Nghịch Thiên
Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:34:47 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, để mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng trong đêm khuya xoa dịu đôi chút sự căng thẳng đang dâng trào trong huyết quản. Kế hoạch đã định, mục tiêu đã rõ ràng. Hắn không có thời gian để chần chừ. Đêm nay, Lâm gia sẽ đón nhận cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Hắn bắt đầu di chuyển, thân pháp khẽ khàng như một bóng ma lướt qua những lùm cây, nép mình vào những bức tường rêu phong. Lâm gia quả thực hùng mạnh, nhưng sự tự mãn thường đi đôi với sơ hở. Những ánh đèn lồng thưa thớt chiếu sáng những con đường chính, để lại những góc khuất rộng lớn cho hắn ẩn mình. Hắn không cần phải quá cẩn trọng với những tên lính gác bên ngoài, mục tiêu của hắn là nhà giam, và nơi đó chắc chắn sẽ có sự phòng bị chặt chẽ hơn.

Khí tức trong đan điền của Trần Phong luân chuyển êm ái, một luồng năng lượng lạnh lẽo, tối tăm nhưng đầy sức mạnh. Đây là kết quả của công pháp cấm kỵ hắn vô tình có được từ chiếc cổ tháp bị nguyền rủa. Nó không giống bất kỳ công pháp tu luyện nào trong tiểu thế giới này, mà giống như một con đường đi ngược lại với lẽ thường, hấp thu cả những tạp khí mà người thường né tránh. Chính thứ năng lượng này đã giúp hắn vượt qua giới hạn của một phế vật, từng bước trở thành một kẻ đáng sợ. Hắn gọi nó là “Nghịch Long Quyết”, bởi vì nó giống như một con rồng nghịch dòng, vươn lên từ vực sâu.

Từng bước chân của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Hắn nghe rõ tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, và cả tiếng bước chân tuần tra đều đặn của những tên lính gác. Hắn không cần nhìn, chỉ cần cảm nhận. Luồng Nghịch Long Khí trong đan điền giúp hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí xung quanh, và từ đó, dễ dàng nhận biết vị trí của những người khác.

Phía Tây Bắc, như hắn dự đoán, là một khu vực ít được chú ý hơn. Những con đường lát đá dẫn đến đó nhỏ hơn, bụi bặm hơn, và những ngôi nhà cũng thấp hơn, mang vẻ u ám. Hắn né tránh một tốp lính gác đang đi tuần, nấp mình sau một bức tượng đá cũ kỹ. Ngay khi họ đi qua, hắn lao đi như một mũi tên. Mắt hắn quét nhanh qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm dấu hiệu của nhà giam.

Không mất quá nhiều thời gian, hắn đã nhìn thấy. Một tòa nhà đá kiên cố, không cửa sổ, chỉ có một cánh cổng sắt nặng nề với hai lính gác đứng sừng sững trước mặt. Linh khí xung quanh tòa nhà này dày đặc hơn hẳn, cho thấy có trận pháp phòng ngự. Nhưng quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt, quen thuộc đang tỏa ra từ bên trong. Cha, mẹ, và em gái hắn. Họ vẫn còn sống!

Một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lòng Trần Phong. Hắn phải kiềm chế nó. Nóng vội lúc này sẽ hỏng việc. Hắn lùi lại một chút, ẩn mình vào bóng tối của một hàng cây cổ thụ gần đó, cẩn thận quan sát hai tên lính gác. Chúng đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ, không quá mạnh nhưng cũng đủ để gây phiền phức. Hơn nữa, trận pháp bảo vệ nhà giam cũng không thể xem thường.

Hắn cần một kế hoạch. Trực tiếp tấn công là tự sát. Hắn quyết định tiếp cận từ phía sau. Đi vòng quanh tòa nhà giam, Trần Phong phát hiện một bức tường đá cao ráo, được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt. Phía trên bức tường có những chấn song sắt nhỏ, và một luồng khí tức yếu ớt hơn nữa thoát ra từ đó.

