Nghịch Thiên
Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:31:33 | Lượt xem: 5

Cái nhìn của Trần Phong xuyên qua màn đêm, vượt qua những vì tinh tú xa xăm, chạm đến một sự tồn tại vô hình mà hắn gọi là “Thiên”. Hắn không biết “Thiên” có hình hài hay không, có ý chí hay không, nhưng hắn cảm nhận được sự sắp đặt, sự trói buộc vô hình mà nó đặt lên vạn vật, lên mỗi số phận. Những chiến thắng tại Thiên Vũ Tông, dù nhỏ bé, cũng đã là những vết nứt đầu tiên trên bức tường định mệnh mà hắn quyết tâm phá vỡ.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể định đoạt tất cả sao?” Trần Phong thì thầm, giọng nói mang theo sự ngạo nghễ và kiên định. “Phế vật? Dị số? Ta sẽ dùng chính cái ‘phế vật’ này để lật đổ cái ‘Thiên’ mà ngươi tự hào.”

Một luồng khí tức ẩn giấu sâu trong đan điền của hắn khẽ rung động, đó là hạt giống Nghịch Thiên mà hắn đã vô tình đoạt được. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là nguyên lực thông thường, mà là một loại năng lượng hỗn độn, cấm kỵ, đang từng chút một cải tạo cơ thể hắn, khiến hắn trở nên khác biệt hoàn toàn so với những tu sĩ cùng cảnh giới. Chính nhờ nó, hắn mới có thể liên tiếp tạo nên kỳ tích, biến những điều không thể thành có thể.

Đêm dần khuya, Trần Phong thu lại ánh mắt, quay người trở về căn phòng đơn sơ của mình. Sự mệt mỏi thể xác không thể che lấp đi ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn muôn vàn chông gai, nhưng mỗi bước chân hắn đi đều được thúc đẩy bởi một ý chí sắt đá: lật đổ Thiên.

Sáng hôm sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp Thiên Vũ Tông. Đại trưởng lão, người ít khi xuất hiện, đột nhiên hạ lệnh triệu tập tất cả đệ tử nội môn và chân truyền. Điều này không khỏi khiến mọi người xôn xao, bởi vì lần gần nhất có một lệnh triệu tập quy mô lớn như vậy là khi tông môn đối mặt với nguy cơ bị một thế lực tà đạo xâm lấn.

Trần Phong cũng nhận được thông báo. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không thể phớt lờ. Hắn cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Liệu đây có phải là một bước đi tiếp theo trong sự sắp đặt của “Thiên”, hay là một cơ hội để hắn tiếp tục tiến xa hơn?

Khi Trần Phong đến đại điện, nơi hàng trăm đệ tử đã tề tựu, hắn nhận ra ánh mắt của không ít người đổ dồn về phía mình. Những ánh mắt đó có ngưỡng mộ, có tò mò, nhưng cũng có không ít sự đố kỵ và hoài nghi. Hắn biết, danh tiếng của hắn sau những trận chiến liên tiếp đã vượt quá mong đợi của nhiều người, đặc biệt là những “Thiên Kiêu” vốn được ca tụng là tinh anh của tông môn.

Đại trưởng lão Bạch Liệt, một lão già râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc như dao, xuất hiện trên đài cao. Bên cạnh ông là vài vị trưởng lão khác, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm nghị.

“Các đệ tử,” giọng nói của Đại trưởng lão vang vọng, mang theo sức mạnh của người tu luyện tới cảnh giới cao thâm, khiến mọi tiếng xì xào đều im bặt. “Hôm nay, ta triệu tập các ngươi đến đây là vì một việc trọng đại.”

Ông dừng lại một chút, quét ánh mắt qua một lượt, dừng lại vài giây trên người Trần Phong, rồi tiếp tục: “Như các ngươi đã biết, Thiên Vũ Tông của chúng ta đã tồn tại hàng ngàn năm, được gây dựng trên nền móng của một cổ di tích. Gần đây, một biến động địa mạch đã khiến một phần phong ấn của di tích đó suy yếu, lộ ra một thông đạo mới.”

Thông tin này lập tức gây ra một làn sóng kinh ngạc. Cổ di tích là bí mật lớn nhất của Thiên Vũ Tông, được canh giữ cẩn mật và chỉ có các trưởng lão cấp cao mới có thể tiếp cận. Việc nó đột nhiên lộ ra một thông đạo mới là điều chưa từng có.

“Đây vừa là cơ hội, vừa là thách thức,” Đại trưởng lão nói tiếp. “Cơ hội để các ngươi tìm kiếm cơ duyên, đột phá cảnh giới. Thách thức là vì bên trong cổ di tích ẩn chứa vô số nguy hiểm, có thể là cơ quan cấm chế, có thể là tàn hồn thượng cổ, hoặc thậm chí là những sinh vật biến dị do linh khí cổ xưa tẩm bổ.”

Ông giơ tay lên, một viên ngọc bội cổ xưa hiện ra trong lòng bàn tay ông, phát ra ánh sáng mờ ảo. “Theo ghi chép của tông môn, thông đạo này dẫn đến ‘Di Tích Thần Nông’, nơi cất giấu những loại linh thảo quý hiếm và có thể là cả công pháp cổ xưa bị thất truyền. Chúng ta cần một đội ngũ tinh nhuệ để thăm dò, thu thập tài nguyên và quan trọng nhất là đánh giá mức độ nguy hiểm, chuẩn bị cho việc phong ấn lại nếu cần thiết.”

