Nghịch Thiên
Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:31:08 | Lượt xem: 4

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác trên quảng trường rộng lớn của Thiên Vũ Tông, thắp sáng hàng trăm cột cờ ngũ sắc bay phấp phới. Không khí đã sớm trở nên náo nhiệt đến cực điểm, tiếng người xì xào bàn tán, tiếng bước chân dồn dập, cùng với những luồng linh khí dao động từ các đệ tử, trưởng lão và khách mời tề tựu đông đủ. Giải đấu thường niên của Thiên Vũ Tông không chỉ là nơi các thiên tài trẻ tuổi tranh tài, mà còn là một sự kiện trọng đại, thu hút vô số thế lực lớn nhỏ trong tiểu thế giới này đến quan sát, tìm kiếm nhân tài và củng cố vị thế của mình.

Trần Phong đứng lẫn trong đám đông, khoác trên mình bộ đạo bào giản dị của đệ tử ngoại môn, trông không khác gì hàng trăm đệ tử khác. Vẻ ngoài của hắn vẫn vậy, không quá nổi bật, thậm chí có phần hơi gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự trầm tĩnh khác lạ so với những thanh niên vạm vỡ, khí huyết dồi dào, đầy vẻ hiếu thắng xung quanh. Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía đài cao nơi các trưởng lão, hộ pháp và Tông chủ Thiên Vũ Tông đang an tọa. Ánh mắt hắn lướt qua những khuôn mặt quen thuộc, những kẻ từng khinh miệt hắn, từng cho rằng hắn là phế vật, là gánh nặng của tông môn. Một nụ cười lạnh lùng, ẩn chứa sát ý thoáng qua khóe môi, nhanh chóng tan biến như một ảo ảnh.

Hắn cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ và tinh thuần hơn bao giờ hết. Hỗn Độn Nghịch Thiên Quyết đã không ngừng vận chuyển trong từng khoảnh khắc, giúp hắn tinh luyện linh lực đến mức cực hạn, củng cố nền tảng tu vi một cách vững chắc. Dù bề ngoài hắn chỉ hiển lộ cảnh giới Luyện Khí tầng năm, một cấp độ không mấy ấn tượng trong số các đệ tử tham gia, nhưng thực chất, mỗi tia linh lực trong cơ thể hắn đều tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp bội so với những tu sĩ cùng cấp, mang theo một phẩm chất đặc biệt của Hỗn Độn. Chiếc nhẫn Hỗn Độn trên ngón tay hắn vẫn lạnh lẽo, nhưng lại mang một sự ấm áp vô hình, như một lời hứa hẹn về sức mạnh vô tận, chờ ngày bộc phát.

Tiếng chuông trầm hùng vang vọng khắp quảng trường, báo hiệu giải đấu chính thức bắt đầu. Tông chủ Thiên Vũ Tông, một lão giả râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh như chim ưng, đứng lên phát biểu. Lời lẽ của ông ta hùng hồn, ca ngợi tinh thần võ đạo, hy vọng các đệ tử sẽ dốc hết sức mình, thể hiện tài năng và mang vinh quang về cho tông môn. Ông ta cũng nhấn mạnh về “Thiên Mệnh” của Thiên Vũ Tông, rằng những ai có “Thiên phú” sẽ được “Thiên Đạo” dẫn lối. Trần Phong lắng nghe một cách hờ hững, tâm trí hắn đã sớm vượt qua những lời lẽ sáo rỗng đó, hướng về mục tiêu lớn lao hơn: chứng minh rằng “Thiên Mệnh” chỉ là một trò cười.

Vòng loại đầu tiên của giải đấu thường là các trận đấu loại trực tiếp đơn giản, nhằm sàng lọc bớt số lượng thí sinh đông đảo. Hàng trăm đệ tử được chia thành từng nhóm nhỏ, lần lượt bước lên các võ đài phụ xung quanh quảng trường. Tên của Trần Phong được xướng lên ở võ đài số ba. Đối thủ của hắn là một đệ tử nội môn tên Lý Cường, một kẻ kiêu ngạo, từng nhiều lần chế giễu Trần Phong và gia đình hắn. Lý Cường sở hữu tu vi Luyện Khí tầng sáu, cao hơn Trần Phong một cấp, và thân hình hắn ta cũng to lớn hơn nhiều, trông có vẻ hung hãn.