Hắn kiểm tra bức tường. Trận pháp phòng ngự chủ yếu tập trung vào cổng chính, nhưng bức tường này cũng không phải không có bẫy. Luồng Nghịch Long Khí trong cơ thể Trần Phong bắt đầu vận chuyển, đôi mắt hắn lấp lánh một ánh sáng tối. Hắn có thể nhìn thấy những đường nét mờ nhạt của trận pháp, những nút thắt linh khí đang hoạt động. Đó là một khả năng mới thức tỉnh từ khi hắn luyện Nghịch Long Quyết đến tầng thứ ba – “Nghịch Nhãn”, cho phép hắn nhìn thấu những thứ mà người thường không thể, đặc biệt là các kết cấu năng lượng và trận pháp.

Trần Phong đưa tay chạm nhẹ vào bức tường. Một luồng điện giật nhẹ truyền đến, nhưng hắn không hề hấn gì. Hắn đã xác định được điểm yếu. Trận pháp này được thiết kế để chống lại sự đột nhập từ bên ngoài, nhưng lại có một khe hở nhỏ ở điểm giao thoa của hai đường linh khí, nơi mà các tu sĩ bình thường sẽ không bao giờ nghĩ đến việc lợi dụng.

Hắn rút ra một con dao găm nhỏ, sắc bén như một tia chớp, được làm từ một loại khoáng thạch hiếm mà hắn tìm thấy trong cổ tháp. Hắn tập trung Nghịch Long Khí vào đầu dao, khiến nó phát ra một ánh sáng xanh đen mờ ảo. Sau đó, hắn nhẹ nhàng đưa mũi dao vào khe hở của trận pháp, bắt đầu phá vỡ từng nút thắt linh khí một cách có hệ thống.

Đây là một công việc tinh tế và đòi hỏi sự kiên nhẫn. Mỗi khi một nút thắt bị phá vỡ, trận pháp lại rung động nhẹ, phát ra một âm thanh cực nhỏ, gần như không thể nghe thấy. Nhưng Trần Phong biết, nếu hắn phạm một sai lầm nhỏ, toàn bộ trận pháp sẽ kích hoạt, báo động cho Lâm gia. Hắn không thể để điều đó xảy ra.

Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén và kiên định. Từng chút một, hắn cảm thấy sức mạnh của trận pháp suy yếu. Khoảng khắc nút thắt cuối cùng bị phá vỡ, một cảm giác nhẹ nhõm tràn qua hắn. Bức tường giờ đây chỉ còn là đá. Trận pháp đã bị vô hiệu hóa tạm thời, đủ để hắn đột nhập.

Trần Phong bám vào những dây leo, nhẹ nhàng leo lên bức tường cao. Hắn không hề gây ra một tiếng động nào. Lên đến đỉnh, hắn nhìn xuống khoảng sân hẹp bên trong nhà giam. Có thêm hai lính gác đang tuần tra, nhưng chúng có vẻ lơ là hơn nhiều so với bên ngoài. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô và một chút mùi hôi thối đặc trưng của nơi giam giữ xộc vào mũi hắn, khiến ruột gan hắn quặn thắt.

Hắn nhìn xuống những song sắt nhỏ. Từ một trong số đó, hắn cảm nhận được luồng khí tức của em gái mình, Trần Tiểu Nguyệt. Nàng vẫn còn sống, nhưng rất yếu ớt. Trái tim hắn thắt lại. Lâm gia, ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận vì đã làm tổn thương những người thân của ta!

Hắn lặng lẽ nhảy xuống. Dù độ cao không nhỏ, nhưng hắn vẫn tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, không một tiếng động. Hai tên lính gác bên dưới vẫn không hề hay biết. Trần Phong vận chuyển Nghịch Long Khí, thân hình hắn trở nên nhanh nhẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn lao tới, không để chúng có cơ hội phản ứng.

