ là tiếng lá cây xào xạc và một bầu không khí đầy hứa hẹn về một huyền thoại sắp sửa được viết nên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8