“Ôi chao, Trần Phong phế vật cũng dám tham gia sao? Ngươi không sợ làm ô uế võ đài này à?” Lý Cường cười khẩy khi nhìn thấy Trần Phong bước lên võ đài. Hắn ta hất hàm, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ngươi nghĩ mình có thể làm nên trò trống gì ư? Cút xuống đi, đừng làm mất thời gian của ta. Hay ngươi muốn ta phải đánh gãy chân ngươi mới chịu?”

Trần Phong không đáp lời, cũng không nhìn thẳng vào Lý Cường. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Sự im lặng của hắn càng khiến Lý Cường thêm bực tức, cảm thấy mình bị xem thường. “Được thôi, đã vậy thì đừng trách ta không nể tình đồng môn!”

Lý Cường gầm lên một tiếng, vận chuyển linh lực toàn thân, tung ra một quyền mãnh liệt. Quyền phong xé gió, mang theo khí thế hung hãn, nhắm thẳng vào mặt Trần Phong. Đây là một chiêu thức mang tính biểu diễn nhiều hơn là sát chiêu, nhằm dằn mặt và hạ gục đối thủ một cách nhanh chóng, nhưng đủ để hạ gục một đệ tử yếu hơn một cách thảm hại.

Nhưng Trần Phong không phải là đệ tử yếu hơn. Hắn khẽ nghiêng người, né tránh cú đấm một cách nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi trong gió, hoàn toàn không dính một chút khói lửa. Cùng lúc đó, một tia linh lực màu xám bạc cực kỳ mỏng manh, gần như vô hình, thoát ra từ đầu ngón tay hắn, lướt đi trong không khí như một ảo ảnh. Nó không mang theo sức mạnh bùng nổ, mà giống như một sợi tơ Hỗn Độn, lặng lẽ và âm thầm lướt qua cánh tay của Lý Cường, rồi xuyên qua một huyệt đạo nhỏ.

Lý Cường cảm thấy một luồng khí lạnh đột ngột xẹt qua, nhưng không kịp phản ứng. Cú đấm của hắn ta vẫn lao đi trong không khí, hụt mục tiêu. Hắn ta quay người lại, chuẩn bị cho cú đấm thứ hai thì đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói ở cánh tay, như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Linh lực trong cơ thể hắn ta bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, khó kiểm soát, không thể nào ngưng tụ lại được. Cánh tay của hắn ta mềm nhũn, không thể nhấc lên được nữa, cứ buông thõng xuống một cách vô lực.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Lý Cường kinh hãi lùi lại, nhìn Trần Phong với vẻ không thể tin được. Hắn ta rõ ràng là mạnh hơn, tu vi cao hơn, nhưng chỉ một thoáng chạm nhẹ, linh lực của hắn đã bị phong bế một phần, không thể phát huy sức mạnh. Điều này là không thể!

Trần Phong mỉm cười nhạt. “Ngươi yếu quá. Không xứng để ta ra tay toàn lực.”

Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại như một cái tát trời giáng vào mặt Lý Cường, khiến hắn ta cảm thấy nhục nhã tột độ. Hắn ta cố gắng vận linh lực, nhưng càng cố gắng, cơn đau ở cánh tay càng dữ dội, và luồng linh lực hỗn loạn càng khiến hắn ta mất phương hướng, không thể trụ vững. Hắn ta không còn cách nào khác ngoài việc nhận thua.

“Ta… ta nhận thua!” Lý Cường cắn răng nói, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Hắn ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng mình đã thua một cách khó hiểu, một cách nhục nhã trước kẻ mà hắn luôn coi là phế vật.

Trọng tài là một trưởng lão của Thiên Vũ Tông, cũng có chút ngạc nhiên. Ông ta không nhìn rõ Trần Phong đã làm gì, chỉ thấy Lý Cường đột nhiên mất khả năng chiến đấu. Với kinh nghiệm của mình, ông ta biết đây không phải là một thủ đoạn bình thường. “Trần Phong thắng!”