“Vì vậy,” Đại trưởng lão nhìn thẳng vào đám đông, “ta quyết định cử một đội ngũ gồm mười đệ tử xuất sắc nhất của tông môn để tiến vào Di Tích Thần Nông. Thời gian là ba ngày kể từ bây giờ. Ai muốn tham gia, hãy chuẩn bị tinh thần và đến báo danh tại chỗ trưởng lão Lý Hiên.”

Một sự phấn khích bùng nổ trong đại điện. Di Tích Thần Nông! Nghe đồn là nơi mà tổ tiên Thiên Vũ Tông đã tìm thấy cơ duyên để xây dựng tông môn vĩ đại này. Cơ hội như vậy ngàn năm có một, ai mà không muốn tranh giành?

Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ, đang dao động nhẹ nhàng từ phía đại điện, nơi có thể là lối vào của di tích. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung lên, như thể nó đang “háo hức” điều gì đó.

“Di Tích Thần Nông…” Trần Phong thầm nhẩm. Hắn không nghi ngờ gì đây chính là cơ hội để hắn tiếp tục con đường của mình. Một nơi ẩn chứa bí mật từ thời cổ đại, chắc chắn sẽ có những điều vượt ngoài hiểu biết hiện tại, những thứ có thể giúp hắn mạnh hơn, giúp hắn hiểu rõ hơn về cái “Thiên” mà hắn đang muốn lật đổ.

Nhưng hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm. Đại trưởng lão đã nhấn mạnh “thách thức” và “nguy hiểm”. Có thể đây là một cuộc sàng lọc khắc nghiệt, hoặc một âm mưu nào đó được che giấu dưới vỏ bọc cơ duyên. Tuy nhiên, sợ hãi không phải là điều nằm trong từ điển của Trần Phong.

Hắn liếc nhìn một vài gương mặt quen thuộc. Lâm Uyên, Thiên Kiêu đứng đầu nội môn, đang đứng thẳng tắp, ánh mắt đầy tự tin. Bên cạnh hắn là Lý Vân, một nữ đệ tử xinh đẹp nhưng cực kỳ mạnh mẽ, cũng lộ rõ vẻ quyết tâm. Hắn biết, những người này chắc chắn sẽ tham gia. Cuộc cạnh tranh sẽ khốc liệt.

Sau khi Đại trưởng lão kết thúc lời nói, các đệ tử tản ra, bàn tán sôi nổi. Trần Phong cũng không nán lại. Hắn cần chuẩn bị. Ba ngày, không quá dài, nhưng cũng đủ để hắn điều chỉnh trạng thái tốt nhất.

Khi hắn quay trở lại phòng, hắn bắt đầu kiểm tra lại toàn bộ trang bị của mình. Những loại đan dược trị thương, hồi phục linh khí, các loại bùa chú phòng thân, và cả những vũ khí bí mật mà hắn đã cất giấu. Hắn không bao giờ đặt cược hoàn toàn vào may mắn. Sự chuẩn bị kỹ càng mới là chìa khóa để tồn tại trong những nơi hiểm ác.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp. Linh khí trong phòng lập tức bị hút vào cơ thể hắn, nhưng không hoàn toàn bị hấp thụ theo cách thông thường. Một phần linh khí đó được chuyển hóa thành một thứ năng lượng khác, hòa vào hạt giống Nghịch Thiên, khiến nó lớn mạnh thêm một chút. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tăng lên từng ngày, mỗi khắc đều là một bước tiến mới.

Tuy nhiên, hắn biết rằng, Di Tích Thần Nông không chỉ là nơi để tìm kiếm tài nguyên. Nó còn là một bài kiểm tra. Một bài kiểm tra từ tông môn, từ những kẻ thù tiềm ẩn, và có lẽ là cả từ cái “Thiên” đang dõi theo hắn.

Trần Phong nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những vì sao đêm qua lại hiện lên. Hắn không phải là kẻ mù quáng. Hắn biết mình vẫn còn yếu. Nhưng hắn cũng biết, mỗi bước chân, mỗi trận chiến, mỗi cơ duyên đều là những viên gạch lát đường cho đại nghiệp của hắn. Con đường lật đổ Thiên Đạo không phải là một sớm một chiều, mà là một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên trì, dũng cảm và trí tuệ.

“Di Tích Thần Nông,” hắn mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đó, “Ngươi sẽ là bước đệm tiếp theo của ta.”

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phía chân trời, mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Một ngày mới sẽ lại đến, mang theo những thử thách mới, và Trần Phong đã sẵn sàng. Hắn sẽ không chỉ tìm kiếm cơ duyên, mà còn tìm kiếm những manh mối, những bí mật ẩn giấu, để từng bước vén màn chân tướng của cái gọi là “Thiên Đạo” này.

Cảm giác hưng phấn dâng trào. Hắn là một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, nhưng hắn có một ý chí kiên cường hơn bất kỳ Thiên Kiêu nào, một hạt giống Nghịch Thiên đang nảy mầm mạnh mẽ trong cơ thể. Hắn sẽ không chỉ sống sót, mà còn vươn lên, vượt qua mọi rào cản, phá vỡ mọi quy tắc. Di Tích Thần Nông, chỉ là khởi đầu cho một hành trình vĩ đại hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8