Một tên lính gác đang ngáp ngắn ngáp dài, lưng quay về phía Trần Phong. Hắn lao đến như một cơn gió, bàn tay chém mạnh vào gáy đối phương. Một tiếng “cốp” khô khốc vang lên, tên lính gác đổ gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Tên còn lại nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại thì đã thấy một bóng đen lao tới. Trần Phong không cho hắn cơ hội kêu lên, một cú đấm nhanh như chớp giáng thẳng vào thái dương, khiến hắn cũng ngất lịm ngay lập tức.

Trần Phong kéo hai tên lính gác vào một góc khuất, cởi bỏ y phục của chúng, sau đó mặc lên người mình. Hắn đã tính đến việc này. Giờ hắn trông giống như một tên lính gác bình thường của Lâm gia. Điều này sẽ giúp hắn dễ dàng di chuyển bên trong hơn.

Hắn bắt đầu lục soát. Hắn cần chìa khóa. Cuối cùng, hắn tìm thấy một chùm chìa khóa lớn trên thắt lưng của một tên lính gác. Hắn nhặt nó lên, ánh mắt lướt qua những cánh cửa sắt nặng nề. Mùi máu và sự tuyệt vọng càng lúc càng nồng nặc. Hắn cần phải nhanh lên.

Trần Phong đi dọc theo hành lang tối tăm, lắng nghe những tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ phía sau những cánh cửa. Hắn dùng Nghịch Nhãn để dò tìm khí tức của người thân. Cuối cùng, hắn dừng lại trước ba cánh cửa liền kề. Khí tức của cha, mẹ và em gái hắn đều phát ra từ đây.

Hắn cắm chìa khóa vào ổ khóa, tiếng kim loại cọ xát vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra. Bên trong là một căn phòng tối tăm, ẩm thấp. Trần Phong nhìn thấy một bóng người đang cuộn tròn trên nền đất lạnh lẽo. Đó là Trần Tiểu Nguyệt!

“Tiểu Nguyệt!” Hắn khẽ gọi, giọng nói run rẩy. Hắn lao vào, quỳ xuống bên cạnh em gái mình. Nàng gầy gò, xanh xao, trên người đầy những vết thương và vết bầm tím. Đôi mắt nàng mở ra, vô hồn, nhưng khi nhìn thấy Trần Phong, một tia sáng yếu ớt lóe lên.

“Ca… ca ca?” Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Nước mắt Trần Phong trào ra. Hắn ôm chặt em gái vào lòng.

“Là ca ca đây! Ta đến cứu muội rồi!” Hắn thầm thì, trái tim đau đớn. Nàng run rẩy trong vòng tay hắn.

Hắn nhanh chóng kiểm tra tình trạng của em gái. Nàng bị suy kiệt nghiêm trọng, nhưng không có vết thương chí mạng. Hắn lấy ra một viên đan dược hồi phục mà hắn đã chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng đút vào miệng nàng. Viên đan dược này không phải là loại thông thường, nó được tinh luyện bằng Nghịch Long Khí, có tác dụng hồi phục nhanh chóng và thanh lọc tạp chất. Nàng nuốt xuống, sắc mặt dần hồng hào hơn một chút.

“Cha, mẹ đâu?” Hắn hỏi, giọng gấp gáp.

Tiểu Nguyệt chỉ tay về hai căn phòng bên cạnh. “Ở… ở đó…”

Trần Phong đặt Tiểu Nguyệt tựa vào tường, dặn dò nàng cố gắng nghỉ ngơi. Hắn đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn mở cánh cửa tiếp theo. Bên trong, Trần Thiên Hùng, cha hắn, đang bị treo lơ lửng bằng xích, trên người đầy những vết roi. Ông đã bất tỉnh.

“Cha!” Trần Phong gầm lên, lao tới đỡ lấy ông. Hắn vội vàng cởi bỏ xích, đặt cha xuống đất. Lại một viên đan dược nữa được đưa vào miệng ông. Luồng Nghịch Long Khí mạnh mẽ từ Trần Phong truyền vào cơ thể cha hắn, giúp ông ổn định sinh mệnh.

Cuối cùng, hắn mở cánh cửa thứ ba. Mẹ hắn, Lâm Mộng Dao, cũng đang trong tình trạng không khá hơn là bao, nằm gục trên nền đất lạnh. Nàng đã tỉnh táo, nhưng đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi. Khi nhìn thấy Trần Phong, nàng bật khóc nức nở.