Cả quảng trường xôn xao. Một đệ tử ngoại môn bị coi là phế vật, tu vi thấp hơn lại đánh bại một đệ tử nội môn có tiếng tăm? Dù Lý Cường không phải thiên tài đỉnh cấp, nhưng cũng không phải hạng xoàng. Nhiều ánh mắt nghi ngờ, tò mò, và cả khinh thường (vì cho rằng Lý Cường quá yếu) đổ dồn về phía Trần Phong.

Trần Phong không để tâm đến những ánh mắt đó. Hắn lặng lẽ bước xuống võ đài, hòa mình vào đám đông. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn không cần phải phô trương sức mạnh ngay lập tức. Mục tiêu của hắn là tiến vào vòng trong, thu hút sự chú ý của những kẻ có quyền lực, và rồi, từng bước một, lật đổ những gì chúng coi là “Thiên Mệnh” đã định.

Các trận đấu vòng loại tiếp tục diễn ra. Trần Phong tiếp tục thể hiện một phong độ “ổn định nhưng bất ngờ”. Hắn luôn chỉ dùng đủ sức để chiến thắng, không phô trương, không để lộ kẽ hở. Có lúc hắn dùng kỹ năng né tránh cực kỳ tinh xảo, uyển chuyển như mây, có lúc hắn dùng một chiêu thức đơn giản, tưởng chừng vô hại nhưng lại hóa giải được đòn tấn công phức tạp của đối thủ, khiến đối phương không thể hiểu nổi. Mỗi trận đấu của hắn đều kết thúc nhanh chóng, khiến đối thủ ngỡ ngàng và khán giả bối rối, không biết nên đánh giá hắn là mạnh hay yếu.

Đến trận thứ ba, đối thủ của Trần Phong là Triệu Vũ, một đệ tử nội môn khá nổi tiếng, được coi là có tiềm năng trở thành một trong những “Thiên Kiêu” của Thiên Vũ Tông trong vài năm tới. Triệu Vũ tu vi Luyện Khí tầng bảy, và sở hữu một bộ công pháp khá độc đáo, có thể ngưng tụ linh lực thành khí nhận sắc bén. Hắn ta nhìn Trần Phong với vẻ thận trọng hơn Lý Cường, nhưng vẫn đầy tự tin.

“Ngươi là Trần Phong? Ta nghe nói ngươi có chút quỷ dị.” Triệu Vũ nói, hai tay kết ấn, một luồng khí nhận màu lam nhạt bắt đầu ngưng tụ giữa lòng bàn tay hắn ta. “Nhưng ở Thiên Vũ Tông này, sức mạnh mới là tất cả. Ta sẽ cho ngươi thấy, quỷ dị không thể thắng được thực lực.”

Trần Phong vẫn giữ im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Triệu Vũ nhíu mày, cảm thấy bị xem thường. Hắn ta không nói nhiều nữa, vung tay tung ra một loạt khí nhận sắc bén như lưỡi đao, xé gió lao về phía Trần Phong. Mỗi khí nhận đều mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng một tảng đá.

Lần này, Trần Phong không né tránh hoàn toàn. Hắn khẽ vận chuyển Hỗn Độn Nghịch Thiên Quyết, một luồng linh lực xám bạc bao quanh cơ thể hắn một cách vô hình. Khi các khí nhận chạm vào hắn, chúng không xuyên qua mà như bị một lực lượng vô hình làm lệch hướng, hoặc tan rã một cách kỳ lạ, chỉ để lại những vết xước nhẹ trên đạo bào của hắn. Hắn lướt qua làn mưa khí nhận, tiến thẳng về phía Triệu Vũ với tốc độ không tưởng.

Triệu Vũ trợn tròn mắt. Hắn ta chưa từng thấy ai có thể hóa giải khí nhận của mình một cách dễ dàng như vậy. Hắn ta vội vàng lùi lại, định tiếp tục tung chiêu, nhưng Trần Phong đã ở ngay trước mặt. Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực hắn ta. Không có sức mạnh bùng nổ, không có linh lực cuồn cuộn, chỉ là một cái chạm nhẹ.

Nhưng ngay lập tức, Triệu Vũ cảm thấy toàn bộ linh lực trong cơ thể mình như bị đóng băng. Nó không bị mất đi, nhưng lại không thể vận chuyển, không thể điều khiển. Cả người hắn ta cứng đờ, không thể nhúc nhích. Hắn ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ quái, hoàn toàn khác biệt với bất kỳ loại linh lực nào hắn từng biết, đang phong tỏa kinh mạch của mình.

“Ngươi… ngươi…” Triệu Vũ há hốc mồm, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ và kinh ngạc. Hắn ta đã thua, thua một cách quá nhanh chóng, quá khó hiểu.

Trần Phong thu tay về, ánh mắt vẫn lạnh nhạt. “Ngươi cũng không đủ mạnh.”

Trọng tài lại một lần nữa ngạc nhiên tột độ. Vị trưởng lão này đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Trần Phong. Ông ta là người có tu vi cao nhất trong số các trọng tài, và ông ta đã cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết và cổ xưa từ Trần Phong, dù nó chỉ thoáng qua trong tích tắc. Điều này vượt xa cảnh giới Luyện Khí.

“Trần Phong thắng!” Giọng của vị trưởng lão có chút run rẩy, ẩn chứa sự kích động.

Cả quảng trường như nổ tung. Triệu Vũ, một trong những đệ tử triển vọng nhất, đã bị đánh bại một cách thần kỳ bởi một đệ tử ngoại môn phế vật! Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Có người nói Trần Phong dùng tà thuật, có người nói hắn ta ẩn giấu thực lực, nhưng tất cả đều không thể giải thích được sự kỳ lạ trong cách hắn chiến thắng.

Dần dần, một số trưởng lão bắt đầu chú ý đặc biệt đến Trần Phong. Không ai hiểu rõ hắn đã làm gì, nhưng họ cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ hắn. Không phải là linh lực hùng hậu, mà là một sự tinh tế, một sự kiểm soát đáng sợ, một loại “ý cảnh” mà chỉ những cường giả đỉnh cấp mới có thể đạt được. Điều này khiến họ liên tưởng đến những truyền thuyết về các tu sĩ cổ đại, những người không chỉ dựa vào cảnh giới mà còn dựa vào sự thấu hiểu sâu sắc về “Đạo” để chiến thắng.

“Người này… quả nhiên là một dị số.” Tông chủ Thiên Vũ Tông vuốt râu, đôi mắt nheo lại khi nhìn Trần Phong chiến thắng một cách dễ dàng. “Hắn không giống với bất kỳ đệ tử nào của Thiên Vũ Tông từ trước đến nay. Hắn có thể là một cơ duyên, hoặc một tai họa.”

Trần Phong cảm nhận được những ánh mắt dò xét đó, đặc biệt là ánh mắt từ Tông chủ. Hắn biết, mình đã đạt được mục đích ban đầu: trở thành một “dị số” trong mắt của Thiên Vũ Tông, một kẻ không thể bị bỏ qua. Sự chú ý này sẽ mang lại cả cơ hội lẫn nguy hiểm, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho tất cả. Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối của ngày xưa. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ dùng chính sự “bất thường” của mình để phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định mệnh.

Khi ngày đầu tiên của vòng loại kết thúc, Trần Phong đã dễ dàng lọt vào vòng trong, với ba trận thắng liên tiếp mà không tốn chút sức lực nào. Hắn rời khỏi quảng trường, bước đi giữa dòng người đang bàn tán xôn xao về những trận đấu vừa qua, đặc biệt là về những chiến thắng bí ẩn của hắn. Những lời khen ngợi xen lẫn nghi ngờ, ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ về hắn bay vào tai, nhưng hắn chỉ xem đó như những lời gió thoảng.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo, như thể “Thiên” đang quan sát từng bước đi của hắn. Trần Phong khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thách thức. “Thiên Mệnh ư? Định mệnh ư? Hãy chờ xem, ta sẽ cho ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể nghịch chuyển, thậm chí là phá hủy mọi sự an bài của ngươi.”

Nụ cười ẩn hiện trên môi hắn. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy cường địch và âm mưu, nhưng hắn đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường lật đổ “Thiên”. Mỗi trận thắng ở Thiên Vũ Tông không chỉ là chiến thắng cá nhân, mà còn là một viên gạch nhỏ, xây đắp nên nền móng cho một cuộc chiến vĩ đại hơn. Hắn sẽ không dừng lại, cho đến khi chân lý của vũ trụ được viết lại theo ý chí của hắn, và tự do thực sự được khai sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8