“Phong nhi! Con… con còn sống!” Nàng cố gắng đưa tay ra chạm vào hắn.

Trần Phong ôm lấy mẹ, an ủi. “Con đây, mẹ. Con đến cứu mọi người đây. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Hắn cũng đưa đan dược cho mẹ, sau đó kiểm tra tình trạng của ba người. Họ đều bị tra tấn dã man, nhưng may mắn là chưa đến mức không thể cứu chữa. Nghịch Long Đan của hắn đang phát huy tác dụng, giúp họ hồi phục nhanh chóng.

Hắn không thể ở lại đây lâu. Lâm gia có thể phát hiện bất cứ lúc nào. Hắn cần đưa họ ra ngoài. Nhưng làm thế nào để thoát khỏi Lâm gia với ba người bị thương, trong đó có một người bất tỉnh?

Trần Phong nhìn quanh căn phòng giam. Hắn cần một lối thoát khác, hoặc ít nhất là một cách để che giấu dấu vết của mình. Hắn chợt nhớ đến những đường hầm bí mật mà hắn từng nghe nói về các gia tộc lớn. Lâm gia, với lịch sử lâu đời, chắc chắn cũng có những đường hầm như vậy.

Hắn dùng Nghịch Nhãn quét qua toàn bộ căn phòng. Lần này, hắn không tìm kiếm linh khí, mà là những khe hở, những bất thường trong cấu trúc. Cuối cùng, hắn phát hiện ra một dấu hiệu mờ nhạt dưới nền đất. Một viên gạch lát có vẻ hơi khác biệt so với những viên còn lại, và có một luồng khí tức yếu ớt, cũ kỹ thoát ra từ đó.

Hắn quỳ xuống, dùng tay gõ nhẹ vào viên gạch. Tiếng vang rỗng tuếch. “Là đây rồi!”

Trần Phong dùng dao găm cạy viên gạch lên. Bên dưới là một cái lỗ đen ngòm, dẫn xuống một đường hầm nhỏ. Mùi ẩm mốc và đất cát xộc lên. Hắn đã tìm thấy đường hầm bí mật!

“Chúng ta sẽ đi đường này.” Trần Phong nói với mẹ và em gái. “Mọi người cố gắng hết sức.”

Hắn cõng cha trên lưng, nắm tay mẹ và dắt em gái đi theo. Tiểu Nguyệt tuy yếu ớt nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt tràn đầy hy vọng. Họ từ từ trèo xuống đường hầm tối tăm. Trần Phong dùng Nghịch Long Khí để chiếu sáng một chút, đủ để họ nhìn thấy lối đi. Đường hầm khá hẹp, nhưng đủ để một người đi lại.

“Phong nhi, con đã… đã mạnh lên nhiều lắm.” Lâm Mộng Dao thì thầm, giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng đã bớt tuyệt vọng hơn. Bà không biết con trai mình đã trải qua những gì, nhưng bà có thể cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong hắn.

“Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ đưa mọi người an toàn ra ngoài.” Trần Phong đáp, giọng nói kiên định. “Và sau đó, Lâm gia sẽ phải trả giá.”

Hắn cảm nhận được khí tức của Lâm Sơn, kẻ cầm đầu Lâm gia, đang di chuyển trong phủ đệ. Hắn ta vẫn còn sống, vẫn còn ung dung. Nhưng không lâu nữa đâu. Trần Phong sẽ khiến Lâm Sơn phải đối mặt với cơn thịnh nộ của một kẻ đã bị đẩy đến đường cùng, một kẻ đã lật đổ mọi định mệnh. Hắn là Trần Phong, Kẻ Nghịch Thiên, và đêm nay, chỉ mới là sự khởi đầu.

Họ tiếp tục tiến sâu vào đường hầm, từng bước một rời xa nơi giam giữ của Lâm gia, tiến về một tương lai đầy biến động, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và sự báo thù.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8